STT 376: CHƯƠNG 376: NGUYÊN ANH ĐOẠT XÁ
“Ngươi cái gì mà ngươi chứ, xem chiêu đây!”
Bên này, Lữ Thiếu Khanh khí thế ngút trời, không cho Phàn Hà cơ hội phản ứng, Mặc Quân kiếm vung lên.
Thiên Tinh Hỏa!
Trong khoảnh khắc, vô số tinh hỏa lại xuất hiện, một lần nữa bao phủ lấy Phàn Hà.
Lần này Phàn Hà không dám khinh thường, uy lực chiêu này lúc nãy không lớn.
Nhớ lại vừa rồi, ông ta tin chắc uy lực chiêu này sẽ gia tăng.
“Đi chết đi!”
Phàn Hà gầm thét, công pháp vận chuyển tới cực hạn, điên cuồng điều động linh lực trong cơ thể, ngân thương trong tay bùng nổ theo, người và thương lại một lần nữa hợp nhất.
Khí tức cường hãn bùng nổ mạnh mẽ, như thương thần giáng lâm.
“Ầm ầm!”
Công kích của hai người va chạm, tựa như sao chổi va vào Địa Cầu, cú nổ kinh khủng tạo ra sóng xung kích cường đại, mang theo sức mạnh quét sạch mọi thứ, lao thẳng tới.
Cố Quân Hào cảm nhận được sự kinh khủng của cú nổ này, cả người run rẩy, cắn răng: “Quá đáng sợ, đây là thực lực của Hoa Túc thượng nhân sao?”
“Hắn, hắn không ngăn cản được sao?”
Nhưng, trong cú nổ, một tiếng hét thảm vang lên, Nguyên Anh của Phàn Hà phá thể mà ra.
Nhục thể của Phàn Hà biến mất trong vụ nổ, chỉ còn lại Nguyên Anh nhỏ bé, trên mặt ngập tràn kinh hãi và tuyệt vọng.
Ông ta không thể nào ngờ tới một kết quả như vậy.
Rõ ràng ông ta đã sử dụng toàn lực nhưng vẫn không thể ngăn cản nổi kiếm này của Lữ Thiếu Khanh.
Quá mạnh, ông ta không phải đối thủ.
Nhớ lại một kiếm tựa như sức mạnh của ngàn vạn ngôi sao hội tụ, trong lòng Phàn Hà không khỏi run rẩy.
Sức mạnh như bẻ gãy cành khô, nhiệt độ như thạch lưu kim, kiếm ý nóng bỏng cuồng bạo, Phàn Hà không thể chống cự nổi.
Quá kinh khủng, nhục thể của ông ta gần như bị hủy trong nháy mắt.
Nguyên Anh của Phàn Hà phá không bay ra, ông ta quay đầu liếc nhìn một cái.
Ông ta phát hiện Lữ Thiếu Khanh lại một lần nữa thổ huyết.
“Phụt!”
Âm thanh thổ huyết lọt vào tai rất rõ ràng.
Khí tức Lữ Thiếu Khanh suy yếu, nhưng ngay sau đó lại cường thịnh hơn, còn mạnh mẽ hơn so với lúc nãy.
Trong lòng Phàn Hà khẽ động.
Đồng thời, tốc độ chạy trốn của ông ta cũng chậm lại vài phần.
Giọng Lữ Thiếu Khanh truyền đến: “Lão già, tính ra ngươi cũng may mắn đấy nhỉ, lần sau gặp ta tốt nhất là trốn xa chừng đó.”
Sau khi nói xong, ánh mắt Lữ Thiếu Khanh như điện, sắc bén chiếu thẳng vào Nguyên Anh của Phàn Hà.
Phàn Hà cũng không quay đầu lại, trong nháy mắt đã biến mất tăm.
Đây chính là Nguyên Anh, linh lực vận chuyển càng trôi chảy, thuấn di cũng nhanh hơn nhục thể.
Trận chiến dường như kết thúc, trời đất khôi phục sự tĩnh lặng.
Nhưng Lữ Thiếu Khanh vẫn tản ra khí tức cường đại, đứng lơ lửng giữa không trung nhìn về phía Phàn Hà biến mất.
Hắn tản ra khí tức cường đại, tựa như một vị thần minh.
“Kết, kết thúc rồi?”
Thái Mân nhìn Lữ Thiếu Khanh trên không, giờ phút này, trong mắt nàng ta, Lữ Thiếu Khanh lơ lửng trên không chính là thần minh.
Một vị thần minh giáng xuống thế gian, đến đây cứu vớt thành Thiên Phỉ.
Tiêu Y lại nghi ngờ, nhìn vị Nhị sư huynh chỉ to bằng con kiến.
Có lẽ vẫn chưa kết thúc nhỉ?
Nếu đã kết thúc, chắc chắn Nhị sư huynh sẽ không như vậy.
Nàng ta ngăn cản Phương Hiểu đang định tiến tới, lắc đầu nói: “Hiểu tỷ tỷ, vẫn chưa xong, đợi đã.”
“Có lẽ vẫn chưa xong.”
Sắc mặt Cố Quân Hào không hề dễ coi.
Thế mà lại thắng à?
Chuyện gì xảy ra?
Ta còn chưa kịp phản ứng ngươi đã thắng rồi?
Nói đùa gì vậy?
Trong lòng Cố Quân Hào rất khó chịu, mặc dù biết đối với hắn mà nói Lữ Thiếu Khanh thắng là một chuyện tốt, đối với sư phụ mà nói là một chuyện tốt.
Nhưng trong lòng hắn ta khó chịu giống như nuốt một con ruồi sống vậy.
Đều là người, vì sao ngươi lợi hại hơn ta nhiều như vậy?
Thật khó chịu.
Lúc này Cố Quân Hào chỉ muốn tới tìm Phàn Hà để mắng cho một trận, mắng Phàn Hà là phế vật.
Thân là một Nguyên Anh kỳ lão làng thế mà không đánh lại một thanh niên, bao nhiêu năm nay sống bằng cái gì vậy?
Bên này Thái Mân thì như muốn bật khóc.
Nàng ta vui mừng đến bật khóc.
Phàn Hà bị xử lý, thành Thiên Phỉ đã an toàn rồi.
Ánh mắt của nàng ta đỏ hoe, vui mừng đến phát khóc, nói với Cố Quân Hào: “Sư huynh, quá, quá tốt rồi.”
“Thành Thiên Phỉ được cứu rồi.”
Cố Quân Hào không đồng tình với Thái Mân, ngược lại còn đả kích: “Sư muội, muội đừng vui mừng sớm quá.”
“Hoa Túc thượng nhân vẫn chưa chết, Nguyên Anh của hắn đã trốn thoát, đợi hắn khôi phục thực lực, chúng ta vẫn không thể đối phó nổi hắn.”
Nguyên Anh chạy trốn, đoạt xá trùng sinh, chỉ cần một khoảng thời gian là có thể khôi phục thực lực.
Đến lúc đó lại là một mối họa lớn.
Thái Mân cũng kịp phản ứng, đúng vậy, đến lúc đó Hoa Túc thượng nhân trở về thì biết làm sao bây giờ?
Cố Quân Hào thở dài nói: “Ai, còn quá trẻ, nếu có năng lực thì tuyệt đối không thể để Nguyên Anh của Hoa Túc thượng nhân chạy thoát, thế này là tự rước lấy tai họa.”
Thậm chí Cố Quân Hào còn cố ý nhấn mạnh hai chữ trẻ tuổi.
Ta cũng rất trẻ, nhưng ta không có năng lực như ngươi.
Nhưng cái miệng ta thì vẫn muốn châm biếm ngươi vài câu.
Tiêu Y vô cùng khó chịu với Cố Quân Hào, tên này ngay từ đầu đã không vừa mắt với Nhị sư huynh.
Nhị sư huynh nhà ta đẹp trai hơn ngươi, lợi hại hơn ngươi, sao nào?
Nàng ta lạnh lùng nói: “Cái loại mắt mù như ngươi làm sao mà biết được năng lực của Nhị sư huynh nhà ta?”
“Không thấy trận chiến của Nhị sư huynh ta còn chưa kết thúc sao? Ta có thể khẳng định với ngươi rằng, lão già kia trốn không thoát.”
Nhị sư huynh nhà ta anh minh thần võ, tính toán không bỏ sót chút nào, trước khi làm chuyện gì đều sắp xếp rất thỏa đáng.
Người bị Nhị sư huynh để mắt, cho dù là Tiên Đế cũng trốn không thoát đâu.