STT 573: CHƯƠNG 573: HÓA THẦN CỦA NGỌC ĐỈNH PHÁI ĐÂU? ĐỂ ÔN...
Úc Linh đau đầu, có chút nghi ngờ không biết có phải mình đang nằm mơ hay không.
Bỗng nhiên nàng cảm thấy thân thể lạnh lẽo, hơi ngẩng đầu lên liền bắt gặp ánh mắt Lữ Thiếu Khanh sắc bén như chim ưng đang nhìn chằm chằm mình.
Trong lòng Úc Linh giật mình, bị phát hiện rồi sao?
Ngụy trang của mình vẫn không lừa được tên hỗn đản này sao?
Thấy Lữ Thiếu Khanh không chút do dự nhảy vọt lên, giống như chim ưng từ trên trời lao xuống, vươn móng vuốt sắc bén.
Úc Linh kinh sợ, định liều mạng.
Nhưng đúng lúc nàng muốn ra tay, thì phát hiện Lữ Thiếu Khanh chẳng thèm liếc nàng một cái, mà trực tiếp lướt qua lao thẳng về phía sau nàng.
Mà ở phía sau nàng lại là Quản Đại Ngưu đang đi vào theo.
"Uỳnh!"
Một cú đá khiến Quản Đại Ngưu ngã lăn quay xuống đất, tiếp đó là những cú đấm tàn nhẫn đè hắn trên mặt đất.
Úc Linh, Tiêu Y và Mạnh Tiêu đều kinh hãi.
Ba người đều ngơ ngác không hiểu, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ tên mập này là người xấu?
Quản Đại Ngưu cũng bối rối, tức giận đến muốn khóc, đã lâu như vậy không gặp, vừa gặp mặt đã đánh ta? Đến một lời giải thích cũng không thèm nói? Rốt cuộc ta trêu chọc ngươi ở chỗ nào vậy?
Lữ Thiếu Khanh vẫn không vận dụng linh lực, chỉ đơn thuần dùng nắm đấm đánh Quản Đại Ngưu.
Đánh đến Quản Đại Ngưu gào khóc thảm thiết, giống như một cái thùng gỗ lăn lóc trên mặt đất.
Lữ Thiếu Khanh trừng trị Quản Đại Ngưu xong, trong lòng vô cùng thoải mái.
Ẩn Danh sao? Cứ gọi ngươi là Ẩn Danh đấy! Đánh chết cái tên rùa mai mềm nhà ngươi!
Sau khi đánh xong, Lữ Thiếu Khanh chậm rãi trở lại sân, ngồi dưới chòi nghỉ mát.
Tiêu Y vui vẻ đi tới, lấy ra một hộp linh đậu, mùi thơm tỏa ra bốn phía.
Tiểu Hồng đang ngủ trên đầu, ngửi thấy mùi thơm liền mở to mắt, nhào xuống.
Tiêu Y cười hì hì bóc linh đậu, nói với Lữ Thiếu Khanh: "Nhị sư huynh, huynh nếm thử đi."
Lữ Thiếu Khanh hết sức hài lòng, nha đầu này đúng là không uổng công yêu thương.
Tiêu Y vừa thuần thục bóc linh đậu, vừa hỏi: "Nhị sư huynh, Đại sư huynh đâu?"
Nói đến Đại sư huynh, Lữ Thiếu Khanh bắt đầu buồn bực.
Tên không đáng tin cậy, để ta ở chỗ này làm trạch nam suốt mấy tháng liền.
Hiện tại người đến Triêu Thành quá nhiều, đừng nói cách mười vạn dặm bên ngoài, ngay cả cách một trăm vạn dặm bên ngoài cũng có người.
Lữ Thiếu Khanh cũng không dám dễ dàng chạy đi thăm dò, chẳng may gây ra chuyện lớn, thu hút người khác đến, bảo bối đã tới tay cũng có thể bay mất.
"Chết rồi." Lữ Thiếu Khanh tức giận nói.
Chết?
Tiêu Y không tin lấy nửa lời, nàng bĩu môi: "Gạt người."
Đại sư huynh của mình anh minh thần võ, vô địch trong thế hệ, một kiếm quét ngang thiên hạ, làm sao có thể chết được.
Chẳng lẽ đôi vợ chồng trẻ Đại sư huynh và Nhị sư huynh giận dỗi?
Ánh mắt của nàng lưu chuyển, trong đầu đã tự bổ não ra tiểu thuyết mười vạn chữ.
"Chạy đi phóng túng rồi, không chết cũng coi như huynh ấy đã chết."
Lữ Thiếu Khanh không muốn nói nhiều, vừa nói đến lại thấy khó chịu.
Hắn gõ đầu Tiêu Y một cái, đánh gãy bổ não của nàng.
Sau đó hắn nhìn lướt qua ba người kia, cũng không khỏi tò mò, sao mấy người này lại đi cùng nhau vậy?
Một người ở Tề Châu, một người ở Đông Châu, một người ở Yến Châu, lại trùng hợp tụ tập ở đây như vậy sao?
"Sao mấy người lại đi cùng nhau?"
Tiêu Y liền kể trước, vì sư phụ lo lắng nên nàng đi theo sư phụ ra ngoài, sau đó trên đường đụng phải Úc Linh đang bị Ma tộc đuổi giết, nhưng vì Thiên Cung Môn làm những chuyện đáng xấu hổ kia, nên sư phụ bất đắc dĩ phải ở lại hỗ trợ.
Lữ Thiếu Khanh vẫn luôn nghe, trên mặt không chút biến sắc, nhưng khi nghe đến cuối cùng ánh mắt của hắn trở nên lạnh lẽo vài phần.
Trong không khí tràn ngập sát ý mịt mờ.
Mọi người chỉ cảm giác không khí xung quanh dường như có chút rét lạnh, không ai nhận ra trong lòng Lữ Thiếu Khanh đang tràn ngập sát ý.
Duy chỉ có Úc Linh, người Ma tộc mẫn cảm với sát ý nhất.
Khi Tiêu Y nhắc tới sư phụ ở lại hỗ trợ đối phó Ma tộc, sát ý của Lữ Thiếu Khanh liền bùng lên.
Cái tên này!
Trong lòng Úc Linh âm thầm kinh ngạc.
Là vì sư phụ bị ép ở lại, mà sinh ra sát ý với Thiên Cung Môn sao?
Úc Linh thầm suy đoán, đồng thời nhìn Lữ Thiếu Khanh một cái.
Tuy rằng những điểm khác rất hỗn đản, chẳng giống sư huynh của Tiêu Y chút nào, nhưng tình cảm đối với sư phụ vẫn còn rất sâu nặng. Chẳng trách sư phụ hắn lại lo lắng, tự mình đi tìm hắn như vậy.
Tiêu Y nói xong, nhìn sắc mặt Lữ Thiếu Khanh bình tĩnh, trong lòng cảm thấy vững tâm: "Nhị sư huynh, phải làm sao bây giờ?"
Lữ Thiếu Khanh lắc đầu: "Không vội, để ta suy nghĩ một chút đã, xong rồi thì cùng đến Thiên Cung Môn tính toán một phen."
Sát ý trong lòng hắn tăng vọt, nếu Thiên Cung Môn không có Hóa Thần, hiện tại hắn liền giết tới cửa.
Lữ Thiếu Khanh hỏi Mạnh Tiêu cũng đang ngồi lột linh đậu bên cạnh: "Cô nàng, Hóa Thần của Ngọc Đỉnh Phái các ngươi đâu? Truyền tin về đi, để ông ta tới giết chết đám tôn tử Thiên Cung Môn này."
Mạnh Tiêu ngồi trên ghế đá, vì nhìn thấy Lữ Thiếu Khanh mà tâm trạng vui sướng, trên mặt tràn đầy vui vẻ, đôi chân còn vui vẻ đung đưa hai cái, bỗng nhiên cảm thấy không ổn, dùng mũi chân chống xuống đất, cố gắng giả bộ làm Đại sư tỷ, hừ một tiếng, cau mũi: "Thôi đi, sư phụ ta tạm thời ở lại thôi, đến lúc nào đó là có thể thoải mái thoát thân."
Ngọc Đỉnh Phái gây ra chuyện kia, phần lớn uy tín đã biến mất, bây giờ đang cố gắng khôi phục uy tín, quả thực không thể tùy tiện ra tay gây chuyện.
Mạnh Tiêu không hề lo lắng đối với sư phụ mình, Nguyên Anh tầng chín, cho dù có Hóa Thần đến, ông cũng có thể thoát thân khỏi tay người đó, an toàn là chuyện không cần lo lắng.