STT 491: CHƯƠNG 491: VẪN QUÁ YẾU (TT)
“Ta không tin!”
Khang Bằng Huyên mắt đỏ ngầu, liều mạng rót linh lực vào pháp khí, hy vọng có thể khống chế thế cục.
Nhưng khi vết nứt ngày càng lan rộng, pháp khí của hắn ta đã không thể duy trì được nữa.
“Phụt!”
Khang Bằng Huyên đột nhiên phun ra một ngụm máu tươi. Ngay sau đó, pháp khí tứ phẩm Thiên Bảo Kim Cương Chung của hắn ta cũng ầm ầm vỡ vụn.
“Ầm!”
Trong ánh mắt đau lòng của Khang Bằng Huyên, pháp khí tứ phẩm của hắn ta hóa thành vô số mảnh vỡ bay tán loạn khắp trời.
Nhưng, mọi chuyện vẫn chưa dừng lại.
Kiếm quang mãnh liệt sôi trào, thuận thế lao tới, mang theo phong mang sắc bén cùng kiếm ý kinh khủng bao phủ lấy hắn ta.
“A!”
Khang Bằng Huyên kêu thảm thiết. Hắn ta liều mạng ngăn cản, nhưng trước một kiếm này, mọi sự chống cự của hắn ta đều trở nên vô ích.
Pháp khí vỡ nát tan tành, còn bình chướng hộ thể do linh khí hóa thành trước mặt kiếm ý sắc bén cũng như tờ giấy mỏng manh, trong nháy mắt đã thủng trăm ngàn lỗ, máu tươi vương vãi.
Kiếm quang tán đi, Kế Ngôn thu kiếm. Bạch y tung bay, hắn ngạo nghễ đứng đó.
Khang Bằng Huyên trông vô cùng thảm hại, một chân quỳ trên đất, toàn thân máu me đầm đìa, chật vật không chịu nổi.
Khang Bằng Huyên nhìn Kế Ngôn với ánh mắt tràn đầy hoảng sợ.
Quá kinh khủng! Chỉ một kiếm mà suýt chút nữa đã khiến hắn ta vẫn lạc.
Hiện tại, linh lực trong cơ thể hắn ta khô kiệt, thần thức uể oải, thức hải và Nguyên Anh đều bị tổn thương ở mức độ khác nhau.
Nếu không phải hắn ta cao hơn Kế Ngôn một tầng cảnh giới, và pháp khí tứ phẩm của hắn ta đã giúp chặn đứng phần lớn uy lực, e là hắn ta đã thật sự vẫn lạc ngay tại trận.
“Ngươi… rốt cuộc ngươi là ai?”
Giọng Khang Bằng Huyên tràn đầy hoảng sợ. Trong đời, đây là lần đầu tiên hắn ta gặp phải một thiếu niên khủng bố đến vậy.
Kế Ngôn không trả lời câu hỏi của hắn ta. Ngược lại, hắn cau mày, thất vọng lắc đầu: “Ngươi quá yếu.”
Ngữ khí tràn đầy thất vọng. Gặp được một đối thủ Nguyên Anh kỳ cảnh giới tầng ba hoàn chỉnh, vốn cứ tưởng rằng có thể tận hứng một phen, ai ngờ vẫn chưa đánh đã tay.
Quá đỗi thất vọng.
Phải chăng Nguyên Anh kỳ ở Đông Châu quá tệ? Hay vì Khang Bằng Huyên là tán tu, không thể nào so với người xuất thân từ đại phái như hắn?
Ánh mắt Kế Ngôn vượt qua Khang Bằng Huyên, rơi xuống Hứa thành xa xa.
Không biết lần này có cơ hội đấu với một Nguyên Anh kỳ của Ngọc Đỉnh phái một trận không?
Kế Ngôn lắc đầu. Thân ảnh hắn biến mất khỏi chỗ cũ, như một vị Kiếm thần phiêu dật không dấu vết, tới lui như gió.
Phát giác Kế Ngôn đã rời đi, lúc này Khang Bằng Huyên mới thở phào nhẹ nhõm.
Tên kinh khủng cuối cùng cũng rời đi, cái mạng nhỏ của mình đã được bảo toàn.
Lúc này, Khang Bằng Huyên không còn kìm được nữa, đặt mông ngồi phịch xuống đất, thở hồng hộc, trong lòng sợ hãi không thôi.
Cái tên Giả Tôn kia rốt cuộc đã trêu chọc phải tồn tại kinh khủng này ở đâu vậy?
Chỉ cần hơi không cẩn thận, không chừng Giả gia cũng sẽ vì thế mà gặp phải đại họa.
Khang Bằng Huyên nghỉ ngơi một lát, hơi khôi phục lại, miễn cưỡng đứng dậy. Khi hắn ta vừa đứng dậy chuẩn bị rời đi, sắc mặt đột nhiên biến đổi.
Một bóng người xuất hiện, sát ý tràn ngập.
Từ sau khi Khang Bằng Huyên rời đi, Giả Tôn đã đứng ngồi không yên.
Mặc dù gã đi theo bên cạnh Lữ Thiếu Khanh, nhưng tầm mắt vẫn luôn nhìn ra bên ngoài, tâm thần có chút không tập trung, không để ý mọi chuyện.
Nếu không phải vì sợ Lữ Thiếu Khanh, gã đã sớm ra ngoài chờ tin tức rồi.
Trưởng lão Khang có thể đánh lại tên nhãi chơi trò ẩn thân kia không?
Sao gã cứ cảm thấy tên chơi ẩn thân mới đáng sợ hơn?
Rốt cuộc bọn họ là ai vậy?
Trưởng lão Khang có thể cứu mình ra không?
Lữ Thiếu Khanh không hề có chút lo lắng, đã ngồi xuống trong lương đình.
Hắn bóc linh đậu ăn, thỉnh thoảng ném một hạt cho tiểu Hồng.
Hai tỷ đệ Nhan Hồng Vũ và Nhan Hồng Tân ở bên cạnh nhìn thấy cảnh này vô cùng khó chịu.
Đại ca, sư huynh của ngươi ra ngoài đánh nhau với người khác, ngươi không đi xem cũng được, nhưng ngồi đây mà cũng không có chút lo lắng gì sao?
Nhan Hồng Vũ rất muốn chửi thề.
Đáng tiếc là nàng ta không dám.
Điều khiến Nhan Hồng Vũ càng không cam lòng là, lúc tên này ăn uống đều không hề mời bọn họ một tiếng, chẳng hề có chút lịch sự gì cả.
Lữ Thiếu Khanh bóc lấy bóc để, bỗng nhiên lắc đầu thở dài.
“Haizz!”
Nhan Hồng Vũ nhìn thấy cơ hội, lập tức đáp lời: “Công tử, ngươi đang lo lắng cho Cảnh công tử sao?”
“Ngươi nói Cảnh công tử sẽ thắng chứ?”
Câu sau mới là điều nàng ta muốn hỏi.
Dù sao Khang Bằng Huyên cũng là Nguyên Anh kỳ cảnh giới tầng ba, trông có vẻ không dễ chọc.
“Dừng!”
Lại là câu cười nhạo quen thuộc, Nhan Hồng Vũ rất muốn đánh hắn ta.
Lữ Thiếu Khanh ném một hạt linh đậu vào miệng, nhóp nhép hai cái rồi mới nói: “Ta lo lắng cho huynh ấy làm gì? Cũng chết được đâu.”
“Vậy, công tử, ngươi đang thở dài vì chuyện gì vậy?” Nhan Hồng Tân cũng hỏi.
“Ta đang hối hận.” Lữ Thiếu Khanh đánh nhẹ tiểu Hồng một cái, mắng một câu: “Vô dụng.”
Xong rồi hắn mới ung dung nói: “Ta hối hận vì không dẫn theo sư muội ngốc của ta ra ngoài. Giờ ăn linh đậu mà ta còn phải tự tay bóc, tính sai rồi, haizz.”
Sớm biết vậy đã dẫn cả nàng ta ra ngoài thì hay rồi. Không nói những chuyện khác, bóc giúp linh đậu cũng được rồi.
Sắc mặt Nhan Hồng Vũ đỏ bừng lên, kìm nén đến mức khó chịu.
Đại tiểu thư Nhan gia xinh đẹp động lòng người giờ sắc mặt chẳng khác gì gan heo.
Sư huynh của ngươi đang ở bên ngoài chiến đấu với một đối thủ Nguyên Anh kỳ tầng ba, ngươi ở đây nhàn nhã ăn uống thì không nói, đã vậy còn ngồi oán trách nữa?
Oán trách mình không dẫn theo sư muội đi theo để lột giúp linh đậu?
Ngươi chắc chắn ngươi đang nói tới sư muội chứ không phải người hầu sao?
Làm sư muội của ngươi thật đáng thương.
Trong lòng Nhan Hồng Vũ thầm mặc niệm giúp vị sư muội của Lữ Thiếu Khanh một phút.