Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 484: Mục 485

STT 484: CHƯƠNG 484: MUỐN DÙNG MỸ NAM KẾ?

"Cắt!"

Vẫn là tiếng cười nhạo khinh thường quen thuộc.

Lữ Thiếu Khanh khinh bỉ Nhan Hồng Vũ: "Chính ngươi không có đạo lữ, là đồ độc thân FA, ngươi cũng không thể hy vọng người khác cũng độc thân FA chứ? Bản thân đã dầm mưa, còn muốn người ta chia dù cho sao?"

Nhan Hồng Vũ bị lời lẽ đó chọc tức, trong lòng càng thêm khó chịu. Ta không có đạo lữ, đó là ta không cần, cũng chẳng hiếm lạ gì, hơn nữa cũng không có người thích hợp. Cái gì mà chó với không chó, ta thấy ngươi mới là chó!

Nàng ta dứt khoát nói trắng ra: "Công tử, ta không nghĩ Mạnh Tiêu cô nương để ý đến ngươi đâu."

Tính cách ngươi như vậy, không ai chịu nổi ngươi.

Muốn lọt vào mắt Mạnh Tiêu cô nương, ôm được mỹ nhân về, ngươi còn lâu mới làm được.

"Nghĩ cái gì vậy?" Lữ Thiếu Khanh mặt đầy ghét bỏ, dõng dạc nói: "Chỉ bằng nàng ta cũng xứng để ta ra tay quyến rũ ư? Nàng ta nằm mơ cũng đừng mơ loại mộng này!"

Đậu xanh.

Nhan Hồng Vũ lại bị sự mặt dày của Lữ Thiếu Khanh làm cho sợ ngây người. Lớp da mặt này, tuyệt đối còn dày hơn cả tường thành Trần Thành.

"Mỹ nam tuyệt thế như ta ra tay, ta sợ đến lúc đó cả Ngọc Đỉnh Phái cũng sẽ thành của hồi môn, ảnh hưởng không tốt."

Lữ Thiếu Khanh vuốt cằm, nụ cười ấy trong mắt Nhan Hồng Vũ vẫn dâm tiện như cũ.

Đồ không biết xấu hổ.

Sau đó, Lữ Thiếu Khanh không để ý tới Nhan Hồng Vũ nữa, chạy tới nói với Kế Ngôn: "Hỗ trợ chút."

"Ô!"

Nhan Hồng Vũ hoảng sợ phát hiện xung quanh tràn ngập vô số kiếm ý, lít nha lít nhít. Kiếm ý vô hình giống như tràn ngập trong không khí, che kín cả không gian.

Muốn làm gì?

Da đầu Nhan Hồng Vũ tê dại, cảm nhận kiếm ý của Kế Ngôn ở khoảng cách gần khiến trong lòng nàng ta tràn ngập sợ hãi.

Trước cỗ kiếm ý này, nàng ta không hề sinh ra một chút ý phản kháng nào.

Lữ Thiếu Khanh không sợ, vẫn kiêu ngạo hung hăng như trước: "Làm gì? Làm gì? Muốn tạo phản sao?"

Kế Ngôn hừ một tiếng: "Ta thấy đệ muốn tạo phản mới đúng."

"Huynh là Đại sư huynh, huynh hy sinh một chút thì có sao đâu? Nhỡ đâu cô nàng kia chính là chân ái của huynh thì sao? Giúp ta đi, giúp ta quyến rũ cô nàng kia, giải quyết nàng ta."

Kế Ngôn lời ít ý nhiều: "Cút!"

Lữ Thiếu Khanh tiếp tục lải nhải, giống như một bà lão, dong dài, dính chặt lấy: "Cũng không phải bảo huynh hy sinh những thứ khác, chỉ hy sinh một chút sắc đẹp thôi mà. Người bình thường ta còn chẳng thèm lợi dụng đâu."

Kế Ngôn vươn tay phải, Vô Khưu kiếm lăng không bay tới, hào quang bắn ra bốn phía.

"Đánh với ta một trận, đánh thắng sẽ giúp đệ."

"Huynh cút đi!" Lúc này Lữ Thiếu Khanh trở mặt, tức giận mắng: "Phí công ta thương huynh. Chúng ta là sư huynh đệ, sao có thể đánh nhau trước mặt người ngoài được chứ? Có mất mặt không?"

Khóe miệng Kế Ngôn nhếch lên: "Đệ đánh không lại ta."

Dựa theo tính cách Lữ Thiếu Khanh, nếu đánh thắng, đã sớm ra tay rồi.

"Ta đây là nể mặt huynh đấy, đừng có mà nghĩ xấu cho người tốt, không biết trân trọng lòng tốt của người khác."

Sắc mặt Lữ Thiếu Khanh khó chịu, cuối cùng cũng chỉ có thể buồn bực ngồi xuống, nâng cằm trầm tư.

Hắn đang nghĩ biện pháp làm sao để không cần ra tay mà vẫn lấy được vật kia từ trong tay Mạnh Tiêu.

Nhan Hồng Vũ ở bên cạnh ngây dại, nàng ta hiểu Lữ Thiếu Khanh muốn làm gì.

Thật đê tiện.

Nhan Hồng Vũ liên tục châm chọc trong lòng, khinh bỉ Lữ Thiếu Khanh đê tiện.

Càng hiểu rõ người này, lại càng thấy hắn đê tiện vô hạn, còn muốn lấy sư huynh ra đi thực hiện mỹ nam kế.

Kế Ngôn không dám nói là vẻ ngoài đệ nhất thiên hạ, nhưng cũng cực kỳ đẹp trai, là mỹ nam hiếm có. Hơn nữa, khí chất của bản thân hắn ta càng tăng thêm một vạn điểm.

Một người như vậy chỉ đứng ở đó cũng có thể làm cho vô số nữ hài tử té xỉu.

Cho dù là Nhan Hồng Vũ, nàng ta đối mặt với Kế Ngôn cũng không nhịn được rung động.

Để Kế Ngôn đi thi triển mỹ nam kế, không chừng thật sự có khả năng thành công.

Trong lòng Nhan Hồng Vũ chua xót, mắng to Lữ Thiếu Khanh chẳng màng đạo lý.

Nhìn Lữ Thiếu Khanh im lặng không nói, nhíu chặt mày, giống như sau khi bị Kế Ngôn từ chối, liền không còn cách nào hay.

Nhan Hồng Vũ không khỏi vui vẻ, cũng rất hài lòng với việc Kế Ngôn từ chối.

Hừ, Cảnh công tử sẽ không xấu xa không chịu nổi như ngươi đâu.

Một lát sau, Kế Ngôn mở miệng: "Vật kia rất quan trọng?"

Lữ Thiếu Khanh cũng không ngẩng đầu lên: "Rất quan trọng!"

"Vậy đi đi."

Lữ Thiếu Khanh tức giận: "Còn cần huynh nói sao?"

Hắn không thể không đến Hứa Thành.

Nhan Hồng Vũ nghe được có chút mơ hồ. Sao hai người lại cứ quyết định như vậy?

Nhan Hồng Vũ nhìn Kế Ngôn, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép. Chẳng lẽ ngươi muốn đi sử dụng mỹ nam kế sao? Sao ngươi có thể không có lập trường như vậy chứ?

Suy nghĩ một chút, nàng ta vẫn muốn cứu vãn một chút. Trong lòng nàng ta không muốn Kế Ngôn đi làm loại chuyện này.

Công tử, ngươi không thể bị sư đệ của ngươi bán đi được.

"Cảnh công tử, Ngao công tử, thực ra vẫn còn có thể nghĩ cách khác."

Lữ Thiếu Khanh nghe vậy, nhìn chằm chằm Nhan Hồng Vũ.

Ánh mắt thâm thúy, giống như xuyên thấu nội tâm Nhan Hồng Vũ, nhìn thấy suy nghĩ thực sự của nàng ta.

Nhan Hồng Vũ bị ánh mắt đó nhìn đến không chịu nổi, ánh mắt quá mức sắc bén, nàng ta vội vàng quay đầu đi, không dám đối mặt với Lữ Thiếu Khanh.

"Ngươi, ngươi nhìn cái gì? Ta nói không đúng sao?"

"Hắc hắc..."

Lữ Thiếu Khanh cười lạnh hai tiếng, khiến Nhan Hồng Vũ kích động muốn đánh người.

Ngươi hắc cái rắm.

Nhan Hồng Vũ phát hiện sau khi gặp Lữ Thiếu Khanh, chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi mà trong lòng nàng ta đã nói tục rất nhiều.

Đúng lúc này, Nhan Hồng Tân trở lại, trên người mang theo vết thương. Vết thương cũ chưa lành đã thêm vết thương mới, hơi thở suy yếu.

Nhưng trên mặt hắn ta lại mang theo vẻ mặt hân hoan vì báo được thù lớn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!