Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 422: Chương 422: Ta chỉ đẹp trai hơn hắn ta mà thôi, còn lại chẳng có gì bằng hắn ta

STT 422: CHƯƠNG 422: TA CHỈ ĐẸP TRAI HƠN HẮN TA MÀ THÔI, CÒ...

Lữ Thiếu Khanh cười lạnh, giọng điệu lạnh lẽo: "Ngươi nghĩ vì sao ta lại đánh ngươi gần chết?"

"Trong mắt ta, giá trị của ngươi còn không bằng quặng nô. Nếu không phải vì muội muội ngươi, kết cục của ngươi là trở thành bồi luyện cho sư muội ta, loại có thể tùy ý đánh chết ấy."

Giọng nói âm trầm, ánh mắt lạnh như băng của Lữ Thiếu Khanh khiến sân nhỏ vốn đang ngập tràn ánh nắng bỗng chốc trở nên âm u lạ thường.

Phương Ngọc ớn lạnh, thịt mỡ trên mặt gã run rẩy, một nỗi sợ hãi trỗi dậy trong lòng.

Đường Sách cũng vậy, trong mắt gã, Lữ Thiếu Khanh giống như một con yêu thú vừa mới thức tỉnh, đang nhe nanh tìm con mồi.

Nếu bọn họ không nghe lời, chỉ có thể trở thành vong hồn trong tay Lữ Thiếu Khanh.

Đường Sách vội vàng nói với Phương Ngọc: "Biểu huynh, huynh không phải đối thủ của tiền bối. Hiểu Hiểu biểu muội có tiền bối hỗ trợ, vị trí gia chủ đã nằm trong lòng bàn tay rồi."

"Kẻ thức thời mới là người khôn ngoan. Vẫn nên ủng hộ Hiểu Hiểu biểu muội làm gia chủ thì tốt hơn."

"Hiểu Hiểu biểu muội cũng sẽ không phụ lòng huynh."

Đường Sách là thiên tài của Đường gia, gã được Đường gia bảo vệ chặt chẽ.

Đạo tâm của gã thậm chí còn không bằng Tiêu Y lúc trước.

Lần này, gã tới Phương gia, coi như lần đầu tiên Đường gia cho phép Đường Sách ra ngoài trải nghiệm một mình.

Thế nhưng lần đầu tiên ra ngoài trải nghiệm, đã gặp Nguyên Anh Lữ Thiếu Khanh.

Hơn nữa lại là một kẻ vô cùng hung tàn.

Cảnh giới thực lực mà gã luôn lấy làm tự hào không chịu nổi một đòn trước mặt hắn.

Gã rất sợ.

Dù sao thì giữ được tính mạng của mình cũng tốt hơn là biến thành một thi thể ở đây.

Phương Ngọc tức muốn chết, thịt mỡ trên mặt run rẩy không ngừng: "Ta tìm đệ tới hỗ trợ, không phải bảo đệ khuyên bảo ta."

Biểu đệ này thật là không đáng tin, trước khi tới còn thề thốt rằng mình lợi hại lắm.

Kết quả thì sao? Bây giờ đúng là rất lợi hại, giỏi lật mặt thì có.

Đường Sách hỏi gã một câu: "Biểu huynh, huynh nói xem, có tiền bối ở đây, huynh lấy cái gì tranh với Hiểu Hiểu biểu muội?"

"Dù cho ta trở lại Đường gia, thì thế nào?"

Phương Ngọc im lặng. Đúng vậy, hiện tại xem ra gã đúng là không có cơ hội gì rồi.

Trừ phi gã có thể tìm được một người có cảnh giới Nguyên Anh đến giúp gã.

Nhưng cũng chỉ có thể ngẫm lại mà thôi.

Phương Hiểu biết rằng lúc này mình nên ra mặt. Nàng nói với Lữ Thiếu Khanh: "Lữ công tử, có thể để cho ta nói mấy câu với ngũ ca hay không?"

Sau khi được chấp thuận, Phương Hiểu dẫn Phương Ngọc sang bên cạnh khuyên bảo.

Lữ Thiếu Khanh vẫn bắt chéo hai chân trên nóc nhà như trước, định hừ lạnh hai tiếng, lại nhận ra có một đôi mắt đang nhìn hắn.

Lữ Thiếu Khanh buồn bực, ánh mắt này không phải của ai khác, mà là Hạ Ngữ.

Hạ Ngữ đứng ở phía dưới, ngẩng đầu nhìn Lữ Thiếu Khanh trên nóc nhà, mỉm cười, mây trôi gió thoảng: "Lữ sư đệ, không ngờ chỉ trong mấy tháng ngắn ngủi mà đệ đã bước vào Nguyên Anh kỳ rồi."

Ngay cả Hạ Ngữ cũng vô cùng tò mò.

Không tới một năm trước, nàng mới gặp Lữ Thiếu Khanh lần đầu, mời Lữ Thiếu Khanh cùng thăm dò bí cảnh.

Tuy Lữ Thiếu Khanh thể hiện thực lực mạnh mẽ, nhưng lúc ấy thực lực của Lữ Thiếu Khanh chỉ có Kết Đan tầng bảy, thấp hơn nàng một tiểu cảnh giới.

Hiện tại, hắn đã bỏ nàng lại sau lưng, trở thành tu sĩ Nguyên Anh.

Lữ Thiếu Khanh thở dài: "Khó khăn lắm đấy, ta cũng không muốn, ai ngờ đi du lịch một chuyến, thế rồi đột phá luôn."

Dựa theo Lữ Thiếu Khanh suy đoán, mình sẽ mắc kẹt tại Kết Đan tầng chín nửa năm đến một năm, rồi mới từ từ tiến vào Nguyên Anh.

Ai ngờ hắn lại vào động thiên hung địa, quan sát hai vị Hóa Thần đánh nhau, ngộ đạo.

Hạ Ngữ chỉ muốn đánh người thôi.

Không tới một năm ngươi đã liên tục vượt qua ba tiểu cảnh giới, ngươi còn nói khó?

Ngươi bảo những người tiêu tốn mấy năm, mười mấy năm thậm chí trên trăm năm mới đột phá làm sao mà chịu nổi?

Ngươi làm bộ làm tịch thế này, kiểu gì cũng bị đánh chết.

Hạ Ngữ buồn bực, im lặng một hồi, mới khẽ nhíu đôi mày, cười khổ nói: "Khó trách Kế Ngôn sư huynh lại coi trọng ngươi như vậy."

Chỉ có yêu nghiệt mới có thể khiến yêu nghiệt khác tôn sùng, tin phục.

Lữ Thiếu Khanh tức giận nói: "Ngươi đừng tin hắn ta, hắn ta chỉ toàn nói xằng nói bậy."

"Ta chỉ đẹp trai hơn hắn ta mà thôi, còn lại chẳng có gì bằng hắn ta cả. Hắn ta mới là người lợi hại nhất. Ngươi muốn tìm người hỗ trợ hoặc là gì khác, ngươi cứ tìm hắn ta mà nhờ."

Hạ Ngữ dở khóc dở cười, cũng chỉ có Lữ Thiếu Khanh mới bày ra giọng điệu ghét bỏ này khi nói về Kế Ngôn.

Lữ Thiếu Khanh đang nói chuyện với Hạ Ngữ, Tiêu Y lại cười hì hì nhảy lên nóc nhà.

Nàng nói với Hạ Ngữ: "Hạ Ngữ sư tỷ, Nhị sư huynh cũng rất lợi hại, tỷ đừng mắc mưu của huynh ấy."

"Muội im miệng đi, không nói lời nào thì không ai coi muội là kẻ câm đâu." Lữ Thiếu Khanh tức giận, Tiêu Y lúc nào cũng giúp đỡ người ngoài. Nói xong, hắn lại tung chân giẫm nàng văng khỏi nóc nhà.

Hạ Ngữ nhìn thấy Tiêu Y ôm mông ngoan ngoãn chạy sang một bên chờ đợi, khẽ lắc đầu.

Cũng chỉ có Lăng Tiêu phái mới có thể bao dung như vậy, mới có thể bao dung một người như Lữ Thiếu Khanh.

Hạ Ngữ nhân tiện hỏi một câu: "Lữ sư đệ, chừng nào các ngươi đi?"

Lữ Thiếu Khanh nhìn thoáng qua chỗ của Phương Hiểu, nói: “Đợi Phương lão bản lên làm gia chủ thì ta đi ngay."

"Mục đích ta tới đây lần này chủ yếu là giúp Phương lão bản lên làm gia chủ. Hiện tại xem ra, chắc là cũng nhanh thôi."

Trong lòng hắn thầm nghĩ, ngươi là nguồn cơn rắc rối ở đây, ta chỉ ước được rời khỏi Lai Thành ngay lập tức.

Một luồng sáng lóe lên trong tay Hạ Ngữ, một tấm lệnh bài xuất hiện.

Tiêu Y thấy thế, nhịn không được ồ lên một tiếng.

Lữ Thiếu Khanh cũng thấy được, đây là bằng chứng để diện kiến và nhập học học viện Trung Châu.

Hạ Ngữ lấy ra, còn chưa kịp nói chuyện, đã nghe thấy Tiêu Y ồ lên một tiếng, trong lòng lập tức đoán được nguyên do.

"Lữ sư đệ, người của Trung Châu đi tìm đệ rồi hả?"

Chuyện này cũng không có gì phải giấu diếm, Lữ Thiếu Khanh gật đầu: “Đúng vậy, bọn họ đi tìm Đại sư huynh."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!