Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 37: Mục 38

STT 37: CHƯƠNG 37: TIỂU PHÚ BÀ

Lữ Thiếu Khanh quay đầu nhìn lại, một thiếu nữ đang nhìn món đồ trong tay hắn.

“Ngươi là ai?”

Lữ Thiếu Khanh không vui hỏi lại.

Không thấy ta đang ép giá à?

Thiếu nữ đáp: “Ta là Biện Nhu Nhu của Song Nguyệt Cốc. Ngươi có thể cho ta xem thứ này một chút được không? Nếu phù hợp, ta có thể mua lại.”

Gã sai vặt nghe thấy là đệ tử Song Nguyệt Cốc, không khỏi mừng rỡ.

Đệ tử Song Nguyệt Cốc người nào cũng giàu đến chảy mỡ, chắc chắn còn giàu hơn con gà trống sắt trước mặt này.

Hắn ta lập tức đổi giọng êm ái: “Khách quan mời xem.”

Sau đó, hắn ta sa sầm mặt nói với Lữ Thiếu Khanh: “Khách quan, làm phiền ngươi đưa lại đây.”

Loại người như Lữ Thiếu Khanh tuyệt đối không phải loại khách hàng mà ông chủ sẽ thích.

Gã sai vặt định lấy lại vật trong tay Lữ Thiếu Khanh, nhưng phát hiện nó đã bị hắn giữ chặt.

Hắn ta cảnh giác nhìn Lữ Thiếu Khanh, nói: “Khách quan, nơi này là thương hội của Đường gia. Ngươi không mua thì đừng cản trở người khác.”

Ngụ ý hắn ta cảnh cáo Lữ Thiếu Khanh đừng gây chuyện ở đây.

Bàn tay Lữ Thiếu Khanh khẽ động, món đồ kia lập tức biến mất tăm, đã bị hắn cất vào trong nhẫn chứa đồ.

Gã sai vặt không thấy đồ vật đâu, không khỏi hoảng sợ.

Ban ngày ban mặt mà dám cướp giật?

“Ăn cướp.”

Gã sai vặt kêu to.

“Cướp em gái ngươi.” Lữ Thiếu Khanh bỏ ra linh thạch: “Ta mua.”

“Ơ…”

Gã sai vặt nhìn linh thạch trên bàn, ngớ người.

“Ngươi, ngươi mua thật sao?” Gã sai vặt vẫn cảm thấy khó tin.

Vừa rồi còn là con gà trống sắt chuyển kiếp, sao giờ lại chịu trả tiền rồi?

Biện Nhu Nhu cũng ngớ người nhìn Lữ Thiếu Khanh.

Lữ Thiếu Khanh hung hăng trừng mắt nhìn Biện Nhu Nhu một cái.

Con nhỏ này đúng là lắm chuyện.

Hắn vốn đang muốn ép giá, tiết kiệm linh thạch một chút.

Nhưng Biện Nhu Nhu xuất hiện khiến cho hắn không thể không bỏ ra ba ngàn linh thạch để mua.

Lai lịch của món đồ này phi phàm, nếu không, chiếc nhẫn sẽ không có phản ứng như vậy. Thế nên hắn không cho phép nó rơi vào tay người khác.

Lữ Thiếu Khanh khó chịu trừng mắt nhìn Biện Nhu Nhu lần nữa rồi rời đi.

Đây đúng là một nơi đau lòng mà.

Chỉ chớp mắt ba ngàn linh thạch đã không còn.

Con nhỏ này quả thật đáng ghét.

Nhìn thấy Lữ Thiếu Khanh như vậy, Biện Nhu Nhu tức giận giậm chân đuổi theo.

Tên này quả thật đáng ghét.

“Dừng lại, ngươi có ý gì hả?”

Lữ Thiếu Khanh hỏi lại: “Ngươi mới có ý gì đấy?”

“Ngươi có mắt không vậy?”

Biện Nhu Nhu tức giận nói: “Ngươi nói ai không có mắt hả?”

Lữ Thiếu Khanh tức giận nói: “Ta nói ngươi đó. Ta đang ép giá, ngươi đến hóng chuyện làm gì?”

Biện Nhu Nhu cũng không phải người hiền lành gì, lớn tiếng quát lại: “Lúc đó ngươi mua chưa? Ngươi mua chưa hả?”

“Ngươi chưa mua thì ta đến xem thì sao chứ? Không cho à.”

“Bây giờ ngươi lấy ra cho ta xem một chút, ta đây muốn mua.”

Biện Nhu Nhu cảm thấy món đồ kia rất đặc biệt. Nàng không ngại mua lại.

“Ngươi cứ mơ đi.”

Đã là đồ của mình, sao có thể lấy ra? Nhỡ đâu người ta nhìn ra lai lịch thì sao? Nói không chừng còn rước họa vào thân nữa.

“Ngươi!”

Biện Nhu Nhu càng thêm tức giận. Tên này thật đáng ghét.

Nàng nói: “Ta là Biện Nhu Nhu của Song Nguyệt Cốc, hy vọng công tử có thể từ bỏ thứ yêu thích. Ta vô cùng cảm kích.”

Lữ Thiếu Khanh mỉm cười: “Làm sao? Ngươi tính lôi Song Nguyệt Cốc ra dọa ta à?”

“Ngươi cho rằng Quy Nguyên Các của ta dễ bắt nạt sao?”

Biện Nhu Nhu giật mình, vội vàng nói: “Thì ra là sư huynh của Quy Nguyên Các, mong sư huynh chịu từ bỏ thứ yêu thích. Ta đồng ý trả giá gấp đôi.”

Ánh mắt Lữ Thiếu Khanh nhìn Biện Nhu Nhu thay đổi.

Một tiểu phú bà?

Hắn đưa mắt nhìn Biện Nhu Nhu một lượt từ trên xuống dưới.

Biện Nhu Nhu cảm thấy ánh mắt Lữ Thiếu Khanh tràn đầy vẻ nóng bỏng.

Bị nhìn từ trên xuống dưới khiến cho nàng cảm thấy trên người có vô số con kiến đang bò, vô cùng khó chịu.

Biện Nhu Nhu bị ánh mắt soi mói của Lữ Thiếu Khanh nhìn đến không chịu nổi.

Tên khốn này là đồ háo sắc sao?

Cảm giác của Biện Nhu Nhu đối với Lữ Thiếu Khanh càng tệ hơn.

Lữ Thiếu Khanh thầm nghĩ trong lòng, có nên cướp của nàng ta không?

Tiểu phú bà, hẳn có rất nhiều tiền.

Hắn nghe nói Song Nguyệt Cốc được xây dựng trên một khoáng mạch rất lớn, giàu đến chảy mỡ.

Tuy nhiên, sau khi cân nhắc một hồi, Lữ Thiếu Khanh bỏ đi suy nghĩ này.

Rất khó ra tay, rất dễ bại lộ.

Lữ Thiếu Khanh miễn cưỡng từ chối: “Dung mạo của ngươi không đẹp nhưng suy nghĩ thì lại hay.”

Nói xong, hắn nhanh chóng rời đi.

Trước mắt là một tiểu phú bà, hắn sợ Biện Nhu Nhu sẽ đưa ra một cái giá mà hắn không cách nào từ chối.

“Khốn kiếp, khốn kiếp…”

Biện Nhu Nhu tức đến mức dậm chân, hận không thể một chưởng vỗ chết Lữ Thiếu Khanh.

“Ngươi chờ đó cho ta, đừng để ta gặp lại ngươi.”

Sau khi Lữ Thiếu Khanh rời đi, hắn cảm thấy vô cùng phiền muộn.

Bị Biện Nhu Nhu cản trở, hắn không thể không bỏ ra ba ngàn linh thạch hạ phẩm. Chỉ chớp mắt đã mất đi hơn phân nửa tài sản tích lũy.

“Hy vọng rằng thứ này hữu dụng, bằng không, ta sẽ lỗ lớn.”

Lữ Thiếu Khanh rất muốn biết đây rốt cuộc là thứ gì.

Nhưng bây giờ không tiện, chỉ có thể tạm thời đè xuống suy nghĩ này.

“Bây giờ ta đi xử lý tên Đường Nguyên Vĩ cái đã.”

Lữ Thiếu Khanh đã thăm dò được Đường Nguyên Vĩ đi đâu ở thương hội Đường gia.

“Đi dạo thanh lâu thì nói đi dạo thanh lâu, còn bày đặt đi nghe nhạc, làm sang làm gì chứ?”

Lữ Thiếu Khanh cực kỳ khinh bỉ chuyện này.

“Nhưng cũng tốt. Mấy tên háo sắc dễ lừa hơn nhiều.”

“Lấy sư muội làm mồi nhử, đảm bảo hắn ta sẽ hấp tấp chạy đến ngay.”

Lúc này, Lữ Thiếu Khanh đã bắt đầu hành động.

Kết quả, Đường Nguyên Vĩ đang uống rượu ở thanh lâu nhận được một phong thư.

Sau khi xem hết phong thư, Đường Nguyên Vĩ chấn động, cười đắc ý: “Hắc hắc, thì ra là đang ở đây.”

“Hay cho con nha đầu thối đó. Bây giờ ta xem ngươi làm thế nào chạy khỏi lòng bàn tay của bổn công tử.”

Nhớ đến dáng vẻ ngọt ngào đáng yêu của Tiêu Y, lòng Đường Nguyên Vĩ lập tức nóng như lửa đốt.

Nửa người dưới rục rịch ngóc đầu dậy.

Đường Nguyên Vĩ vội vàng rời khỏi thanh lâu, đi thẳng đến địa chỉ trong thư.

Rất nhanh, hắn ta đã đến thành Tây.

Thành Lăng Tiêu cũng có khu ổ chuột, cũng có hỗn loạn.

Phần lớn cư dân ở thành Tây đều là người dân bình thường. Họ sống trong cảnh nghèo khó và bận rộn hàng ngày chỉ để tồn tại.

Mặc dù tu sĩ và bách tính đều có mặt trong Thành Lăng Tiêu, nhưng họ thuộc các cấp độ khác nhau. Dù sống chung một tòa thành, họ lại phân biệt rõ ràng.

Tiêu Y dùng thân phận người bình thường để gặp người, cho nên Đường Nguyên Vĩ vẫn cho rằng nàng là người bình thường.

Sau khi biết địa chỉ của Tiêu Y, hắn ta lập tức đến tận cửa.

Phàm nhân mà thôi, có gì đáng lo?

Sau khi Đường Nguyên Vĩ đến nơi, hắn ta phát hiện không có một ai. Hắn ta gọi: “Người đâu? Ngươi ra đây cho bổn công tử!”

Một luồng uy áp cường đại đột nhiên xuất hiện. Đường Nguyên Vĩ còn chưa kịp phản ứng, hắn ta đã bị luồng uy áp này làm choáng váng.

Lữ Thiếu Khanh xuất hiện: “Ha ha, còn đơn giản hơn ta nghĩ.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!