STT 585: CHƯƠNG 585: ĐỒ ĐỆ CÓ VẤN ĐỀ
Ung Y nhìn thái độ của Lữ Thiếu Khanh, nhíu mày, không nhịn được quát lên: “Tên nhóc, ngươi biết ma tộc lợi hại đến mức nào không? Bớt cợt nhả đi, đối đầu với ma tộc, chết rồi thì đừng hòng ai cứu ngươi.”
Đồ đệ của ta chắc chắn đã bị ngươi lừa rồi, ngươi làm sao có thể giết được ma tộc chứ?
Giờ đây, Ung Y càng thêm chướng mắt Lữ Thiếu Khanh. Nếu đồ đệ của ta mà như vậy, ta đã đánh chết nó từ lâu rồi.
Lữ Thiếu Khanh khoát tay: “Có Ung tiền bối ở đây thì không cần phải lo lắng.”
Sau đó, Lữ Thiếu Khanh nói với Thiều Thừa: “Sư phụ, con đi xem thử.” Nói xong, hắn liền rời đi.
Ung Y càng thêm bất mãn, thái độ gì vậy chứ? Coi ta là chỗ dựa vững chắc của ngươi à?
Có tin ta đây sẽ giẫm chết ngươi trước không?
Ung Y không kìm được mà nói với Thiều Thừa: “Thiều huynh đệ, đồ đệ này của huynh có vấn đề, huynh phải quản giáo thật kỹ đấy. À này, không nghe lời thì cứ đánh hắn, biết đâu, hắn lại thích ăn đòn đấy.”
Nếu có thể, ta có thể giúp ngươi dạy dỗ hắn một phen.
Hừ, dám có ý đồ với đồ đệ của ta, đúng là chán sống rồi.
Ung Y cảm thấy đồ đệ của mình chắc chắn đã bị vài câu ngọt ngào của Lữ Thiếu Khanh dụ dỗ. Chắc chắn không phải lỗi của đồ đệ mình.
Úc Linh nãy giờ vẫn im lặng, trong lòng vô cùng đồng ý.
Tên khốn kiếp kia đúng là thích ăn đòn.
Trong lòng Thiều Thừa thở dài, ta cũng muốn vậy, nhưng ta hữu tâm vô lực.
Không có ai giúp đỡ, ta đã không thể khống chế được tên nhóc này.
Nhưng mà, trước mặt người ngoài, Thiều Thừa vẫn ủng hộ đồ đệ: “Ung huynh đệ yên tâm đi, đồ đệ này của ta mặc dù nói chuyện dễ chọc giận người khác nhưng trên thực tế, xưa nay hắn làm việc chưa từng khiến người ta thất vọng.”
Chuyện gì vậy?
Ung Y chớp mắt liên hồi, sao giọng điệu của ngươi có vài phần kiêu ngạo thế?
Ngươi không sao chứ, đồ đệ của ngươi vẫn luôn như vậy à?
Mạnh Tiêu cũng kéo Tiêu Y: “Tiểu Y muội muội, tên này vẫn luôn như vậy à?”
Sau khi nàng tới đây mới phát hiện ra tên này ngay cả nói chuyện với sư phụ cũng khiến người ta bực mình đến thế, hắn không sợ khiến sư phụ mình tức chết sao?
Tiêu Y thấy sư đồ Ung Y có cảm giác kinh ngạc đối với Nhị sư huynh mình thì trong lòng vui vẻ, các vị không thể nhìn thấu được Nhị sư huynh của ta đâu, cũng không thể hiểu rõ được hắn đâu.
Tiêu Y cười khúc khích không ngừng, trên mặt nở nụ cười rạng rỡ: “Đúng vậy, Nhị sư huynh vẫn luôn như vậy. Yên tâm đi, Nhị sư huynh rất lợi hại, hắn nói phải ở lại đây đối phó với ma tộc thì ma tộc bọn chúng chết chắc rồi.”
Ung Y nhíu mày, con bé này cười lên trông khá giống với tên nhóc kia, chẳng phải cũng học theo thói xấu rồi đấy sao?
Thiều huynh đệ cũng mặc kệ không quản sao?
Ung Y không hề đồng tình với lời của Tiêu Y, đám người trẻ tuổi các ngươi vẫn chưa hiểu rõ về sự lợi hại của ma tộc đâu.
Ung Y hừ một tiếng, ngữ khí trầm trọng, nghiêm khắc khuyên bảo đám người: “Các ngươi đừng tưởng rằng ma tộc trước kia là nhân loại mà cũng sẽ giống như chúng ta. Ma tộc nhục thể cường đại, vô địch trong cùng cảnh giới.”
Nghĩ đến chuyện ngày hôm nay, sắc mặt Ung Y khá khó coi.
Thị vệ trưởng ma tộc Thôi Chương Uyển còn mạnh hơn lão vài phần, chưa đến một trăm hiệp mà lão đã bị thương.
Nếu không phải đối phương kiêng dè, không dám tùy tiện đuổi theo đến đây thì lão sẽ càng thêm nguy hiểm.
Nhưng lời này với hai người Tiêu Y và Mạnh Tiêu mà nói, không hề có hiệu quả gì.
Dù sao đi nữa thì bên cạnh còn có một ma tộc, trước đó còn cùng xưng tỷ muội với ma tộc này. Thế nên bọn họ không có cảm giác trực tiếp về sự nguy hiểm của ma tộc.
Ung Y nghiêm khắc căn dặn Úc Linh: “Ở đây, không được đi về phía trước, nếu không đừng trách ta ra tay đánh con.”
Tiêu Y chớp mắt liên hồi, cuối cùng đã biết vì sao Mạnh Tiêu hở chút là thích đánh người.
Hóa ra đây cũng là do sư phụ dạy nàng ấy.
Mạnh Tiêu bĩu môi: “Sư phụ, con muốn xem thử ma tộc như thế nào.”
Ánh mắt nàng ta rơi vào người Úc Linh, có phải ma tộc nào cũng giống như nàng ấy không.
Trong lòng Úc Linh căng thẳng không thôi.
Nàng ta sợ Mạnh Tiêu sẽ vạch trần thân phận của nàng, ở đây có hai Nguyên Anh kỳ, mỗi người một hơi thở cũng có thể nghiền xương nàng thành tro bụi.
Mạnh Tiêu không vạch trần thân phận của Úc Linh mà chỉ nũng nịu với Ung Y, muốn được mau chóng đi xem ma tộc trông như thế nào.
Tiêu Y cũng rất muốn đi xem những ma tộc khác.
Đã đến đây rồi mà không được tận mắt nhìn thấy ma tộc trước đó chỉ tồn tại trong sách vở điển tịch thì nàng thật sự không cam lòng.
Ung Y quát: “Có phải muốn ta đánh con rồi không?”
Thiều Thừa cũng quát lên với đồ đệ của mình: “Thực lực của con thế nào, con tự biết rõ, đừng có làm loạn. Con tưởng con là hai vị sư huynh của con sao?”
Trong ba đồ đệ, duy nhất đồ đệ này thực lực yếu nhất.
Thiều Thừa hơi hối hận vì đã đưa Tiêu Y ra ngoài.
Về phần Lữ Thiếu Khanh, sau khi rời khỏi Thiên Cung môn thì đi thẳng đến tiền tuyến ma tộc.
Hai bên cách xa nhau vạn dặm, đối với Nguyên Anh kỳ mà nói, chỉ vài hơi thở là có thể tới nơi.
Sau khi Lữ Thiếu Khanh tới đây, nhìn thấy cảnh tượng trước mặt thì không kìm được mà lẩm bẩm: “Gian nan vạn khổ dịch chuyển tới nơi này chỉ để làm rùa rụt cổ sao?”
Tại nơi này, trong phạm vi vạn dặm đã bị trận pháp chằng chịt bao phủ, bao trùm lấy truyền tống trận của ma tộc bên trong.
Có trận pháp phòng ngự, có trận pháp công kích, có trận pháp mê hoặc tâm trí, che giấu hành tung, có trận pháp ngăn cách linh thức, thần thức, lớn có nhỏ có, không chỉ là một mà là nhiều loại, vững chắc như mai rùa.