Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 466: Mục 467

STT 466: CHƯƠNG 466: THIẾU NỮ NHAN GIA

Trong lòng Lữ Thiếu Khanh phiền muộn vô cùng, mới đặt chân đến Đông Châu mà đã gặp phải đủ thứ chuyện rắc rối thế này rồi.

Hơn nữa, nàng ta muốn lên thuyền nào thì lên, vì sao cứ chọn đúng thuyền của mình chứ?

Thuyền của mình chẳng phải chỉ lớn hơn một chút, đẹp hơn một chút thôi sao?

Chạy tới đây làm gì?

Không biết loại thuyền như của chúng ta là dễ thu hút sự chú ý nhất sao?

Nhan Hồng Vũ thấy thái độ Lữ Thiếu Khanh kiên quyết thì chỉ có thể lùi một bước, cầu xin điều khác: “Công tử, ta chỉ xin đi nhờ đến tòa thành kế tiếp, đến lúc đó ta sẽ tự mình rời đi, tuyệt đối sẽ không mang đến phiền phức cho công tử.”

Thái độ nàng ta vô cùng thành khẩn, giọng điệu đầy cầu khẩn, trông rất đáng thương.

Kế Ngôn mở miệng: “Cứ như vậy đi, tới tòa thành kế tiếp thì xuống thuyền.”

Lữ Thiếu Khanh quay đầu giơ nắm đấm về phía Kế Ngôn: “Phiền chết đi được, thật sự muốn đạp cho huynh một cước xuống thuyền luôn.”

Tuy nhiên Kế Ngôn đã mở miệng, Lữ Thiếu Khanh biết mình muốn đuổi Nhan Hồng Vũ trước mắt xuống thuyền là chuyện không thể.

Hắn biết rõ tính cách của Kế Ngôn trọng nghĩa khí, không thể nhìn người khác bắt nạt kẻ yếu.

Gặp những chuyện như thế này, hắn ta không ngại tiện tay giúp đỡ một chút.

Nhan Hồng Vũ nghe vậy thì vui mừng, hành lễ với Kế Ngôn: “Cảm tạ đại ân của công tử, Hồng Vũ suốt đời khó quên.”

Hảo cảm trong lòng Nhan Hồng Vũ đối với Kế Ngôn vốn đã có, nay lại càng tăng lên nhiều.

Nàng ta lén lút lên thuyền, hẳn là đã bị người khác phát hiện, nhưng Kế Ngôn không ngăn cản, mà lại lựa chọn trợ giúp nàng ta.

Lữ Thiếu Khanh nói với Nhan Hồng Vũ: “Ta thì sao? Cũng phải cảm tạ ta.”

Nhan Hồng Vũ nhìn thấy dáng vẻ muốn được tán dương của Lữ Thiếu Khanh thì cảm thấy tức nghẹn trong lòng.

Tên này rốt cuộc có lai lịch gì?

Không biết xấu hổ là gì sao?

Nhưng bây giờ đang ở trên thuyền của người ta, nàng ta ngẫm nghĩ, khó khăn lắm mới thốt ra được: “Cám ơn công tử.”

Đối mặt với Lữ Thiếu Khanh, nàng ta rất khó nảy sinh lòng cảm kích.

Lữ Thiếu Khanh ghét bỏ ra mặt, vươn tay ra: “Giọng điệu của ngươi kiểu gì vậy? Không chân thành chút nào cả. Được rồi, ta không cần ngươi cảm tạ, ta cần linh thạch, đưa linh thạch cho ta, bằng không ta sẽ ném ngươi xuống.”

“Linh, linh thạch?”

Nhan Hồng Vũ ngạc nhiên, có chút không kịp phản ứng.

“Ngươi đi thuyền mà không cần trả linh thạch à?” Lữ Thiếu Khanh khí thế hùng hổ, hệt như một tên ác bá: “Không đưa, ta ném ngươi xuống.”

Đồng thời, ánh mắt Lữ Thiếu Khanh rơi vào Trữ Vật giới chỉ của Nhan Hồng Vũ khiến nàng ta run lên.

“Ngươi, ngươi cần bao nhiêu.”

“Mười vạn, tám vạn ta cũng không chê nhiều, một hai vạn cũng được, đương nhiên càng nhiều càng tốt.”

Nhan Hồng Vũ nhìn về phía Kế Ngôn: “Công tử, ngài không quản tên này sao?”

Lữ Thiếu Khanh nhận thấy ánh mắt của Nhan Hồng Vũ, lập tức dập tắt hy vọng của nàng ta: “Nhìn cái gì? Thuyền này là của ta, hắn lên thuyền cũng phải ngoan ngoãn đưa linh thạch cho ta đấy.”

Không còn cách nào khác, Kế Ngôn không nói gì, Nhan Hồng Vũ chỉ có thể lấy chút linh thạch ra làm phí đi thuyền.

Mặc dù chỉ có mấy trăm viên nhưng còn hơn không có gì, sau khi Lữ Thiếu Khanh ghét bỏ mà thu lại, sau đó cũng mặc kệ Nhan Hồng Vũ.

Hắn thu linh thạch, là vì không để bản thân cảm thấy bị thiệt thòi.

Bằng không, người khác đi thuyền hắn miễn phí mà còn có thể mang đến phiền phức cho mình, Lữ Thiếu Khanh sẽ phát điên mất.

“Tránh cho kỹ vào cho ta, đừng để những người khác nhìn thấy, nếu gây thêm phiền phức cho ta, ta giết chết ngươi.”

Lữ Thiếu Khanh hung thần ác sát đe dọa Nhan Hồng Vũ một phen rồi cũng chạy đến đầu thuyền, ngồi bên cạnh Kế Ngôn, nói liên miên lải nhải: “Đại ca, chúng ta đi ra ngoài là có việc cần làm.”

“Huynh thu hồi cái tinh thần chính nghĩa và trái tim đồng cảm không cần thiết của huynh lại được không?”

“Coi như ta xin huynh, huynh muốn làm chuyện tốt thì lần sau huynh tự đi làm được không? Huynh đừng liên lụy ta mà.”

“Đừng quên, hai chúng ta hiện giờ đã bị liệt vào danh sách đen rồi, ở bên ngoài rất nguy hiểm, khiêm tốn một chút có được không, biết sợ một chút có được không?”

“Móa nó, đừng gây phiền phức cho ta.”

Nhan Hồng Vũ trong khoang thuyền nghe thấy Lữ Thiếu Khanh lải nhải như một bà lão thì cảm thấy rất cạn lời.

Kế Ngôn mang lại cho nàng ta cảm giác rất tốt.

Ngoại hình sáng sủa đẹp trai, hắn trầm mặc ít lời giống như một khối ngọc thạch ôn nhuận, đôn hậu, cao ngạo, lạnh lùng, bạch y tung bay, ưu nhã như gió.

Nhưng Lữ Thiếu Khanh lại mang đến cho nàng ta cảm giác rất tệ.

Nói nhảm, nói nhiều, dông dài, không hiểu phong tình, tham tài, nhát gan..., đây đều là những ấn tượng Lữ Thiếu Khanh để lại trong lòng nàng ta.

Nàng ta thực sự khó mà có hảo cảm với Lữ Thiếu Khanh được.

Rõ ràng bề ngoài hai người đều rất đẹp trai, nhưng vì sao tính cách hai người lại khác biệt lớn đến thế?

Haizzz, cuối cùng Nhan Hồng Vũ nhẹ nhàng thở dài.

Đáng tiếc hai người kia khí tức lại quá đỗi bình thường, nếu bọn hắn là cao thủ thì tốt rồi.

Trời đất bao la, ta nên đi đâu đây?

Không biết đệ đệ thế nào rồi?

Rất nhanh, theo thời gian trôi qua, tòa thành kế tiếp đã hiện ra ở phía xa.

Nhan Hồng Vũ nhìn từng cảnh vật quen thuộc bên ngoài lướt nhanh về phía sau, trên mặt hiện lên vài phần thương cảm.

Sắp đến Tế thành rồi.

Tế thành cũng là địa bàn Nhan gia, giờ tất thảy đều đã trở thành hồi ức ngày xưa, thành lịch sử cả rồi.

“Phụ thân, mẫu thân, các tộc nhân, ta nhất định sẽ báo thù cho mọi người.”

Thương cảm trên mặt Nhan Hồng Vũ dần dần biến thành hận ý, tăng thêm vài phần dữ tợn, khiến gương mặt mất đi vài phần mỹ cảm.

“Ngân Nguyệt tông, Phong Lôi giáo, ta nhất định sẽ khiến cho các ngươi nợ máu trả bằng máu.”

Lúc này, giọng Lữ Thiếu Khanh truyền tới.

“Này, nha đầu, ngươi nên xuống thuyền rồi đấy?”

Nhan Hồng Vũ thu lại hận ý, nói với Lữ Thiếu Khanh: “Ngao công tử, có thể đưa ta thêm một đoạn nữa không?”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!