Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 457: Mục 458

STT 457: CHƯƠNG 457: SƯ HUYNH TRANH CHẤP, SƯ MUỘI BỊ THƯƠNG

Lúc Tiêu Y đang thầm thấy may mắn thì đột nhiên cảm thấy có điều gì đó không ổn.

Ngẩng đầu nhìn lại, vừa vặn lại một lần nữa đối mặt với một đôi mắt, mà đôi mắt ấy chính là của Đại sư huynh.

Đôi mắt đen nhánh thâm thúy, tựa một vũng đầm sâu, ánh mắt sắc bén như một thanh lợi kiếm, xuyên thấu lòng người.

Tiêu Y tâm tư đơn thuần, mọi suy nghĩ trong lòng gần như đều lộ rõ trên mặt, không hề che giấu.

Tiêu Y thấy Kế Ngôn nhìn mình thì vội cúi đầu xuống, không dám đối mặt.

Nàng sợ đối mặt với ánh mắt của Đại sư huynh sẽ vô thức nói ra hết suy nghĩ trong lòng.

Cảm giác quá áp bức.

Dường như Kế Ngôn nhìn thấu suy nghĩ trong lòng Tiêu Y, hắn hừ một tiếng: “Nghiêm túc một chút.”

Tiêu Y vội vàng gật đầu, không dám hó hé gì thêm: “Vâng, Đại sư huynh, ta sẽ nghiêm túc.”

Kế Ngôn không để ý đến Tiêu Y, nhìn sang Lữ Thiếu Khanh: “Biện pháp là gì?”

Một luồng hơi lạnh xộc lên.

Không thể nào, Đại sư huynh, vừa rồi huynh còn nói muốn bảo vệ ta mà.

Sao chớp mắt đã không còn nhận nữa vậy?

“Mang muội ấy đến chỗ huynh, giám sát muội ấy tu luyện nghiêm túc.

“Thỉnh thoảng tu luyện kiếm ý, nội ngoại kiêm tu, hiệu quả sẽ tốt hơn.”

Khí huyết toàn thân Tiêu Y rối loạn, sắc mặt trắng bệch.

Đây là biện pháp quái quỷ gì vậy Nhị sư huynh?

Đây là biện pháp con người có thể nghĩ ra sao?

Người ta nói Đại sư huynh là kiếm đạo thiên tài, không sai, Đại sư huynh tuyệt đối là kiếm đạo thiên tài, nhưng Nhị sư huynh huynh mới là thiên tài tiện đạo!

Huynh ăn gì mà lớn lên vậy? Đầu óc rốt cuộc phát triển kiểu gì vậy?

Thế mà có thể nghĩ ra được biện pháp điên rồ này.

Huynh còn là người sao?

Tiêu Y đờ đẫn, ngơ ngác nhìn Lữ Thiếu Khanh.

Đây là một lần đả kích tâm linh nặng nề.

Tu luyện bên cạnh Đại sư huynh, lúc mới nhập môn nàng đã từng thử qua.

Bây giờ nhớ lại vẫn còn gặp ác mộng.

Huống hồ, nghe ý Nhị sư huynh, lần này hình như muốn nàng nội ngoại kiêm tu.

Không chỉ áp chế hóa giải kiếm ý của Đại sư huynh bên trong, bên ngoài cũng cần sao?

Đây là chuyện con người có thể làm sao?

Hay huynh cũng đối đãi với ta như thiên tài?

Ta không phải thiên tài, so với hai thiên tài như các huynh, ta là kẻ ngu xuẩn.

Nhị sư huynh, huynh nói không sai chút nào, ta chính là sư muội ngốc.

Huynh đừng đặt mong đợi vào ta cao như vậy có được không?

Tiêu Y nhìn Kế Ngôn, lúc này cho dù biết làm bộ đáng yêu cũng vô ích nhưng vẫn phải làm bộ: “Đại sư huynh, chuyện này khó quá, ta, ta làm không được.”

Kế Ngôn nghe vậy, ngữ khí này, thái độ yếu ớt này, hắn rất không thích.

Hắn nhíu mày, không vui nói: “Cứ như vậy đi.”

“Cũng không phải chuyện gì lớn.”

Đây không phải chuyện gì lớn? Trong mắt huynh cái gì mới tính là lớn?

Tiêu Y khóc không ra nước mắt: “Đại sư huynh, cái này khó lắm.”

Cỗ kiếm ý huynh để lại trong cơ thể ta, ta tập trung toàn bộ tinh lực cũng chưa chắc có thể giải quyết được.

Kế Ngôn nhíu mày, càng thêm không vui: “Cái này có khó?”

Hắn nhìn sang Lữ Thiếu Khanh: “Đệ cảm thấy khó không?”

Lữ Thiếu Khanh cười ha hả: “Khó chứ, vì sao không khó? Muội ấy có phải huynh đâu chứ.”

Nhị sư huynh, cuối cùng huynh cũng nói tiếng người rồi, Tiêu Y vừa định đồng tình phụ họa thì...

Lữ Thiếu Khanh lại nói thêm: “Cho nên, cố gắng chút nữa, huấn luyện muội ấy thành thiên tài giống huynh đi.”

“Ta không phải chó con.” Tiêu Y không kìm được mà kháng nghị.

Huấn luyện cái gì, không huấn luyện, ta là chó con à?

“Đúng vậy, muội không phải chó con, là heo, là huấn luyện bé heo.”

Lữ Thiếu Khanh cười rất vui vẻ, dù cách rất xa cũng có thể cảm nhận được niềm vui của hắn.

“Muốn trách thì trách Đại sư huynh hèn hạ của muội, ta chỉ có thể xử lý muội để xả giận.”

Quả nhiên, hai người các huynh tương ái tương sát, người bị thương chính là tiểu sư muội vô tội là ta đây.

“Cứ vậy đi, lát nữa đến chỗ ta.” Kế Ngôn quay người rời đi.

Lữ Thiếu Khanh cười hắc hắc không ngừng, cũng dự định quay người rời đi.

Tiêu Y vội vàng gọi Lữ Thiếu Khanh lại: “Nhị sư huynh, cứu mạng.”

Tiêu Y lại một lần nữa cố nén đau đớn trong cơ thể, nhanh như chớp chạy đến cạnh Lữ Thiếu Khanh, kéo áo hắn.

Mặc dù bị Nhị sư huynh lừa thảm nhưng bây giờ sự việc dính đến Đại sư huynh, không thể cứu vãn được nữa rồi.

Điều nàng có thể làm là xin Nhị sư huynh nghĩ cách, để nàng có thể sống sót dưới sự giám sát của Đại sư huynh.

“Cứu cái gì?” Lữ Thiếu Khanh đẩy tay Tiêu Y ra.

Toàn thân hắn tản ra kiếm ý mãnh liệt, hai cỗ kiếm ý trong cơ thể đang đối kháng kịch liệt. Giờ Tiêu Y cũng giống như một con nhím.

Ai đụng vào nàng cũng sẽ không dễ chịu.

Đương nhiên, trong số đó không bao gồm Lữ Thiếu Khanh.

“Nói cứ như sắp chết đến nơi rồi vậy, không phải chỉ đến chỗ Nhị sư huynh ở vài ngày thôi sao? Cũng đâu phải núi đao biển lửa.”

Tiêu Y khóc, nước mắt tí tách rơi, nàng càng cảm thấy đau hơn.

Một cái tát kia của Lữ Thiếu Khanh khiến kiếm ý trong cơ thể bạo động thêm.

Nước mắt Tiêu Y ròng ròng: “Chỗ Đại sư huynh còn đáng sợ hơn núi đao biển lửa.”

“Nhị sư huynh, huynh không giúp ta, ta chết chắc.”

Lữ Thiếu Khanh nghe vậy càng thêm vui vẻ: “Ai bảo muội bình thường đầu óc toàn nghĩ đến mấy chuyện xấu xa vớ vẩn? Chắc chắn muội đã viết ta thành nhân vật chính trong Lưu Hoàng thúc chứ gì?”

“Xem ta có hành cho muội ra bã không?”

“Nhị sư huynh.” Lúc này Tiêu Y cũng lười hỏi Lưu Hoàng thúc nghĩa là gì, nàng chỉ xin Lữ Thiếu Khanh nghĩ cách giúp nàng: “Cứu mạng.”

“Không phải chỉ là kiếm ý thôi sao?” Lữ Thiếu Khanh thấy vậy liền lắc đầu, vô cùng khinh thường: “Xem dáng vẻ sợ hãi của muội này, dụng tâm cảm thụ, biết không?”

“Dụng tâm?”

Tiêu Y còn muốn hỏi thêm vài câu, Lữ Thiếu Khanh đã chuồn mất, để lại nàng lệ rơi đầy mặt.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!