STT 472: CHƯƠNG 472: TA LÀ TU SĨ CHÍNH NGHĨA
Nhan Hồng Tân vừa dứt lời, không khí xung quanh lập tức lạnh đi vài phần.
Lữ Thiếu Khanh lạnh lùng nhìn Nhan Hồng Tân như thể đang nhìn một thằng ngốc, giọng điệu khó chịu, dường như chỉ chực ra tay: “Ngươi nghĩ ta cũng vô não như ngươi sao?”
“Muốn gạt ta thì tìm cái lý do tốt một chút chứ?”
Thằng ngốc này còn ngốc hơn cả sư muội ta nữa à?
Trên người Lữ Thiếu Khanh tỏa ra sát khí nhàn nhạt, khiến Nhan Hồng Tân không khỏi rụt rè trong lòng.
Hắn ta cảm thấy như đang đối mặt với một con hung thú, có thể nuốt chửng hắn ta bất cứ lúc nào.
Lữ Thiếu Khanh khó chịu nói với Nhan Hồng Vũ: “Nha đầu, tốt nhất ngươi nên đưa đệ đệ xuống thuyền ngay bây giờ, bằng không đừng trách ta không khách khí.”
Đi cùng kẻ ngốc dễ bị lây lắm.
Nhan Hồng Vũ theo bản năng liếc nhìn Kế Ngôn một cái, nhưng Kế Ngôn không hề có bất kỳ phản ứng nào.
Nhan Hồng Vũ tiến lên một bước, hành lễ với Lữ Thiếu Khanh: “Công tử, ta, ta thay đệ đệ xin lỗi công tử.”
Nàng ta cũng không tin đệ đệ mình.
Làm sao có thể trùng hợp đến như vậy.
Đệ đệ à, ta biết đệ hận hắn thấu xương nhưng cũng không nên lừa người như vậy.
Nhan Hồng Vũ lắc đầu với Nhan Hồng Tân, ra hiệu cho hắn đừng làm loạn.
Thực lực của hai người Lữ Thiếu Khanh và Kế Ngôn rất mạnh.
Không thể tuỳ tiện đắc tội.
“Xin lỗi thì không cần, xuống thuyền đi.”
Giọng điệu cứng rắn của Lữ Thiếu Khanh khiến Nhan Hồng Vũ hiểu rằng hắn không chỉ nói suông.
Hắn ta thật sự lãnh khốc vô tình.
Nhan Hồng Tân vội vàng giải thích, với vẻ mặt vừa ngây thơ vừa lo lắng: “Công tử, không phải, ta nói thật.”
“Trong tay Tất Tụ thật sự có một món đồ, lúc ấy chúng ta cùng nhau thăm dò bí cảnh, vật này tổng cộng có hai món, ta và hắn mỗi người một món.”
Nói xong, hắn còn giơ tay lên, nghiêm túc nói: “Công tử, ta có thể thề.”
Giọng điệu Lữ Thiếu Khanh vẫn mang theo vài phần hoài nghi: “Thật sao?”
“Thật.”
Nhan Hồng Tân nghiêm túc gật đầu, hắn không muốn đắc tội Lữ Thiếu Khanh, chuyện này hắn không dám nói dối.
Lữ Thiếu Khanh gật đầu, thản nhiên nói: “Ngươi lấy đạo tâm ra thề đi.”
Nhan Hồng Vũ suýt chút nữa thì đập đầu xuống boong thuyền. Cái tên này...
Rốt cuộc có lai lịch gì?
Cảm nhận của Nhan Hồng Vũ về Lữ Thiếu Khanh lại một lần nữa thay đổi.
Quá cẩn thận.
Đợi sau khi Nhan Hồng Tân thề xong, Lữ Thiếu Khanh mới coi như tin tưởng hắn.
Hắn không vội vã đuổi người mà ngồi xuống, vỗ vỗ boong tàu trước mặt, bảo Nhan Hồng Tân ngồi xuống cùng: “Nói cho ta nghe thử xem thực lực Phong Lôi giáo như thế nào, có bao nhiêu Nguyên Anh kỳ, và có Hóa Thần không?”
Nếu có Hóa Thần, hắn chỉ có thể tạm thời từ bỏ.
Nhan Hồng Tân cười khổ một tiếng: “Phong Lôi giáo có hai vị Nguyên Anh kỳ là Từ Cát và Tất Kiển. Vừa rồi một vị đã bị Kế Ngôn công tử giết rồi, giờ Phong Lôi giáo chỉ còn lại một vị Nguyên Anh kỳ là Tất Kiển, tuy nhiên thực lực hắn rất mạnh.”
Trong lòng Lữ Thiếu Khanh thầm thở phào, không có Hóa Thần, mọi chuyện đều dễ xử lý: “Rất mạnh? Mạnh đến mức nào? Nguyên Anh hậu kỳ không?”
Nếu như là Nguyên Anh hậu kỳ, hắn liên thủ với Kế Ngôn cũng không đánh lại.
Chỉ có thể dùng tới đồ Tổ Sư ban cho.
“Cũng không phải là Nguyên Anh hậu kỳ. Tất Kiển vừa đột phá Nguyên Anh trung kỳ cách đây không lâu, đây cũng là nguyên nhân Phong Lôi giáo đột nhiên ra tay với Nhan gia chúng ta.”
Nhắc đến chuyện của mình, trên mặt Nhan Hồng Tân hiện rõ vài phần cừu hận và thương cảm.
“Sau khi hắn bước vào Nguyên Anh trung kỳ, đã liên thủ với một vị Nguyên Anh kỳ của Ngân Nguyệt tông để cùng đối phó với Đại trưởng lão Nhan gia chúng ta, khiến Đại trưởng lão Nguyên Anh trung kỳ của chúng ta phải nuốt hận, mới khiến Nhan gia chúng ta gặp đại họa này.”
Vừa bước vào Nguyên Anh trung kỳ, nói cách khác, chỉ là Nguyên Anh kỳ tầng bốn.
So với hắn và Kế Ngôn cao hơn hai cảnh giới nhỏ.
Có vẻ hơi phiền phức.
Lữ Thiếu Khanh quay đầu, hỏi Kế Ngôn: “Có nắm chắc không?”
“Có thể thử một chút. Nếu không được, thì liên thủ sau.” Giọng Kế Ngôn lạnh nhạt truyền đến.
Giọng điệu bình thản không chút dao động, dường như đối thủ mà hắn đối mặt chỉ là con gà nhép chứ không phải một vị đại năng Nguyên Anh trung kỳ.
“Mọe, đến lúc đó huynh bỏ sức ra một chút. Ta không muốn liên thủ với huynh, ta sợ đến lúc đó ta không kìm được đâm sau lưng huynh mất.” Sau khi Lữ Thiếu Khanh mắng hai câu thì quay đầu lại, hỏi Nhan Hồng Tân mặt đã đờ đẫn ra: “Ngươi chắc chắn chỉ có một vị Nguyên Anh kỳ? Không có Hóa Thần?”
Giọng điệu Nhan Hồng Tân rất khẳng định: “Công tử, ta có thể khẳng định.”
Bên này Nhan Hồng Vũ sau khi sắp xếp lại tâm trạng thì bổ sung thêm: “Công tử, không cần lo lắng, Phong Lôi giáo lập giáo chưa tới ba trăm năm, giáo chủ là Tất Kiển, không có Hóa Thần.”
“Tốt.” Lữ Thiếu Khanh yên tâm hơn nhiều, chỉ cần không có Hóa Thần, hắn sẽ không còn sợ hãi: “Ngân Nguyệt tông thì sao?”
Nhắc đến Ngân Nguyệt tông, trên mặt Nhan Hồng Tân và Nhan Hồng Vũ hiện rõ vài phần hận ý.
“Ngân Nguyệt tông chỉ có một vị Nguyên Anh kỳ, là Đại trưởng lão Ngân Nguyệt tông, hắn tên Đạm Đài Trung, Nguyên Anh kỳ tầng hai.”
Nếu không có Đạm Đài Trung hỗ trợ, Tất Kiển vừa bước vào Nguyên Anh trung kỳ không thể nào đánh bại Đại trưởng lão Nhan gia được.
Cho nên bọn họ hận Đạm Đài Trung không hiểu đạo nghĩa hơn.
Sau khi Lữ Thiếu Khanh biết được chiến lực đứng đầu của Ngân Nguyệt tông và Phong Lôi giáo thì rất hài lòng.
Không có Hóa Thần, có thể thử.
Món đồ đó đang ở trong tay Thiếu giáo chủ Phong Lôi giáo, hắn nhất định phải lấy được.
Đây là món đồ của tiểu đệ Tử Quỷ kia, nếu đã gặp, cho dù phải giết người phóng hỏa cũng phải lấy bằng được.
Lữ Thiếu Khanh nhìn hai tỷ đệ Nhan Hồng Vũ và Nhan Hồng Tân, cả hai đang nhìn hắn với vẻ mong chờ.
Chờ mong Lữ Thiếu Khanh ra tay, báo thù, rửa hận cho Nhan gia của họ.