Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 379: Chương 379: Bảo phụ thân ngươi đến giao tiền chuộc đi

STT 379: CHƯƠNG 379: BẢO PHỤ THÂN NGƯƠI ĐẾN GIAO TIỀN CHUỘC...

Thái Mân và Cố Quân Hào lại một lần nữa bước lên hành lễ với Lữ Thiếu Khanh.

Tiêu Y nhảy ra, lớn tiếng chất vấn Cố Quân Hào: “Sao nào?”

“Còn nói Nhị sư huynh ta không đánh lại lão già kia nữa không?”

Ánh mắt Lữ Thiếu Khanh đổ dồn lên người Cố Quân Hào, như xuyên thấu linh hồn, linh hồn Cố Quân Hào cũng run rẩy không ngừng.

Áp lực cực lớn, như một ngọn núi đè nặng lên hắn ta, ép cho hắn ta nghẹt thở.

Trán Cố Quân Hào bắt đầu đổ mồ hôi, mồ hôi nhanh chóng tụ thành từng giọt lớn lăn dài.

Lữ Thiếu Khanh không nói lời nào, hắn cứ nhìn chằm chằm Cố Quân Hào như vậy.

Trong không khí tràn ngập một luồng khí tức ngột ngạt.

Đây chính là Nguyên Anh, không cần lên tiếng, không cần nhiều động tác thừa thãi, chỉ cần một ánh mắt đã có thể khiến người ta ngạt thở.

“Tiền, tiền bối.”

Thái Mân kiên trì lên tiếng, cầu tình cho sư huynh mình: “Sư huynh, sư huynh ấy không có ý bất kính với tiền bối.”

“Hừ!”

Lữ Thiếu Khanh mở miệng, với vẻ mặt vô cảm, khiến người ta có cảm giác như đang đối mặt với một lão yêu quái: “Ý gì đây? Sao ta lại nghe thấy rất rõ, ta rất nghi ngờ hắn ta cùng một giuộc với Phàn Hà.”

Nếu cùng một giuộc, đương nhiên là phải cùng bị xử lý.

Tội danh này Cố Quân Hào cũng không dám gánh.

Lữ Thiếu Khanh có thể diệt Phàn Hà, chỉ cần động một ngón tay cũng có thể diệt hắn ta.

Hắn ta không chịu nổi, bịch một tiếng quỳ xuống, cầu xin Lữ Thiếu Khanh tha thứ.

“Tiền bối, vãn bối tuyệt đối không có ý khinh thường tiền bối, vãn bối, vãn bối…”

Cố Quân Hào không biết nói gì cho phải, trong đầu trống rỗng.

Trong đầu hắn không thể nghĩ ra được lời nào hữu ích.

Thái Mân một lần nữa đứng ra nói giúp Cố Quân Hào, bày tỏ chắc chắn Cố Quân Hào không cùng một giuộc với bọn Phàn Hà.

Trên mặt Lữ Thiếu Khanh không chút cảm xúc: “Dù sao ta cũng là Nguyên Anh kỳ, ngươi đang mạo phạm một vị Nguyên Anh, ngươi nghĩ ta nên làm gì với ngươi đây?”

Mồ hôi trên trán Cố Quân Hào càng nhiều, lúc này đang chảy tí tách.

Mạo phạm một vị Nguyên Anh, người ta có giết ngươi cũng chẳng ai dám nói ngươi oan uổng.

Trong lòng Cố Quân Hào đang hối hận đến chết, sớm biết thế, hắn ta đã không nên lắm miệng.

Cho dù bất mãn thì cũng nghĩ trong lòng là được rồi.

Cố Quân Hào đã lĩnh ngộ sâu sắc ý nghĩa câu họa từ miệng mà ra.

Đến lúc này, Cố Quân Hào cũng chỉ có thể cầu xin tha thứ, hắn ta quỳ trên mặt đất không dám ngẩng đầu: “Mong tiền bối đại nhân đại lượng, tha cho vãn bối, vãn bối biết sai rồi.”

Lữ Thiếu Khanh nhíu mày, Móa nó, sao tiểu tử này nhát thế không biết!

Ái chà, bị gọi mấy tiếng tiền bối da mặt mình cũng mỏng đi rồi.

Được rồi, đành thẳng thắn mở miệng thôi.

“Có linh thạch không?”

Lữ Thiếu Khanh thu hồi vẻ mặt nghiêm túc, từ vẻ âm trầm chuyển sang linh hoạt, như một thiếu niên tỏa sáng, cười tủm tỉm hỏi: “Cho ta linh thạch, ta sẽ tha cho ngươi.”

Linh, linh thạch?

Cố Quân Hào, Thái Mân đều ngây ngẩn cả người.

Câu nói này không phù hợp chút nào với thân phận của một vị tiền bối đâu.

Nguyên Anh, ngài là một đại năng Nguyên Anh đấy.

Ngài cần vật liệu hiếm, linh dược quý giá gì đó cũng sẽ không khiến ai bất ngờ.

Nhưng ngài lại mở miệng đòi linh thạch của người ta, thân phận của một vị tiền bối như ngài bị rớt giá quá đấy.

Cảm giác này giống như một kẻ nghèo đi xin tiền vậy.

Phương Hiểu cũng suýt chút nữa đụng đầu vào boong tàu.

Rốt cuộc hắn chấp nhất với linh thạch đến nhường nào vậy?

Chỉ có Tiêu Y là không hề bất ngờ, Nhị sư huynh của mình mà không thích linh thạch thì mới là chuyện lạ.

Nàng ta cười hì hì nói với Cố Quân Hào: “Đưa một trăm vạn linh thạch cho Nhị sư huynh của ta coi như nhận lỗi đi, Nhị sư huynh của ta là người đại độ nhất, thu linh thạch rồi sẽ không so đo với ngươi nữa.”

Ban nãy Tiêu Y ghét Cố Quân Hào cay đắng, còn hận không thể một kiếm bổ chết hắn.

Giờ có thể bắt Cố Quân Hào chảy máu cũng rất tốt.

Lữ Thiếu Khanh hài lòng, đây mới là sư muội tri kỷ.

Biết rõ trong lòng sư huynh đang nghĩ gì.

Sắc mặt Cố Quân Hào trắng bệch.

Giờ khắc này hắn ta muốn mở miệng bảo Lữ Thiếu Khanh giết chết hắn ta luôn cho rồi.

Hắn ta đi đâu cướp được một trăm vạn linh thạch đây?

Đời này hắn ta chưa từng thấy nhiều linh thạch đến thế.

Cố Quân Hào sắp khóc, vẻ mặt cầu xin nói với Lữ Thiếu Khanh: “Tiền bối, ta, ta không có…”

Tiêu Y trách móc: “Không có?”

“Ngay cả một trăm linh thạch ngươi cũng không có? Ngươi sống kiểu gì vậy?”

Cố Quân Hào chỉ muốn cụng đầu nàng một cái, nghe khẩu khí của ngươi, ngươi đã có một trăm vạn linh thạch rồi à?

Ngươi lấy ra cho ta xem thử đi.

Thái Mân thấy Lữ Thiếu Khanh không vui, vội vàng nói: “Tiền bối, chi bằng đến Thành Thiên Phỉ ngồi một lát, vãn bối sẽ bảo phụ thân chuẩn bị, được không ạ?”

“A, ngươi bằng lòng thanh toán một trăm vạn linh thạch à?”

Lữ Thiếu Khanh hơi kinh ngạc nhìn Thái Mân một lượt, trong lòng thêm vài phần kính trọng.

Một hảo hán!

Một trăm vạn linh thạch muốn bỏ ra cũng cần một sự quyết đoán rất lớn.

Thái Mân gật đầu, nghiêm túc nói: “Tiền bối chính là đại năng Nguyên Anh, mạo phạm tiền bối dĩ nhiên phải đền bù cho sai lầm chúng ta đã phạm phải.”

“Cho nên, mong rằng tiền bối đến Thành Thiên Phỉ ngồi một lát, để chúng ta bồi thường lỗi lầm của mình cho tiền bối trước mặt dân chúng Thành Thiên Phỉ, có được không?”

Trong lòng Lữ Thiếu Khanh giật mình, hiểu ra ý Thái Mân.

Trước đó Thành Thiên Phỉ bị Nguyên Anh Hoa Túc thượng nhân ức hiếp, Thành chủ Thành Thiên Phỉ đã bị ép đến sơn cùng thủy tận, việc thất bại và bị tiêu diệt chỉ còn là vấn đề thời gian.

Giờ Lữ Thiếu Khanh xuất hiện, đánh chết Hoa Túc thượng nhân, Thái Mân có ý định lôi kéo quan hệ với vị Nguyên Anh kỳ Lữ Thiếu Khanh này.

Hi vọng có thể mượn nhờ thân phận Nguyên Anh kỳ của Lữ Thiếu Khanh để ổn định và củng cố địa vị của phụ thân nàng ta.

Cũng là một nữ nhân thông minh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!