Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 383: Mục 384

STT 383: CHƯƠNG 383: TIỀN BỐI RẤT DỄ TÍNH

Hai chiếc phi chu một trước một sau xẹt qua chân trời, bay về phía thành Thiên Phỉ với tốc độ cao nhất.

Thái Mân đứng ở đầu thuyền, không ngừng rót linh lực, thúc giục phi chu tăng tốc. Nàng chỉ ước phi chu có thể thuấn di, lập tức đến bên phụ thân.

Sắc mặt Cố Quân Hào trắng bệch, nỗi sợ hãi khi bị Lữ Thiếu Khanh nhìn chằm chằm vẫn chưa tan biến. Mãi một lúc lâu sau, gã mới thở phào nhẹ nhõm, an ủi: "Sư muội đừng lo, sư phụ sẽ không sao đâu."

"Tiền bối thực lực kinh người, có tiền bối ra tay, sư phụ sẽ không có chuyện gì đâu."

Lúc này, Cố Quân Hào không dám nói xấu Lữ Thiếu Khanh nữa. Hễ có cơ hội là gã lại nịnh nọt ngay, chỉ mong sao những lời này truyền vào tai Lữ Thiếu Khanh.

Dù nói vậy, Thái Mân vẫn có nỗi lo riêng.

"Tiền bối không phải người tốt tính, ta lo phụ thân sẽ đắc tội với tiền bối."

Cố Quân Hào không lo lắng về điều này, gã khoát tay, tiếp tục ra sức nói tốt về Lữ Thiếu Khanh: "Yên tâm đi, tiền bối không phải người không biết phải trái."

Thái Mân thầm châm chọc trong lòng: "Giờ huynh lại thấy hắn là người biết phải trái rồi sao?"

Thái Mân liếc nhìn phi chu bay phía trước, suy nghĩ một lát, tay phải khẽ vung, một tầng bình phong vô hình lập tức dâng lên. Bây giờ, họ có nói chuyện gì cũng không lo người khác nghe thấy.

Thái Mân bày tỏ nỗi lo lắng, khuôn mặt nàng tràn đầy vẻ ưu tư: "Tiền bối không phải người dễ nói chuyện."

"Tính cách phụ thân mạnh mẽ, kiên cường bất khuất, không sợ cường quyền, dù cho đối mặt với Phàn Hà cũng chưa từng cúi đầu."

"Ta chỉ sợ tiền bối và phụ thân cãi nhau, đến lúc đó chọc giận tiền bối, phụ thân sẽ gặp nguy hiểm."

Cố Quân Hào há hốc mồm, nhất thời không biết nói gì. Thái Mân nói không sai, sư phụ của gã đúng là người như vậy. Phàn Hà đến tận cửa uy hiếp cũng không thể làm sư phụ cúi đầu. Lữ Thiếu Khanh cũng chẳng phải người tốt lành gì, một lời không hợp là ra tay giết người, ngay cả Phàn Hà cũng bị hắn giết. Gã chỉ lỡ lời vài câu đã bị bắt chẹt, phải giao nộp một trăm vạn viên linh thạch. Nếu sư phụ của mình đắc tội với Lữ Thiếu Khanh, chắc chắn sẽ rất khó giải quyết.

Trong lòng Thái Mân chất chồng lo lắng, nàng vội vã đi tới chỗ phụ thân.

Sau khi tới nơi, nàng lại nhìn thấy phụ thân cung kính đứng trước mặt Lữ Thiếu Khanh, hơi cúi người, trên mặt nở một nụ cười. Nhìn thế nào cũng thấy vô cùng nịnh nọt.

"Phụ thân, người không sao chứ?"

Thái Mân nhanh chóng nhảy khỏi phi chu, căng thẳng hỏi phụ thân. Nàng hiểu tính cách phụ thân mình, nếu không phải không có cách nào giải quyết được, phụ thân chắc chắn sẽ không bao giờ cầu cứu nữ nhi.

Thái Khám thấy nữ nhi đã đến, lặng lẽ đứng thẳng người, vẻ mặt trở nên cương trực công chính, ông ta cười hòa ái: "Không sao, không có gì hết, chỉ là lũ tiểu tặc mà thôi, không làm gì được ta."

"Là ai?"

Thái Mân phẫn nộ không thôi, sát khí một lần nữa hội tụ giữa đôi lông mày, khí chất trên người nàng thay đổi hẳn: "Ai dám ra tay với phụ thân?"

Thái Khám liếc Lữ Thiếu Khanh một cái, lại tiếp tục cười, vẫn là nụ cười từ ái ấy: "Lũ tiểu tặc mà thôi, không cần quan tâm, đã bị ta giải quyết rồi."

Thái Mân quay sang cảm tạ Lữ Thiếu Khanh: "Cảm tạ tiền bối cứu viện."

Lữ Thiếu Khanh nhíu mày, hơi bực mình: "Chuyện gì thế này?"

"Phụ thân ngươi đã nói là ông ta tự giải quyết lũ tiểu tặc rồi, chẳng liên quan gì tới ta."

"Thân là nữ nhi, sao có thể không tin phụ thân mình?"

Thái Mân ngớ người ra. "Ngươi cho rằng ta là đứa trẻ ba tuổi sao? Hay là ngươi nghĩ mắt ta mù, không nhìn thấy vết nứt trên mặt đất cách đó không xa, không nhìn thấy dấu vết chiến đấu xung quanh đây? Cha ta làm gì có thực lực như vậy."

Thái Khám thầm mắng một tiếng trong lòng, vội vàng nói: "Mân Nhi, ta đã nói rồi, là ta giải quyết."

"Chẳng lẽ ngay cả lời của phụ thân mà con cũng không tin hay sao?"

Thái Mân càng thêm khó hiểu. "Hai người các ngươi đang diễn vở kịch gì vậy?"

Sau đó Thái Khám vội vàng xin lỗi Lữ Thiếu Khanh: "Công tử bớt giận, tiểu nữ không hiểu chuyện, mong công tử đừng trách."

Lữ Thiếu Khanh khoát tay, nhảy lên phi chu, giọng nói vang vọng trong không trung: "Cũng đừng mắng con bé, thôi, ta đi đây."

"Vâng, công tử đi thong thả."

Thái Khám thấy phi chu của Lữ Thiếu Khanh biến mất hút phía chân trời, mới hoàn toàn bình tĩnh lại. Áp lực vô hình trên người biến mất, ông ta thở phào nhẹ nhõm một hơi.

Thái Khám nhìn theo hướng Lữ Thiếu Khanh đi mất, lẩm bẩm một câu: "Ta khổ quá mà." Ông ta rất muốn khóc một trận cho đã.

Lúc này, Thái Mân rốt cuộc không nhịn nổi nữa, nàng đã sớm nhận ra sự khác thường của phụ thân.

"Phụ thân, rốt cục đã xảy ra chuyện gì?"

"Là ai muốn đối phó với người?"

"Là người giết hết kẻ địch sao?"

Thái Khám không quay đầu lại, nhảy lên phi chu, vội vàng nói: "Đi, mau đi thôi, trên đường về rồi nói."

Phi chu bay vút lên trời, Thái Khám ngồi xếp bằng trên phi chu, trên mặt lộ rõ vẻ xoắn xuýt. Không biết có nên nói hay không.

Cuối cùng, ông ta thở dài một tiếng, nói với nữ nhi và đồ đệ: "Các con có biết, người vừa nãy là ai không?"

"Ai?"

Thái Mân và Cố Quân Hào lập tức vểnh tai lên. Bọn họ rất tò mò về lai lịch của Lữ Thiếu Khanh. Nguyên Anh trẻ tuổi như vậy, lai lịch nhất định hết sức kinh người.

"Hắn ta tên là Lữ Thiếu Khanh."

Vừa nãy, Thái Khám nghe thấy tiếng thét của Đỗ Tĩnh, nếu không ông ta đã không biết đó là Lữ Thiếu Khanh, càng không thể biết thân phận của hắn.

"Lữ Thiếu Khanh?" Thái Mân và Cố Quân Hào liếc nhau, nhận ra vẻ khó hiểu trong mắt đối phương. Tuy mấy ngày nay Lữ Thiếu Khanh có phần lộ liễu hơn trước, thậm chí còn xuất hiện trong đại điển môn phái, nhưng hắn vẫn chưa thật sự nổi tiếng.

Thái Khám dừng lại một chút, lại thở dài, bổ sung thêm thân phận của Lữ Thiếu Khanh: "Hắn là sư đệ của Kế Ngôn."

Sư đệ của Kế Ngôn, người của Lăng Tiêu Phái.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!