STT 397: CHƯƠNG 397: BỊ ĐÁNH
Tiêu Dũng với cái đầu sưng vù như heo, cúi gằm mặt đi theo vợ.
Vừa ra đến bên ngoài, Tô Uẩn Ngọc đã nhéo tai chồng, gào lên: "Rốt cuộc chàng nghĩ cái gì vậy? Chàng gây sự với Lữ công tử, chàng chán sống rồi sao?"
Lữ Thiếu Khanh là cao thủ Nguyên Anh kỳ, trong khi Tiêu Dũng chỉ mới là Nguyên Anh sơ kỳ mà thôi. Chọc giận Lữ Thiếu Khanh, người ta chỉ cần một ngón tay là có thể chọc chết chàng. Đến lúc đó, Tiêu gia chỉ việc lập tân gia chủ là xong.
"Tiêu Y đã nói rồi còn gì? Đừng có chọc vào Lữ công tử! Ngay cả lời của con gái mà chàng cũng không thèm nghe nữa sao?"
Tiêu Dũng xoa xoa vết thương trên mặt, đau đến nhăn nhó, biện giải: "Ta... ta không phải sợ làm lỡ Tiêu Y hay sao?"
Tô Uẩn Ngọc thấy chồng mình như vậy, càng thêm giận dữ, ngón tay ngọc ngà lại nhéo mạnh vào tai ông: "Tiêu Y đã nói với ta rồi, con bé chỉ xem hai vị sư huynh như ca ca mà thôi, chúng ta đã hiểu lầm rồi!"
"Thật... thật vậy sao?"
Tiêu Dũng vừa mừng vừa sợ. Nếu đúng là như vậy thì thật tốt quá! Người cha già này không cần lo lắng nữa rồi.
"Chàng đắc tội với Lữ công tử, coi chừng người ta trả thù chàng đấy!" Tô Uẩn Ngọc chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: "Chàng mau nghĩ cách để người ta tha thứ cho chàng đi!"
Tiêu Dũng chỉ lo vui sướng, ông cười hô hố nói: "Yên tâm đi, Lữ công tử không phải loại người nhỏ mọn đâu."
Tô Uẩn Ngọc vẫn rất tức giận. Đến nước này rồi mà chàng còn chưa nhận ra sao? Bà lại nhéo tai chồng, gào lên: "Cho dù chàng không nghĩ cho mình, cũng phải nghĩ cho Tiêu Y chứ! Lữ Thiếu Khanh là sư huynh của Tiêu Y. Đến lúc đó, nếu họ trở về sư môn, hắn làm khó Tiêu Y thì phải làm sao? Tiêu gia bọn họ đúng là một đại gia tộc, nhưng Lăng Tiêu Phái cường đại hơn nhiều."
"Được rồi, được rồi, ta đi tìm hắn xin lỗi là được chứ gì." Tiêu Dũng bị vợ gào vào mặt, nhanh chóng cúi đầu nhận thua.
"Hừ! Tốt nhất là chàng phải làm sao để Lữ công tử không so đo với chàng nữa. Nếu chàng liên lụy đến Tiêu Y, ta sẽ không tha cho chàng đâu! Nhanh lên đi, ta còn phải đi theo Tiêu Y, không thể để con bé phát hiện."
Tiêu Dũng bị Tô Uẩn Ngọc đánh cho một trận, ngoan ngoãn quay về tìm Lữ Thiếu Khanh.
Lữ Thiếu Khanh nhìn thấy Tiêu Dũng vừa đi đã quay lại, tò mò hỏi: "Tiêu gia chủ, còn có việc gì sao?"
Tiêu Dũng nhìn Lữ Thiếu Khanh, trong lòng vô cùng hổ thẹn. Nhưng đây là mệnh lệnh của vợ. Ông do dự một lúc lâu, cuối cùng cắn răng, chắp tay nói: "Lữ công tử, vừa rồi đã đắc tội rồi."
Lữ Thiếu Khanh vội vàng cắt ngang lời ông: "Tiêu gia chủ nói gì vậy? Không sao cả, không sao cả, không cần để ý."
*Ngươi xin lỗi làm ta rất xấu hổ.*
Tiêu Dũng nghe vậy, cũng thuận nước đẩy thuyền, coi như chuyện này đến đây là xong. *Đường đường là một đấng nam nhi, lại phải đi xin lỗi rồi giải thích lằng nhằng, thật quá xấu hổ.*
Lữ Thiếu Khanh cố ý quan tâm hỏi: "Tiêu gia chủ, vết thương trên mặt ông không sao chứ?"
*Tô Uẩn Ngọc đúng là ra tay độc ác, hơn nữa còn chuyên đánh vào mặt nữa chứ.* Mặt Tiêu Dũng bây giờ sưng vù chẳng khác nào đầu heo.
Sắc mặt Tiêu Dũng vô cùng xấu hổ. Bị vợ đánh đã mất mặt lắm rồi, bị người khác nhìn thấy mình bị vợ đánh còn mất mặt gấp đôi.
"Làm... làm Lữ công tử chê cười rồi." Tiêu Dũng không biết nói gì cho phải. *Ông thậm chí muốn giết người diệt khẩu, có điều đánh không lại.*
Lữ Thiếu Khanh thở dài: "Haizz, ta xem như đã cảm nhận được nỗi khổ của Tiêu gia chủ rồi. Đàn ông, thật là gian nan."
Giọng nói đầy sự đồng cảm ấy khiến Tiêu Dũng cảm động không thôi. Có người cảm nhận được nỗi khó xử của mình sao?
"Tiêu gia chủ, không bằng chúng ta ra ngoài uống chút rượu, thế nào? Đàn ông lúc gặp phải những chuyện lực bất tòng tâm thế này, chỉ có thể dùng cách này để xả nỗi bực tức trong lòng ra thôi."
Tiêu Dũng nghe vậy, trong lòng âm thầm suy đoán: *Lữ Thiếu Khanh cũng từng trải qua chuyện thế này ư?*
Ông hỏi: "Lữ công tử, ngài cũng... cũng từng bị người ta..."
"Haizzz." Lữ Thiếu Khanh cố ý thở dài một tiếng, vẻ mặt phiền muộn không thôi: "Chuyện cũ nghĩ lại mà kinh, chuyện xấu hổ như vậy không đề cập tới cũng được. Tiêu gia chủ có thể đi uống chút rượu cùng ta, giảm bớt nỗi bực tức trong lòng không?"
Vẻ mặt của Lữ Thiếu Khanh khiến Tiêu Dũng cảm thấy Lữ Thiếu Khanh cũng có những nỗi khổ riêng. Trong lòng ông sinh ra sự đồng cảm, cảm nhận được tình tri kỷ.
*Ừm, phu nhân bảo ta bồi tội, làm vậy cũng xem như bồi tội đúng không? Có gì thì đến trên bàn rượu kính thêm mấy chén rượu là được.*
"Được, hiếm khi Lữ công tử có nhã hứng như vậy, cung kính không bằng tuân mệnh, đi thôi!" Tiêu Dũng cười, hơn nữa còn đề nghị: "Ta biết có một tửu lâu không tệ, rượu bên trong đều là rượu ngon, ngay cả tiên nhưỡng ba bốn trăm năm cũng có."
"Không, không." Lữ Thiếu Khanh từ chối: "Ta đã biết đi đâu rồi, đi thôi."
Đến bên ngoài, Tiêu Dũng nhìn thấy nơi Lữ Thiếu Khanh chọn, trợn mắt há mồm, không thể tin nổi.
"Chuyện này... chuyện này... Lữ công tử..."
Trong không khí thoang thoảng mùi son phấn, mùi hương nồng đậm. Tòa lầu cao ba tầng trước mắt, điêu lan ngọc thế, đèn lồng đỏ treo cao, cổng lớn mở rộng, phía trên đề ba chữ to "Ỷ Thúy Lâu" lấp lánh phát sáng. Càng khiến người ta sáng mắt chính là những mỹ nữ yêu kiều đứng ở hai bên cửa, người thì đỏ béo, kẻ thì xanh gầy, trang điểm lộng lẫy.
Tiêu Dũng nhìn cảnh tượng trước mắt, ngửi mùi hương mê người kia, trong lòng kích động không thôi.
Đây là thanh lâu, là gánh hát! Đến nơi này uống rượu gì? Rượu hoa sao? *Ta cũng rất muốn thử xem rượu hoa có mùi vị gì, nhưng mà...*
"Thế nào? Tiêu gia chủ không dám đi vào sao?" Lữ Thiếu Khanh cười híp mắt, trông giống như một con hồ ly nhỏ: "Uống rượu ở đây ta cảm thấy càng ngon hơn."
"Nói... nói cái gì vậy?" Tiêu Dũng chú ý tới ánh mắt chăm chú của những mỹ nữ kia, vội vàng ưỡn ngực, khí chất đàn ông hiển lộ rõ ràng.