Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 369: Mục 370

STT 369: CHƯƠNG 369: CON TRAI NGUYÊN ANH

"Dựa vào cái gì?"

Phàn Phỉ điên nhưng không ngốc. Hắn ta cầm bình rượu, chậm rãi tiến lên, đi tới mạn thuyền, cười nói với Thái Mân: "Chi bằng nàng ngoan ngoãn gả cho ta, hai nhà chúng ta kết thành thông gia mới là kết cục tốt nhất."

"Nằm mơ!"

Thái Mân vô cùng kiên quyết: "Cho dù ta có chết cũng sẽ không gả cho loại phế vật như ngươi."

"Cứ kêu đi, kêu to lên." Phàn Phỉ không tức giận, Thái Mân càng như vậy, hắn ta lại càng khoái chí: "Sẽ có lúc nàng phải quỳ xuống cầu xin ta thôi."

Lời nói của Phàn Phỉ khiến Thái Mân im lặng, trong lòng cảm nhận được sự bất lực.

Đằng sau Phàn Phỉ là một vị Nguyên Anh, hắn ta có đủ tư cách và tự tin để nói ra những lời đó.

Cố Quân Hào chú ý tới sắc mặt Thái Mân ảm đạm, hắn ta hừ lạnh một tiếng, nói với Phàn Phỉ: "Phàn Phỉ, ngươi muốn làm gì? Ngươi dám ra tay với chúng ta ngay tại đây sao?"

"Không, không." Phàn Phỉ lại uống một ngụm rượu, lắc đầu: "Ta biết các ngươi muốn làm gì, cho nên, ta đến ngăn cản các ngươi."

Không hề che giấu, thẳng thừng nói ra.

Thái Mân và Cố Quân Hào tức giận đến sắc mặt tái nhợt.

"A?"

Đột nhiên, tất cả mọi người kinh ngạc một chút, phía trước bùng phát một đợt dao động năng lượng.

Phàn Phỉ nở nụ cười: "Xem ra đã gặp người của chúng ta rồi. Mân cô nương, đi thôi, cùng đi xem một chút chứ?"

Thái Mân không để ý tới Phàn Phỉ, điều khiển phi chu tăng tốc, đi trước một bước.

Gió mạnh ào ạt, Thái Mân đứng đón gió. Nàng không chọn tránh né, cứ để mặc gió thổi vù vù lên người.

Gió thổi mạnh đến mức quần áo của nàng rung động, dưới sức gió mạnh, Thái Mân dần tỉnh táo lại.

Nàng hít sâu một hơi, đè nén ngọn lửa giận trong lòng, thầm thề rằng lần này nhất định phải bảo vệ những người kia.

Rất nhanh, hai chiếc phi chu lần lượt bay tới.

Nhưng mà sau khi tới nơi này, lại phát hiện tình hình ở đây nằm ngoài dự liệu của cả Thái Mân lẫn Phàn Phỉ.

Một tiểu cô nương mặc linh giáp đỏ, tay cầm trường kiếm đang giao chiến với ba nam nhân, hơn nữa còn là áp đảo hoàn toàn ba người họ.

Ba nam nhân liên thủ cũng không thể địch lại một tiểu cô nương.

Ba nam nhân bị đánh đến chật vật vô cùng, trên người chi chít vết kiếm, khí tức suy yếu, thất bại chỉ là vấn đề thời gian.

"Cái này... cái này..."

Thái Mân kinh ngạc nhìn Cố Quân Hào, "Thế này mà gọi là bình thường sao?"

Hắn ta lắp bắp nói với Thái Mân: "Sư... sư muội, nàng chính là tiểu cô nương với cái tổ chim trên đầu mà ta đã kể đấy."

Trong lòng Cố Quân Hào có cả vạn con 'thảo nê mã' (1) đang phi nước đại, rõ ràng lúc trước trông nàng rất bình thường mà.

(1) Đồng âm với tiếng chửi thề con mẹ nó, fuck your mom.

Tại sao bây giờ lại có thể một mình đấu ba người?

"Kẻ đến, mau giết chúng đi."

Lữ Thiếu Khanh không hề bất ngờ trước sự xuất hiện đột ngột của Thái Mân và Phàn Phỉ.

Nhận được mệnh lệnh của Lữ Thiếu Khanh, Tiêu Y không dám trì hoãn, hôm nay không thể chọc giận Nhị sư huynh được.

Tiêu Y hét lớn một tiếng, trường kiếm trong tay sáng lên, kiếm khí đột nhiên bùng phát, một luồng khí tức mềm mại nhưng dày đặc lan tỏa.

Thái Mân nhịn không được kinh hô: "Kiếm... kiếm ý?"

Điều này khiến tất cả mọi người kinh hãi. Còn trẻ như vậy đã lĩnh ngộ kiếm ý? Đây là đệ tử thiên tài của gia tộc nào vậy?

Lữ Thiếu Khanh cố ý để lại ba nam nhân có thực lực đều là Trúc Cơ tầng 1, thực lực yếu ớt, đối mặt với Tiêu Y xuất thân từ đại phái thì hoàn toàn không có sức đánh trả.

Khi Tiêu Y dùng tới kiếm ý, phòng ngự của ba người càng trở nên mỏng manh như giấy, hoàn toàn vô dụng. Máu tươi phun ra, bọn họ kêu thảm thiết rồi ngã xuống.

Sau khi hạ gục ba kẻ địch, Tiêu Y nhảy lên thuyền, hớn hở khoe công với Lữ Thiếu Khanh.

"Nhị sư huynh, thế nào rồi?"

Lữ Thiếu Khanh không hài lòng lắm đối với việc này, "Ta đã cố ý để lại ba kẻ yếu nhất cho muội, vậy mà muội còn đánh lâu đến thế. Vẫn phải luyện tập thêm thôi." Hắn nghiêm mặt mắng: "Thật khiến ta thất vọng, đối thủ như vậy mà cũng đánh lâu thế. Về nhà muội phải viết cho ta một bản tâm đắc, một vạn chữ!"

Sau đó, không thèm để ý đến Tiêu Y, Lữ Thiếu Khanh đứng dậy, ánh mắt hướng về phía đám người Phàn Phỉ.

Lữ Thiếu Khanh vừa đứng dậy, lập tức thu hút ánh mắt của tất cả mọi người.

Thái Mân nhìn Lữ Thiếu Khanh, trong mắt lộ vẻ kinh ngạc.

Đúng như lời Nhị sư huynh nàng ta nói, trông hắn rất bình thường.

Khí tức bình thường, dù bề ngoài không tệ lắm nhưng trong thế giới này, vẻ ngoài đẹp đẽ chưa chắc đã là thứ có thể dựa vào để kiếm cơm.

Chỉ có thực lực cường đại mới khiến người ta phải nể trọng, nhìn bằng con mắt khác.

Khí tức tỏa ra từ Lữ Thiếu Khanh vô cùng bình thường, thậm chí còn không bằng tiểu cô nương với cái tổ chim nhỏ trên đầu kia.

Nhưng cái vẻ bình thường đó, chắc chắn lại là không bình thường.

Một bên, Thái Mân đang suy đoán lai lịch của Lữ Thiếu Khanh, không hề lên tiếng.

Phàn Phỉ bên kia thì lại khác hẳn.

Phàn Phỉ thấy người của mình bị giết, trong mắt lóe lên tia sáng âm tàn, trong lòng đã tuyên án tử hình cho nhóm Lữ Thiếu Khanh.

Những người này là do hắn ta phái tới, vậy mà dám ở đây cản đường, giết người kiểm tra trạm thông hành của thành chủ thành Thiên Phỉ đương nhiệm.

"Dám giết người của ta, muốn chết sao?"

Phàn Phỉ lạnh lùng nói với Lữ Thiếu Khanh: "Tự sát đi, ta sẽ cho ngươi được toàn thây."

Những người đứng sau Phàn Phỉ cũng lạnh lùng nhìn Lữ Thiếu Khanh, cười khẩy không ngừng.

Đắc tội Phàn Phỉ, kết cục sẽ rất thảm.

"Keng!"

Mặc Quân kiếm một lần nữa xuất hiện trong tay Lữ Thiếu Khanh, một luồng khí tức băng lãnh lập tức khuếch tán, khiến tất cả mọi người đều cảm thấy lạnh buốt cả người.

Tim Phương Hiểu và Tiêu Y một lần nữa giật thót, lại thế nữa sao?

Bên này Phàn Phỉ thấy Lữ Thiếu Khanh dám lấy vũ khí ra, tim giật thót một cái, nhưng rất nhanh, hắn ta kịp phản ứng lại, đây là đang uy hiếp mình sao?

Nổi giận, Phàn Phỉ ném mạnh chum rượu trong tay, chỉ thẳng Lữ Thiếu Khanh quát: "Giỏi, còn dám khoe kiếm trước mặt ta, không sợ chết sao?"

Phàn Phỉ ra đời sau khi cha hắn ta là Hoa Túc thượng nhân đột phá Nguyên Anh kỳ, chính là một "Anh nhị đại" chính hiệu.

Từ nhỏ hắn ta đã được cưng chiều, tính cách tùy tiện, ngang ngược càn rỡ.

Trường kiếm trong tay Lữ Thiếu Khanh vừa nhìn đã biết không phải vật tầm thường, hơn nữa mười mấy người của Phàn Phỉ cũng đã chết hết.

Người bình thường đều biết chuyện này có gì đó kỳ lạ.

Phàn Phỉ cũng biết.

Nhưng hắn ta không sợ, từ khi sinh ra tới giờ hắn ta luôn ỷ vào người cha giỏi giang của mình, còn chưa biết chữ "sợ" viết như thế nào.

Hơn nữa, trước kia không phải không có kẻ giống Lữ Thiếu Khanh từng lộ vũ khí trước mặt hắn ta, sau đó cuối cùng chẳng phải cũng quỳ xuống dập đầu cầu xin tha thứ để rồi thân đầu mỗi nơi một nẻo sao.

Không thể có khả năng thứ ba.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!