STT 438: CHƯƠNG 438: TIỀN BỐI HẠ GIÁ
Thái Mân và Cố Quân Hào khí tức suy yếu, mặt không còn chút máu, bị thương không nhẹ.
Thái Mân giãy giụa, mắng Lưu Hào: “Lưu Hào, phụ thân ta đã tin tưởng ngươi đến thế, đối xử với ngươi cũng không tệ, không ngờ ngươi lại là kẻ phản bội!”
Lưu Hào cười dữ tợn: “Lúc đầu ta cũng không có ý định làm phản, nhưng phụ thân ngươi quá đáng, không chịu bỏ qua cho những người có liên quan đến Phàn Hà.”
“Có trách thì phải trách phụ thân ngươi.”
Đôi mắt nàng ta tóe lửa, so với kẻ địch bên ngoài, kẻ phản bội càng khiến người ta căm hận hơn.
“Chẳng trách trước đó người của Phàn Hà lại nắm rõ thành Thiên Phỉ như lòng bàn tay, hóa ra tất cả đều do ngươi giở trò quỷ sau lưng!”
Lưu Hào không phủ nhận, vết sẹo trên mặt vì nụ cười mà càng lộ vẻ dữ tợn: “Không sai, tính ra phụ thân ngươi cũng khá may mắn, có người đã giết Phàn Hà.”
“Giờ ngươi không có được vận may như phụ thân ngươi đâu, giết ngươi, ta sẽ khiến phụ thân ngươi nếm trải mùi vị hối hận.”
Cố Quân Hào cũng chửi ầm lên: “Lưu Hào, sớm muộn gì cũng có một ngày ta sẽ đích thân xé xác ngươi!”
Lưu Hào cười càn quấy: “Yên tâm, ngươi không có cơ hội đâu, hôm nay chính là ngày chết của các ngươi.”
Nếu có thể, Tiêu Y rất muốn cầm ghế ra ngồi cạnh xem kịch.
Nhưng bây giờ Nhị sư huynh còn chưa xuất quan, không thể để bọn chúng quấy rầy Nhị sư huynh.
Tiêu Y đứng ra, nói với hai bên: “Hay là, các ngươi xuống dưới mà đánh được không?”
Thái Mân kinh ngạc, sắc mặt càng trắng hơn mấy phần, sao lại thấy chết không cứu vậy?
“Tiền, tiền bối đâu?”
Ánh mắt Thái Mân không kìm được rơi vào buồng nhỏ trên tàu sau lưng Tiêu Y.
Buồng nhỏ trên tàu vẫn đang không ngừng thôn phệ linh khí.
Lưu Hào cũng chú ý tới động tĩnh của buồng nhỏ trên tàu, ánh mắt hắn ta tăng thêm vài phần cảnh giác.
Hắn ta nói với Tiêu Y: “Nha đầu, ngươi đừng nhúng tay vào chuyện của chúng ta.”
Tiêu Y cũng không muốn nhúng tay, thứ nhất là thực lực của nàng ta không đủ để nhúng tay vào chuyện của đối phương, Lưu Hào có thực lực Kết Đan trung kỳ, nàng ta nhúng tay cũng vô ích.
Thứ hai, Nhị sư huynh của nàng ta vẫn chưa xuất quan, nàng ta không muốn nhiều chuyện gây thị phi lúc này.
Mặc dù hơi có lỗi với Thái Mân nhưng nàng ta cũng không còn cách nào khác, Lữ Thiếu Khanh mới là người thân duy nhất của nàng ta.
Nàng ta bày tỏ áy náy với Thái Mân: “Thái cô nương, Nhị sư huynh ta hiện tại không rảnh, không giúp được cô, cô vẫn nên xuống dưới đi.”
Thái Mân nghe vậy, trong lòng tuyệt vọng.
Vốn nàng ta tưởng gặp được nhóm Tiêu Y thì có thể được Lữ Thiếu Khanh ra tay giúp đỡ.
Cuối cùng lại không rảnh?
Rốt cuộc là đang làm gì?
Vào thời khắc mấu chốt lại bế quan, như vậy chẳng phải tra tấn người khác sao?
Cố Quân Hào sắc mặt âm tình bất định khi đối mặt với hành động đuổi người của Tiêu Y.
Cuối cùng, hắn ta dứt khoát quỳ gối trước buồng nhỏ trên tàu, lớn tiếng kêu lên: “Tiền bối, mong người hãy cứu chúng ta!”
Buồng nhỏ trên tàu không có bất kỳ động tĩnh gì.
Tiêu Y không vui, đứng trước mặt Cố Quân Hào, che khuất tầm mắt hắn ta: “Đã nói Nhị sư huynh không rảnh, ngươi xuống dưới mà giải quyết đi.”
Nhị sư huynh của ta lần đầu tiên nghiêm túc tu luyện như vậy, hiếm khi Nhị sư huynh nghiêm túc như vậy mà ngươi dám tới quấy rầy?
Ngươi có tin ta sẽ xin sư phụ đi xử lý ngươi không?
“Mau xuống dưới, xuống dưới đi! Nơi này không chào đón ngươi!”
Tiêu Y rất bất mãn với cách làm của Cố Quân Hào.
Nàng ta không khách khí đuổi người.
Lưu Hào ở phía dưới sau khi nghe thấy, cười ha ha: “Ha ha, đáng đời! Thật sự cho rằng chạy đến nơi đây là sẽ có người cứu các ngươi sao?”
“Mau cút xuống đây nhận lấy cái chết.”
Sắc mặt Cố Quân Hào càng thêm khó coi, thậm chí còn cảm thấy nhục nhã.
Nhìn thấy sắc mặt bất thiện của Tiêu Y, bên dưới là Lưu Hào từng bước ép tới, đằng đằng sát khí.
Xuống dưới chỉ có một con đường chết.
Hắn ta nhìn buồng nhỏ trên tàu, cảm thấy dường như Lữ Thiếu Khanh đang ở bên trong xem trò cười của hắn ta.
Đáng chết.
Cố Quân Hào chỉ hận thực lực của mình không đủ.
Bằng không cũng sẽ không ở nơi này phải chịu loại sỉ nhục này.
Nhưng rất nhanh, ánh mắt Cố Quân Hào xoay chuyển, nhanh chóng nghĩ ra một cách.
Hắn ta hét to về phía buồng nhỏ trên tàu, đồng thời lấy linh thạch ra: “Tiền bối, ở chỗ ta có một vạn viên linh thạch, vẫn mong tiền bối xuất thủ!”
Linh khí đang lưu động chậm rãi quanh buồng nhỏ đột nhiên dừng lại một chút, sau đó lại khôi phục bình thường.
Còn Lưu Hào nhìn thấy hành động này của Cố Quân Hào thì không kìm được bật cười ha ha: “Đầu óc ngươi có bệnh à?”
“Hay là cùng đường mạt lộ rồi nên nói năng lảm nhảm?”
Tiền bối thật sự có thể xuất thủ vì một vạn viên linh thạch của ngươi sao?
Nếu xuất thủ vì một vạn viên linh thạch thì chứng tỏ tiền bối quá thấp kém, thậm chí không phải tiền bối thật sự.
Nhưng mà, sau một khắc, Lưu Hào không thể cười nổi nữa.
Chỉ thấy linh khí quanh buồng nhỏ tán đi, cửa buồng nhỏ bên trong mở ra, Lữ Thiếu Khanh từ bên trong đi ra.
Hắn mặc trường bào màu lam nhạt, đón gió đứng đó, phiêu dật bất phàm.
Tiêu Y vui mừng: “Nhị sư huynh, huynh ổn chưa?”
Lữ Thiếu Khanh ngáp một cái, mắng: “Ồn ào quá, có để yên cho người ta ngủ không vậy?”
Cố Quân Hào và Thái Mân cũng vô cùng vui mừng, cả hai cung kính hành lễ với Lữ Thiếu Khanh: “Xin ra mắt tiền bối.”
Bọn họ đã tận mắt chứng kiến thực lực của Lữ Thiếu Khanh, Lữ Thiếu Khanh quyết định xuất thủ, trừ phi có người mạnh hơn tới, bằng không mấy người bọn họ sẽ an toàn.
Tiêu Y nhạy cảm nắm bắt ý tứ trong lời của Lữ Thiếu Khanh: “Nhị sư huynh, trên đường đi huynh cũng ngủ sao?”
“Nếu không thì sao chứ? Ta đâu có muốn bị một con ruồi như muội ở bên cạnh làm ồn chứ?”
Đương nhiên, trên thực tế Lữ Thiếu Khanh đang nhập định tu luyện.
Dọc theo con đường này hắn đã thôn phệ tinh hoa của ba Nguyên Anh, giúp hắn một chân bước vào cảnh giới tầng hai.
Hắn không cần tiến vào Thời Quang ốc tu luyện, chỉ dùng hơn một tháng tu luyện thì chân còn lại của hắn cũng bước vào cảnh giới tầng hai.
Hiện tại hắn đã là Nguyên Anh kỳ tầng hai rồi.
Bởi vì hắn vẫn luôn khống chế động tĩnh đột phá nên Tiêu Y ở gần ngay trong gang tấc cũng không thể phát giác ra điều gì.