STT 388: CHƯƠNG 388: VỪA RỒI CÓ CON RUỒI BAY QUA
Lữ Thiếu Khanh ngồi trên nóc nhà, thu hết cảnh sắc Dương Thành vào đáy mắt.
Ở bên trái, cách đó vài dặm về phía ngoài, kiến trúc cao lớn, đèn đuốc sáng trưng, tiếng người ồn ào. Theo Tiêu Y giới thiệu, đó là phủ Thành Chủ, chỗ ở của phụ thân Tiêu Quần.
Hiển nhiên, đó là nơi tượng trưng cho quyền lực trung tâm của Tiêu gia.
Đa phần tộc nhân nhánh Tiêu Quần định cư quanh phủ Thành Chủ.
Đương nhiên, cũng có một bộ phận tộc nhân ở trong nội viện Tiêu gia, hơn nữa Đại trưởng lão cũng bế quan ở đây, nơi bế quan của ông ta nằm ngay sau lưng Lữ Thiếu Khanh.
Lữ Thiếu Khanh quay đầu lại nhìn thoáng qua, cách hắn hơn mười dặm về phía sau, không một ánh đèn.
Linh khí giống như sương khói ban mai mờ ảo, bao phủ cả vùng trời đất đó, tỏa ra vẻ thần bí.
Đó là khu hậu sơn và cấm địa của Tiêu gia, nơi Đại trưởng lão bế quan, từ đường Tiêu gia, Tàng Thư Các v.v. đều nằm ở đó.
Phía sau núi là nơi tốt nhất Tiêu gia, linh khí dư thừa, tu luyện ở đó có thể nói là tiến bộ thần tốc, như ngày đi ngàn dặm.
Mặc dù không dùng thần thức, Lữ Thiếu Khanh cũng có thể cảm nhận được bên trong linh khí nồng đậm ẩn chứa một khí tức cường đại.
Khí tức đó vừa mạnh mẽ vừa nặng nề, mang đến cảm giác áp lực cho người khác, như trong đó có một con yêu thú đang ngủ say.
Khí tức đó thuộc về Đại trưởng lão.
Dường như cảm nhận được có người nhìn chăm chú vào mình, linh khí đang lưu chuyển chậm rãi bỗng nhiên tăng tốc.
Lữ Thiếu Khanh thu ánh mắt về, trong lòng thầm nghĩ, quả nhiên là Nguyên Anh trung kỳ.
Nếu trước đây, biết Tiêu gia có một vị Nguyên Anh trung kỳ, lại còn có mâu thuẫn với mình, có đánh chết hắn cũng không dám tới Tiêu gia.
Thế nhưng bây giờ, hắn không sợ gì cả.
Bản thân hắn đã là Nguyên Anh, cho dù không đánh lại cũng có thể chạy thoát.
Huống chi hắn còn có con bài chưa lật.
Đây cũng là lý do vì sao khi Lữ Thiếu Khanh nhìn thấy Đỗ Tĩnh, Thương Lăng không chút do dự một kiếm đồ sát cả hai.
Thực lực mạnh hơn, ít lo nghĩ hơn.
Lữ Thiếu Khanh thu ánh mắt về, không quan tâm tới Đại trưởng lão.
Thần thức của hắn đảo qua phủ Thành Chủ, trên mặt nở một nụ cười: "Tìm được rồi!"
Ngay sau đó, bóng hắn chợt lóe lên rồi biến mất tại chỗ.
Phủ Thành Chủ.
Tiêu Quần đang ở trong viện của mình, nghiến răng nghiến lợi cùng mấy người bạn đồng hành, phẫn nộ lên án Lữ Thiếu Khanh.
"Tên đáng chết, dám tới Tiêu gia ta lộng hành, đáng chết!"
Hôm nay, sau khi Tiêu Quần bị Lữ Thiếu Khanh dạy dỗ một trận, nàng ta nhanh chóng chạy từ nội viện Tiêu gia về phủ Thành Chủ.
Từ đó về sau, nàng ta không đến nội viện Tiêu gia nữa.
Hôm nay Lữ Thiếu Khanh khiến nàng ta sợ hãi tột độ.
Khi đó nàng ta cảm thấy mình chết chắc rồi.
Trước mặt hắn, nàng ta không dám oán hận Lữ Thiếu Khanh, nhưng đây là nhà mình, không đánh lại được Lữ Thiếu Khanh, mắng vài câu thì có sao?
Không mắng vài câu, không trút giận một phen, không thể nuốt nổi cục tức trong lòng.
"Đúng đó, tên khốn đó quá đáng ghét, tưởng đây là Thiên Ngự Phong của Lăng Tiêu Phái sao?"
"Hắn đáng chết thật!"
Trong mấy người đứng cạnh Tiêu Quần, có mấy người từng bị Lữ Thiếu Khanh dạy dỗ cùng Tiêu Quần.
Trong lòng tất cả hận Lữ Thiếu Khanh thấu xương.
"Quần tỷ tỷ, không bằng mời gia gia của tỷ ra tay giáo huấn hắn?"
Có đồng bạn đưa ra đề nghị như vậy.
Tiêu Quần rất muốn làm vậy.
Gia gia của nàng ta là Nguyên Anh trung kỳ, một khi gia gia xuất thủ, Lữ Thiếu Khanh dù có lợi hại đến mấy cũng không phải đối thủ của gia gia.
Có điều...
Tiêu Quần lộ vẻ khó xử, ngập ngừng nói: "Gia gia đang bế quan, chỉ sợ rất khó mời được gia gia."
Nàng ta vừa dứt lời, giọng phụ thân nàng vang lên: "Nữ nhi ngoan, sao lại thế này?"
Tiếp theo, một nam nhân hình thể cao lớn, cường tráng, rắn rỏi bước vào.
Nhìn dáng vẻ của ông ta thì biết ngay đây là một người thô kệch, chỉ chú trọng sức mạnh thể chất.
"Phụ thân!"
Người tới chính là phụ thân của Tiêu Quần, đường huynh của Tiêu Dũng, Tiêu Uân, thành chủ Dương Thành.
Tiêu Uân, cảnh giới Kết Đan sơ kỳ, tầng một.
Thiên phú của Tiêu Uân còn kém hơn cả Tiêu Dũng.
Nếu không có phụ thân hỗ trợ, Tiêu Uân có thể tiến vào Kết Đan hay không vẫn là một dấu chấm hỏi.
Sau khi Tiêu Quần nhìn thấy phụ thân đến đây, ấm ức vô cùng.
Hai mắt Tiêu Quần đỏ hoe, nước mắt lăn dài.
"Hu hu phụ thân, con, con bị người ta ức hiếp."
"Ai dám?" Tiêu Uân nghe vậy giận dữ, sát khí tỏa ra bốn phía, giống như hùng sư nổi giận: "Ai dám ức hiếp nữ nhi ngoan của ta? Ta phải xử lý kẻ đó!"
Thê tử Tiêu Uân chết sớm, chỉ để lại một nữ nhi là Tiêu Quần cho ông ta.
Là con nối dõi duy nhất, Tiêu Uân xem Tiêu Quần là hòn ngọc quý trên tay, cưng chiều vô hạn.
Không nỡ mắng, cũng không nỡ đánh.
Bây giờ lại nghe nói có người dám ức hiếp nữ nhi của ông ta, chuyện này đã chạm vào nghịch lân của ông ta.
Tiêu Quần kể lại chuyện hôm nay.
Tiêu Uân vừa nghe, càng thêm giận dữ: "Chết tiệt, lại là hắn sao?"
Trước kia, Tiêu Quần đi Thiên Ngự Phong một chuyến, kết quả bị Lữ Thiếu Khanh ức hiếp, đến cả quần lót cũng suýt bị lột.
"Ta còn chưa đi tìm hắn tính sổ, hiện tại hắn còn dám đến tận cửa bắt nạt con gái ta, tưởng là nữ nhi của Tiêu Uân này dễ ức hiếp đến vậy sao?"
"Ta phải cho hắn biết tay!"
Mắt Tiêu Uân đỏ ngầu lên, khí tức tăng vọt, tạo thành một cơn lốc trong sân.
"Ngươi muốn xử lý ai? Ta à?"
Đột nhiên, một giọng nói trêu tức vang lên từ trên trời.
Mọi người ngẩng đầu lên, nhìn thấy một người thanh niên lơ lửng trên bầu trời, nhìn từ trên cao xuống, như một vị thần linh đang ngự trị trên cao, nhìn xuống bọn họ.
Tiêu Quần thấy hắn, giọng nói bén nhọn, giống như gà mái bị bóp cổ, hét toáng lên: "Là ngươi?"
Trong giọng nói trộn lẫn sợ hãi, phẫn nộ, hệt như biểu cảm phức tạp của Tiêu Quần lúc này.
Nàng ta không ngờ Lữ Thiếu Khanh dám đuổi đến chỗ này, hắn muốn làm gì?
Giết người diệt khẩu hay là vào nhà cướp bóc?
Lữ Thiếu Khanh chậm rãi hạ xuống trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, hắn cười híp mắt chào hỏi Tiêu Quần, như một người bạn thân đến thăm: "Này, ta đến đây rồi."
"Ngươi, ngươi còn dám tới?" Sau khi Tiêu Quần hoàn hồn lại, chỉ vào Lữ Thiếu Khanh hét lớn: "Ngươi không sợ chết sao?"
Lữ Thiếu Khanh cười rạng rỡ, nhìn vô cùng thân thiện, vô hại: "Sợ chứ, nhưng mà ngươi giết được ta sao?"
"Chết tiệt!" Tiêu Uân bị xem thường, giận quát một tiếng: "Dám ức hiếp nữ nhi của ta, muốn chết!"
Nữ nhi bị người ta ức hiếp như vậy, máu nóng Tiêu Uân lập tức xông lên đầu, ông ta lập tức ra tay với Lữ Thiếu Khanh.
Một cơn lốc linh lực hội tụ.
Nhưng mà Lữ Thiếu Khanh chỉ khẽ vẫy tay, cơn lốc linh lực đó đã tan biến, khiến Tiêu Uân bay ngược ra sau, liên tiếp va vào mấy ngọn núi giả, cuối cùng ngã vật xuống đất, không ngừng phun máu tươi.
"Ối chà, vừa rồi ta nghe thấy tiếng ruồi bọ kêu, ngươi có nghe thấy không?"
Lữ Thiếu Khanh cười tủm tỉm hỏi.