STT 541: CHƯƠNG 541: NGUYÊN ANH KỲ MA TỘC
Ba nam nhân dáng người cao lớn xuất hiện.
Một lão giả, hai người trẻ tuổi.
Khí tức ba người đều cường thịnh, như tiềm long vực sâu.
Đặc biệt là lão giả dẫn đầu, dù đã tóc trắng phơ, thân thể cao lớn cường tráng, bắp thịt toàn thân căng phồng như ẩn chứa sức mạnh vô tận.
Ánh mắt lão sắc như điện, tỏa ra phong mang kinh người.
Hai người trẻ tuổi khác cũng vậy, khí thế kinh người, đứng đó như bạo long bước ra từ địa ngục, tràn ngập khí tức bạo ngược.
Lữ Thiếu Khanh nhìn ba người phát hiện, những người được gọi là ma tộc có làn da đen nhánh, dáng người cao lớn, cường tráng hơn nhân loại rất nhiều.
Những người ma tộc trước đó đã chết cũng vậy, điều này có lẽ liên quan đến môi trường sống của họ.
Úc Linh nhìn những người vừa đến, vô cùng vui mừng.
“Hám đại nhân, Nguyễn đại nhân, Cừu đặc sứ!”
Hám Hạo Không, đại năng Nguyên Anh kỳ nổi danh của Thánh tộc, cảnh giới Nguyên Anh tầng năm.
Nguyễn Thuấn, cũng là một đại năng Nguyên Anh kỳ, cảnh giới Nguyên Anh tầng hai.
Cừu Lang, cùng cảnh giới với Úc Linh, cảnh giới Kết Đan tầng chín, là đặc sứ bên cạnh Thánh chủ.
Càng quan trọng hơn là, Hám Hạo Không và Nguyễn Thuấn cùng một sư môn.
Hám Hạo Không là sư phụ Nguyễn Thuấn, một môn phái có hai Nguyên Anh kỳ, đó có thể nói là môn phái có thế lực lớn ở Thánh tộc.
Tuy nhiên Úc Linh cảm thấy hơi kỳ lạ là, chính vì một môn phái hai Nguyên Anh kỳ, danh tiếng của Hám Hạo Không và môn phái của ông ta quá lớn, Thánh địa không định trọng dụng họ.
Vì sao đột nhiên truyền tống tới?
“Hám đại nhân, các vị sao lại tới đây?”
Úc Linh không nén nổi tò mò, hỏi một câu.
Ánh mắt Hám Hạo Không sắc như điện, quét qua Kế Ngôn, Lữ Thiếu Khanh, Quản Đại Ngưu.
Thần sắc Kế Ngôn và Lữ Thiếu Khanh như thường nhưng Quản Đại Ngưu như bị sét đánh, lại một lần nữa phun máu, hoảng sợ tột độ.
Hám Hạo Không hừ một tiếng: “Các ngươi vô dụng, Thánh Chủ đành phải đến cầu xin ta giúp đỡ, vì tương lai Thánh tộc, ta cũng đành phải đến đây trước.”
Sắc mặt Hám Hạo Không lộ vẻ đắc ý, chuyện lần này qua đi, dù sao thì vị trí trưởng lão Thánh địa chắc chắn sẽ có một suất cho ta nhỉ?
Một đám phế vật, cuối cùng vẫn phải đến cầu xin ta ra tay sao?
Lão hỏi Úc Linh: “Chính là mấy kẻ này gây phiền phức cho các ngươi?”
Úc Linh gật đầu, chỉ vào Kế Ngôn, nhấn mạnh nhắc nhở: “Hám đại nhân, cẩn thận một chút, hắn rất mạnh.”
“Mạnh?” Hám Hạo Không vô cùng khinh thường, lão không để Kế Ngôn vào mắt: “Ta ngược lại muốn xem hắn rốt cuộc mạnh cỡ nào.”
“Sư phụ!” Đồ đệ của lão, Nguyễn Thuấn cũng là một Nguyên Anh kỳ cười lạnh một tiếng, nhìn Kế Ngôn chiến ý nồng đậm, mắt lộ ra khinh thường, ngữ khí cao cao tại thượng: “Không cần người ra tay đâu ạ? Con đối phó hắn là đủ rồi.”
Hám Hạo Không lắc đầu, hừ một tiếng, chỉ vào pho tượng, lạnh lùng nói: “Thánh Chủ đang nhìn, để ngài ấy biết sự lợi hại của ta, vị trí trưởng lão Thánh địa nhất định sẽ thuộc về ta.”
Lão lăng không bước tới, giữa thần sắc đều là tia khinh miệt, không để Kế Ngôn vào trong mắt: “Tiểu quỷ, tự sát đi, ta sẽ cho ngươi được toàn thây.”
Một Nguyên Anh kỳ tầng năm như lão có đủ tư cách để không để Kế Ngôn vào mắt.
Lúc này Kế Ngôn đã vô cùng kích động, chiến ý trong cơ thể sôi trào mãnh liệt.
Trường kiếm của Kế Ngôn chĩa thẳng vào Hám Hạo Không ở phía xa, quát: “Đánh với ta một trận!”
“Không biết tự lượng sức mình, không biết sống chết.” Trên mặt Hám Hạo Không hiện rõ vẻ chán ghét: “Đã nhiều năm như vậy, đám tu sĩ nhân loại các ngươi vẫn khiến người ta chán ghét đến vậy. Ngươi cho rằng dựa vào dũng khí là có thể đánh thắng được ta sao?”
Kế Ngôn không nói nhiều, một kiếm vung ra.
Hám Hạo Không lúc đầu khinh thường, nhưng một kiếm này lại khiến sắc mặt lão đại biến, không dám đỡ đòn.
Lão vội vàng né tránh, có phần chật vật.
“Thế nào?” Kế Ngôn bình tĩnh hỏi: “Ta có tư cách đánh với ngươi một trận không?”
Sắc mặt Hám Hạo Không vô cùng âm trầm, phong thái của Kế Ngôn như vậy khiến trong lòng lão tràn đầy căm giận ngút trời.
So với Kế Ngôn, lão như một tên hề lố bịch, không biết trời cao đất rộng.
“Tốt, tốt!” Hám Hạo Không cắn răng: “Nếu ngươi muốn tìm chết, ta sẽ thành toàn cho ngươi.”
Kế Ngôn dẫn đầu lao vút lên trời, hắn biết sư đệ mình có kế hoạch, đánh nhau ở đây dễ quấy nhiễu Lữ Thiếu Khanh, giọng hắn vang vọng trong tai Hám Hạo Không: “Lên đây đánh một trận!”
Kế Ngôn và Hám Hạo Không chiến đấu ở xa, Lữ Thiếu Khanh vẫn đứng trước đại trận lại trở nên rất nổi bật.
Nguyễn Thuấn nhìn chằm chằm Lữ Thiếu Khanh, trên mặt mang theo khinh thường, giống hệt sư phụ mình, hiện rõ vẻ khinh miệt.
Lữ Thiếu Khanh cũng đang nhìn Nguyễn Thuấn, cảm thấy Nguyễn Thuấn không phải dạng vừa, Lữ Thiếu Khanh thận trọng hỏi: “Ngươi là Hóa Thần sao?”
Nguyễn Thuấn cười ha ha: “Hóa Thần? Đối phó ngươi cần Hóa Thần ra tay sao? Ta, Nguyễn Thuấn, Nguyên Anh cảnh giới tầng hai, đối phó với nhân loại yếu đuối như ngươi thừa sức.”
Nghe xong đối phương chỉ là Nguyên Anh cảnh giới tầng hai, Lữ Thiếu Khanh liền ưỡn ngực, chỉ thẳng vào Nguyễn Thuấn mà mắng to: “Chỉ là Nguyên Anh mà cũng dám cậy mạnh trước mặt ta? Ma tộc các ngươi ăn gì mà lớn vậy? Sao chỉ phát triển cơ bắp mà không có não thế? To lớn như vậy thì có ích gì? Ngươi có tin ta một kiếm bổ ngươi thành phân bón không?”
“Tên đen thui như ngươi làm phân bón chắc chắn hiệu quả rất tốt.”
Lần đầu tiên Nguyễn Thuấn gặp phải kẻ có cái miệng độc địa như vậy, hắn ta sửng sốt một lát, rồi giận dữ bùng lên.
Ta chỉ hơi đen một chút chứ đâu đến nỗi đen thui, Ngươi mù sao?
“Miệng lưỡi sắc bén, ta thấy ngươi cũng chán sống rồi đấy.”
Úc Linh nhắc nhở Nguyễn Thuấn: “Nguyễn đại nhân, cẩn thận một chút, hắn cũng là Nguyên Anh.”
“Nguyên Anh? Ha ha, Nguyên Anh kỳ nhân loại.” Nguyễn Thuấn nghe được một câu chuyện cười nực cười nhất, ở cùng cảnh giới, ma tộc bọn hắn sẽ mạnh hơn nhân loại.
“Yên tâm đi, giờ ta sẽ làm thịt hắn để các ngươi biết cái gọi là Nguyên Anh kỳ của nhân loại rốt cuộc yếu đến mức nào.”