STT 580: CHƯƠNG 580: ĐỐI PHÓ VỚI THIÊN CUNG MÔN NHƯ THẾ NÀO...
Lữ Thiếu Khanh vuốt cằm, nuốt nước miếng: "Xem ra Thiên Cung Môn rất có tiền, hay là đến Thiên Cung Môn xem xét một chút?"
Thế nhưng hiện tại không có tình báo chi tiết về Thiên Cung Môn, hắn cũng không dám tùy tiện đến đó.
Đúng lúc này, thần thức của Lữ Thiếu Khanh bắt được cuộc nói chuyện của các đệ tử Thiên Cung Môn ở phía dưới.
"Đúng là! Tam sư huynh tự mình đi ăn chơi trác táng, để mặc chúng ta ở đây làm việc."
"Biết làm sao được, ai bảo hắn ta là Tam sư huynh chứ?"
"Thôi đi, chẳng phải nhờ có phụ thân tốt, gia gia tốt thì hắn ta mới có thể làm Tam sư huynh sao?"
"Muốn chết à, lời này mà ngươi cũng dám nói? Lỡ mà hắn ta nghe được, chỉ có mình ngươi chịu khổ thôi."
"Haizzz, Đại sư huynh và Nhị sư huynh đều ở tiền tuyến, còn hắn ta thì hay rồi, trốn biệt ở đây..."
"Đừng nói nữa, làm việc đi, ai bảo chúng ta đồng người nhưng không đồng mệnh chứ..."
Lữ Thiếu Khanh nghe xong, vuốt cằm cười hắc hắc, sau đó biến mất khỏi chỗ này, trở về chỗ ở của mình.
Chưa đầy vài ngày, Quản Đại Ngưu liền mang tình báo về Thiên Cung Môn đến cho hắn.
Hắn còn bày ra vẻ mặt đau khổ nói: "Vì tình báo của ngươi mà điểm cống hiến của ta sắp cạn sạch rồi."
Đúng là đồ gia súc, cầm thú.
Điểm cống hiến của ta phải viết bao nhiêu bài báo mới tích lũy được bấy nhiêu, vậy mà giờ đều sắp không còn nữa rồi.
Lữ Thiếu Khanh rất hài lòng, an ủi hắn ta: "Ngươi cũng có cái lợi của riêng mình chứ."
"Lợi ích? Lợi ích gì cơ?" Quản Đại Ngưu ngạc nhiên: "Có lợi ích mà ta lại không biết sao?"
"Ta không đánh ngươi nữa, đây chẳng phải là lợi ích lớn nhất sao?"
Quản Đại Ngưu rơi lệ, phẫn hận rời đi, hắn ta sợ nếu mình ở cùng tên hỗn đản này lâu thêm chút nữa, sẽ nhịn không được mà ra tay đập hắn.
Lữ Thiếu Khanh nắm chặt tình báo, yên lặng nhìn.
Ba người Tiêu Y, Mạnh Tiêu, Úc Linh xuất hiện từ đằng xa, nhìn Lữ Thiếu Khanh nhưng cũng không đến quấy rầy.
Trên mặt Tiêu Y tràn đầy chờ mong, tình báo về Thiên Cung Môn đã được Nhị sư huynh lấy được, Nhị sư huynh định đối phó với Thiên Cung Môn như thế nào đây?
Đợi Lữ Thiếu Khanh thu hồi ngọc giản, Tiêu Y lại chạy đến như một con chó nhỏ.
"Nhị sư huynh, thế nào?" Tiêu Y chờ mong hỏi, khuôn mặt tươi cười rạng rỡ: "Đã tìm được biện pháp đối phó Thiên Cung Môn chưa?"
Lữ Thiếu Khanh vỗ nhẹ một cái lên đầu nàng, ra vẻ tức giận mắng: "Nói bậy bạ gì vậy? Thiên Cung Môn đang đối phó Ma tộc, chúng ta làm sao có thể gây trở ngại từ phía sau lưng chứ?"
Tiêu Y liếc mắt, "Ta là sư muội của huynh, chẳng lẽ ta còn không biết tâm tư của huynh sao?"
Huynh càng nói như vậy, Thiên Cung Môn sẽ càng thảm hơn.
Mạnh Tiêu cũng lại gần, lắc lắc thân hình: "Ngươi định làm gì vậy?"
Lữ Thiếu Khanh mặc kệ các nàng, đứng lên: "Ta muốn ra ngoài một chuyến, các ngươi cứ chờ ở đây."
Tiêu Y không nói hai lời, liền giơ tay lên: "Đi đâu? Ta cũng muốn đi."
Ta đến đây chẳng phải là muốn đi theo Nhị sư huynh để phóng túng đủ kiểu sao?
Ở lại đây chẳng có ý nghĩa gì.
Mạnh Tiêu tự nhiên cũng không cam lòng bị bỏ lại phía sau, nàng ta lớn tiếng hô: "Nếu ngươi không dẫn ta đi, ta sẽ đánh ngươi."
Úc Linh không nói gì, nhưng vẻ mặt đã nói lên tất cả.
Lữ Thiếu Khanh không có ý định mang theo ba người, bóng dáng hắn trực tiếp biến mất: "Đi theo làm gì, cứ đợi ở đây đi, ta đi một lát sẽ trở về."
Tiêu Y tức giận giậm chân, thật đáng ghét, rốt cuộc Nhị sư huynh muốn làm gì? Sao lại không đưa ta theo chứ.
Quả nhiên mới đi ra ngoài có một chuyến, Nhị sư huynh liền thay đổi, trước đây đi đâu cũng mang ta theo mà.
Hiện tại Đại sư huynh không biết đi nơi nào, Nhị sư huynh cũng bắt đầu trở nên thần bí.
"Thật là! Muốn làm gì đó với Thiên Cung Môn mà cũng không nói cho ta biết, thật khiến ta thất vọng."
Trong lòng Tiêu Y ngứa ngáy, mới đi theo Nhị sư huynh vài ngày mà lòng hiếu kỳ của ta đã bị khơi dậy, thật khó chịu mà.
Mạnh Tiêu cũng không quá đánh giá cao Lữ Thiếu Khanh, tuy rằng Lữ Thiếu Khanh rất lợi hại, nhưng đối với một quái vật khổng lồ như Thiên Cung Môn, thực lực của Lữ Thiếu Khanh vẫn chưa đạt tới cảnh giới có thể nghiền ép được Thiên Cung Môn.
Mạnh Tiêu lắc đầu nói: "Hắn có thể làm được gì chứ? Chúng ta chỉ có thể chờ ở đây, chờ sư phụ ta và sư phụ ngươi cùng rời đi thôi."
Trong mắt Mạnh Tiêu, đây là biện pháp tốt nhất.
Đến lúc đó giết vài con Ma tộc, dựa vào thực lực bản thân mà rời đi, Thiên Cung Môn cũng không dám ngăn cản.
Kết quả như vậy đối với mọi người mà nói thì không thể tốt hơn được nữa.
Về phần dùng biện pháp khác để đối phó Thiên Cung Môn, Mạnh Tiêu không cho rằng Lữ Thiếu Khanh có đủ năng lực đó.
Sau khi Lữ Thiếu Khanh rời đi, hắn lại đi thẳng tới phương Bắc.
Hắn đi đường không nhanh không chậm, chỉ cần thuấn di một cái liền xuất hiện ở ngoài vạn dặm. Rất nhanh, chưa đầy một ngày, Lữ Thiếu Khanh đã đến nơi.
Phía trước, đập vào mắt chính là từng tòa kiến trúc hùng vĩ đứng sừng sững trong mây mù núi sâu, sương trắng mờ ảo, tiên hạc đằng vân, giống như tiên cảnh.
Thiên Cung Môn, đến rồi...
Vị trí của Thiên Cung Môn nằm giữa một dãy núi lớn, quy mô diện tích cực kỳ rộng lớn, trong bán kính vạn dặm xung quanh đều là địa bàn của Thiên Cung Môn. Ở chính giữa là khu kiến trúc trung tâm của Thiên Cung Môn, gồm có Đại điện, Tàng Thư Các, cấm địa môn phái, v.v., khu vực phía ngoài là nơi ở của các đệ tử ngoại môn.
Thần thức của Lữ Thiếu Khanh quét qua, phần lớn Thiên Cung Môn đều đã được dò xét kỹ càng.
Đương nhiên cũng có những nơi hoàn toàn hư vô, thần thức không thể nào dò xét được, không cần hỏi cũng biết rằng, những nơi ấy chính là khu vực quan trọng của Thiên Cung Môn.
Đặc biệt là càng đi sâu vào bên trong, thì những nơi khó có thể dò xét càng nhiều, đều có trận pháp, cấm chế bảo vệ.
Lữ Thiếu Khanh không dám cưỡng ép dò xét, có những nơi khiến hắn cảm nhận được sự uy hiếp nguy hiểm.
Thậm chí có một nơi, thần thức của Lữ Thiếu Khanh hoàn toàn không dám lại gần.
Khí tức kinh khủng cường đại tràn ngập.
Nơi ấy không khác nào một con thú dữ vô song đang say ngủ, là một sự tồn tại có thể hủy thiên diệt địa. Một khi bị quấy rầy, với thực lực hiện giờ của Lữ Thiếu Khanh thì khó lòng thoát thân.