STT 43: CHƯƠNG 43: TA HY VỌNG KHI BỊ SÉT ĐÁNH, ÔNG TRỜI SẼ...
Lữ Thiếu Khanh nằm trên võng, thảnh thơi ngắm nhìn Thiên Cơ Bài.
Từ lúc Tiêu Y tiến vào Kiếm Động đến nay đã gần một tháng.
Hắn cũng đã đến thăm vài lần, biết trạng thái của Tiêu Y khá tốt nên sau đó cũng lười biếng không theo dõi nữa.
Hắn lại trở về nếp sống thường ngày như trước.
Tiếp tục nằm ngửa.
Sau lần tu luyện Kinh Thần Quyết và Thái Diễn Luyện Thể Quyết trong Thời Quang Ốc trước đó, đêm qua hắn lại tiếp tục vào đó tu luyện.
Vẫn như cũ là một vạn linh thạch hạ phẩm, thời gian sáu tháng.
Kinh Thần Quyết và Thái Diễn Luyện Thể Quyết không dễ luyện thành.
Hắn đã dành ra một năm để luyện hai loại công pháp này nhưng cũng chỉ đạt đến tiểu thành, còn cách cảnh giới thuần thục và đại thành một khoảng rất xa.
Lữ Thiếu Khanh cũng không vội.
Nhiều năm tu tâm dưỡng tính khiến tính cách của hắn ngày càng trở nên thành thục, trầm ổn, nên đối với những chuyện như vậy, hắn cũng không hề sốt ruột.
Bởi vì có gấp cũng vô dụng.
Lữ Thiếu Khanh vươn vai mệt mỏi, thở dài một tiếng.
“Hiện giờ linh thạch chỉ còn hơn một vạn, cũng chỉ đủ cho sáu tháng tu luyện tiếp theo.”
“Không biết trong thời gian sáu tháng này có thể tiến thêm một cảnh giới hay không.”
“Haizz, đại sư huynh khốn kiếp.”
“Thôi được rồi, chờ thêm một thời gian nữa rồi nghĩ cách kiếm thêm chút linh thạch.”
Trong lúc Lữ Thiếu Khanh đang tính toán làm thế nào để kiếm linh thạch, Phương Hiểu mang thức ăn đến.
Nàng ta xách theo hộp cơm khiến Lữ Thiếu Khanh cảm thấy có chút không hợp cảnh.
“Phương lão bản, sao ngươi lại đến đây?”
Phương Hiểu cười tủm tỉm đáp: “Ta mang thức ăn cho Lữ công tử.”
Lữ Thiếu Khanh lắc đầu: “Một đại mỹ nữ xách hộp cơm tới đây trông cứ như đang hẹn hò với tình lang vậy.”
“Vương sư đệ đâu? Tửu lâu của các ngươi không còn ai khác sao? Còn để bà chủ như ngươi phải đích thân đi chạy bàn, có trừ hết lương của bọn họ cũng không đủ đâu.”
Sắc mặt Phương Hiểu không nhịn được đỏ lên.
Hắn đang trêu chọc mình sao? Phương Hiểu thầm mắng trong lòng.
Thế nhưng, nụ cười trên mặt nàng vẫn không thay đổi, vẫn ngọt ngào như thường: “Còn không phải là vì đã lâu rồi Lữ công tử không đến tửu lâu sao?”
“Ta lo lắng không biết đồ ăn của tửu lâu có còn hợp khẩu vị của công tử không. Là bà chủ, ta nhất định phải đích thân đi một chuyến để tận tai lắng nghe ý kiến của Lữ công tử mới được.”
Lời này của Phương Hiểu nửa thật nửa giả.
Nguyên nhân chủ yếu nàng đến đây là vì muốn tiếp tục thu hẹp khoảng cách với Lữ Thiếu Khanh.
Như nàng vừa nói, đã hơn một tháng rồi Lữ Thiếu Khanh không xuất hiện ở tửu lâu.
Nàng đã từng tận mắt nhìn thấy thực lực của hắn, đã muốn kết giao với hắn từ lâu rồi. Hôm nay, tình cờ biết được Lữ Thiếu Khanh đặt mua thức ăn ở tửu lâu của mình nên nàng liền đích thân mang đến.
Trước lạ sau quen, cứ gặp mặt nhau nhiều thêm mấy lần, kiểu gì quan hệ cũng sẽ thân thiết hơn là không gặp mặt.
Lữ Thiếu Khanh nói: “Rất ngon, tay nghề của lão Hồ không tệ.”
Nghe được lời này của Lữ Thiếu Khanh, trong lòng Phương Hiểu thầm quyết định, lúc trở về nhất định sẽ tăng tiền công cho Hồ Bính.
Tiếp theo, hai người lại rơi vào im lặng.
Lữ Thiếu Khanh coi Phương Hiểu như không khí, thản nhiên vừa ăn vừa xem Thiên Cơ Bài khiến nàng vô cùng lúng túng.
Tại sao ngươi lại có thể như vậy chứ?
Dù gì mình cũng là mỹ nữ, thế mà ngươi lại ngó lơ mình như vậy?
Phương Hiểu không biết phải hình dung Lữ Thiếu Khanh như thế nào.
Nàng biết mình không phải là tuyệt thế mỹ nữ, nhưng dung nhan cũng không hề kém, có không ít công tử vây quanh, dùng đủ mọi cách để thu hút sự chú ý của nàng.
Còn Lữ Thiếu Khanh thì không giống đám công tử mà nàng đã gặp.
Trước mặt Lữ Thiếu Khanh, lần đầu tiên Phương Hiểu cảm thấy hoài nghi về nhan sắc của mình.
Người bình thường vốn không như vậy mà.
Cho dù chỉ là lấy lệ thì ngươi cũng không nên bỏ mặc mình như thế này chứ?
Ta không tin ngươi sẽ không thèm nhìn ta.
Bị Lữ Thiếu Khanh lạnh nhạt đối đãi, trong lòng Phương Hiểu ít nhiều cũng có chút không phục.
Nàng khẽ cắn môi.
Hừ, ta không tin.
Phương Hiểu quyết định ở đây đợi, xem Lữ Thiếu Khanh rốt cuộc sẽ đối xử với mình như thế nào.
Nhưng nửa canh giờ đã trôi qua. Lữ Thiếu Khanh vẫn như trước, coi Phương Hiểu như không khí.
Phương Hiểu đành chịu thua, bất đắc dĩ và cũng có chút phiền muộn.
Lữ Thiếu Khanh thật sự không để ý đến nàng.
Tên gia hỏa này rốt cuộc có phải là đàn ông không vậy?
Phương Hiểu cắn răng, sau đó hỏi: “Lữ công tử, không biết Tiểu Y muội muội ở đâu rồi?”
“A?”
Lữ Thiếu Khanh giả vờ kinh ngạc: “Lão bản, ngươi còn chưa đi sao?”
Sau đó hắn nhắc nhở nàng: “Ta đã trả linh thạch rồi mà, đừng nói là ngươi quên rồi nhé.”
Phương Hiểu thật sự muốn đánh người.
Ta là loại người đó sao?
Ngươi đang suy nghĩ chuyện gì vậy?
Phương Hiểu cắn răng nói: “Ta nhớ, ta không quên.”
Lữ Thiếu Khanh lại nói: “Ta không có tiền boa, ngươi đừng hòng nghĩ đến. Vương sư đệ chưa bao giờ xin tiền boa.”
Phương Hiểu muốn thổ huyết. Ai thèm tiền boa của ngươi chứ?
Ta giống như thiếu tiền lắm sao?
Dù có thiếu tiền cũng không cần chút tiền boa đó của ngươi.
Phương Hiểu tiếp tục nghiến răng nghiến lợi: “Ta chỉ muốn hỏi Tiểu Y muội muội đi đâu rồi? Đã lâu rồi ta không gặp nàng.”
Ánh mắt của Lữ Thiếu Khanh một lần nữa lại quay về Thiên Cơ Bài: “A, đi tu luyện rồi.”
“Thân là tu sĩ, đương nhiên phải lấy tu luyện làm trọng, làm sao có thời gian mà ngày nào cũng đi chơi được.”
Phương Hiểu nhìn Lữ Thiếu Khanh, trong lòng mắng thầm.
Ta nghe nói ngươi cũng có tu luyện mỗi ngày đâu. Ngươi nói như vậy không thấy ngại miệng sao?
Tiếp theo lại chìm vào yên tĩnh.
Phương Hiểu chỉ có thể tiếp tục tìm chủ đề.
Nàng nói: “Ta tìm Tiểu Y muội muội là muốn nói cho nàng biết những kẻ ức hiếp nàng ở quán rượu đã bị người ta xử lý cách đây không lâu.”
“Không biết Lữ công tử có nghe chuyện này hay không?”
Ánh mắt Phương Hiểu đầy thâm ý nhìn Lữ Thiếu Khanh.
Lữ Thiếu Khanh một lần nữa nhìn Phương Hiểu: “Ồ, có chuyện đó sao? Ta chưa từng nghe nói.”
Phương Hiểu nói: “Tất cả đã được Thiên Cơ Giả tuyên bố trên Thiên Cơ Bài, chẳng lẽ Lữ công tử không thấy sao?”
“Đám người khi dễ Tiểu Y muội muội đã bị cướp sạch tài vật trên người, còn bị lột hết quần áo chỉ trong một đêm.”
Phương Hiểu cười híp mắt nói.
“Thảm nhất là Đường lão bản của Thương hội Đường gia. Lợi nhuận của một tháng đã bị cướp sạch.”
“Nghe nói còn bị Đường gia gọi về chịu gia pháp.”
Khi nàng biết được đám người kia bị lột sạch quần áo, cướp hết tài vật, nàng nghĩ đến Trương Chính đêm hôm đó.
Nàng từ miệng đám người Vương Nghiêu biết được những người này đã đến quán rượu của nàng dùng cơm, ít nhiều cũng đã trêu chọc Tiêu Y.
Cho nên, nàng hoài nghi là do Lữ Thiếu Khanh làm.
Thật trùng hợp.
Biểu hiện của Lữ Thiếu Khanh không hề thay đổi chút nào: “Xem ra ác nhân có ác báo, ông trời quả nhiên rất công bằng.”
Phương Hiểu nói: “Tu luyện giả đều nghịch thiên mà đi. Lữ công tử là tu luyện giả, cũng tin vào ông trời ư?”
Lữ Thiếu Khanh nghiêm túc nói: “Ta đương nhiên hy vọng sau này khi bị sét đánh, ông trời sẽ dịu dàng một chút…”