Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 590: Chương 590: Về sau không cho phép mặc quần áo trắng

STT 590: CHƯƠNG 590: VỀ SAU KHÔNG CHO PHÉP MẶC QUẦN ÁO TRẮN...

Trong lòng Lữ Thiếu Khanh khinh bỉ, loại người này cũng có thể làm Nhị sư huynh?

Một lát sau, Lữ Thiếu Khanh thấy hai người có dấu hiệu sắp ngất xỉu mới buông tha cho hai người.

Hắn hừ lạnh một tiếng: “Chuyện hôm nay, ta không hi vọng còn có người biết, rõ chưa?”

Hai người cảm giác được áp lực trên người nhẹ nhõm hơn rất nhiều, lập tức cảm thấy như được sống lại.

Triều Khải lập tức nhảy dựng lên, trừng mắt nhìn Lữ Thiếu Khanh: “Ngươi…”

Lữ Thiếu Khanh hừ một tiếng, Triều Khải như bị giáng một đòn nặng: “Khách khí với ta một chút, bằng không ta làm thịt ngươi.”

Lòng Triều Khải tràn ngập căm hận, từng tế bào trong cơ thể đều sục sôi lửa giận và căm hờn.

Nhưng mặc dù hắn ta vô cùng oán hận, nhưng vẫn chưa đến mức mất đi lý trí.

Chênh lệch thực lực giữa hai người quá lớn, dù hắn ta dốc toàn lực cũng không thể là đối thủ của Lữ Thiếu Khanh.

Hắn ta chỉ có thể cắn răng, nuốt cục tức này vào trong.

Phong Quan Ngọc thấy vậy càng không dám thở mạnh thêm dù chỉ một hơi.

Lữ Thiếu Khanh càng thêm khinh bỉ.

Còn nữa, Nhị sư huynh mặc đồ trắng sao?

Lữ Thiếu Khanh hung hăng nói với Phong Quan Ngọc: “Về sau không cho phép mặc quần áo trắng, nếu không gặp lần nào đánh lần đó.”

Phong Quan Ngọc ngạc nhiên, cúi đầu nhìn áo trắng của mình.

Cái này, ta mặc quần áo màu gì liên quan gì đến ngươi?

Phong Quan Ngọc ngơ ngác nhìn Lữ Thiếu Khanh, hắn ta không hiểu vì sao Lữ Thiếu Khanh không cho phép hắn ta mặc quần áo trắng.

“Tiền bối... tiền bối...”

Phong Quan Ngọc rất muốn nói chút gì.

Lữ Thiếu Khanh không cho hai người cơ hội: “Hãy dùng đạo tâm mà phát thề đi, chuyện hôm nay không được tiết lộ, nhanh lên, nếu không ta sẽ giết chết các ngươi.”

Hai người bị ép buộc, bất đắc dĩ, chỉ đành đồng ý.

Mà đúng lúc này, từ phía xa bỗng nhiên bộc phát ra vài luồng khí tức cường đại.

Tất cả đều là khí tức của Nguyên Anh kỳ, từng luồng khí tức như mặt trời lan tỏa, lại như thần ma đang ngủ say bừng tỉnh, sát khí chấn động khắp bốn phương.

Sáu luồng khí tức Nguyên Anh kỳ cường đại đồng loạt bộc phát, hơn nữa đều đang tiến gần về phía này.

Triều Khải và Phong Quan Ngọc sợ đến mức tè ra quần.

Ma tộc bị chọc điên rồi hay sao vậy?

Nhưng nghĩ lại thì cũng phải, lần này Ma tộc có tổng cộng bảy Nguyên Anh kỳ đến đây, giờ bị giết mất một người, sáu người còn lại sao có thể không phát điên?

Lữ Thiếu Khanh quay đầu lại, lớn tiếng gào lên: “Ma tộc, đệ tử Thiên Cung môn đang ở đây, có dám đánh một trận với ta không?”

Vào lúc Triều Khải và Phong Quan Ngọc vẫn còn đang ngạc nhiên, Lữ Thiếu Khanh vừa dứt lời liền xoay người bỏ chạy, thân ảnh lóe lên rồi biến mất khỏi nơi này, không biết đã chạy đi đâu.

Vài luồng thần niệm sắc bén như dao chém tới, ẩn chứa nộ khí ngập trời, gắt gao khóa chặt lấy hai người Triều Khải và Phong Quan Ngọc.

Lúc này hai người Triều Khải và Phong Quan Ngọc mới vỡ lẽ ra, Lữ Thiếu Khanh trốn rồi.

Hai người thổ huyết, trong lòng mắng Lữ Thiếu Khanh vô sỉ thậm tệ, đây là chuyện mà con người có thể làm sao?

Đây là muốn mượn đao giết người hay sao?

Trong lòng hai người vẫn còn đang suy nghĩ lung tung, giờ chỉ có thể cắm đầu bỏ chạy, chạy được chừng nào hay chừng đó, đồng thời kịp thời phát tín hiệu, thông báo cho người trong môn phái đến cứu viện.

Sau khi hai người chạy được một đoạn, khí tức phía sau dường như ngừng lại, nhưng chỉ một lát sau, nó trở nên càng thêm cuồng bạo.

Một giọng nữ vang lên trên bầu trời: “Thiên Cung môn, ta phải tiêu diệt cả nhà các ngươi.”

Âm thanh cuồn cuộn như sấm sét, lạnh lẽo như hàn khí, không ngừng quanh quẩn trên bầu trời.

Oán khí và lửa giận ngập trời ấy khiến Triều Khải và Phong Quan Ngọc tê dại cả da đầu.

Ma tộc bị giết kia rốt cuộc là ai mà lại khiến Ma tộc tức giận đến thế.

Hai người cắm đầu chạy thục mạng, nhưng rõ ràng tốc độ Ma tộc phía sau nhanh hơn bọn hắn, chẳng bao lâu đã xuất hiện sau lưng hai người họ.

Khu Tình trên bầu trời sát ý ngập trời, lửa giận bùng lên khiến không gian xung quanh vặn vẹo, như từng tầng gợn sóng, trời đất cũng vì thế mà méo mó.

“Lũ hề Thiên Cung môn, đi chết đi!”

Khu Tình như một tia chớp đen, từ trên trời giáng xuống, như thần phạt giáng trần, muốn tru sát Triều Khải và Phong Quan Ngọc.

Mặc dù bình thường nàng ta nghiêm khắc với đệ đệ, nhưng dù sao đó cũng là đệ đệ ruột của mình.

Kẻ nào giết hắn, nàng ta sẽ giết cả nhà kẻ đó.

Trong lúc vội vã, Khu Tình lao xuống với tốc độ cực nhanh, như muốn xé toạc bầu trời, trên không trung vang lên những tiếng rít chói tai, từng tầng gợn sóng vô hình lấy nàng ta làm trung tâm mà khuếch tán ra.

Vô số cây cối, động vật trên mặt đất bị luồng khí sóng va chạm, bị nghiền nát trong nháy mắt.

Triều Khải và Phong Quan Ngọc cảm thấy cơ thể như rơi vào vũng lầy, khó di chuyển, vô cùng gian nan.

Khí tức Khu Tình tỏa ra như những xúc tu vô hình, quấn chặt lấy hai người họ.

Khuôn mặt Khu Tình vặn vẹo, đôi mắt đỏ ngầu, nàng ta muốn tự tay xé xác hai tên tiểu nhân này.

Hai người Triều Khải và Phong Quan Ngọc căn bản không thể chống lại Khu Tình. Khi Khu Tình càng ngày càng tới gần, lòng hai người tràn đầy tuyệt vọng, chẳng lẽ hôm nay sẽ bỏ mạng tại đây sao?

Khu Tình mang theo tiếng nổ lớn, như một viên thiên thạch hình người, mắt thấy sắp đập trúng Triều Khải và Phong Quan Ngọc, từ xa truyền đến tiếng gầm thét: “Thật can đảm!”

Ngay sau đó, một lão giả xuất hiện, vung tay lên, kịp thời dịch chuyển Triều Khải và Phong Quan Ngọc sang một bên.

Khu Tình mang theo lực xung kích to lớn lao tới cũng khiến sắc mặt lão giả trắng bệch, liên tục lùi về phía sau.

Sắc mặt Triều Khải và Phong Quan Ngọc lộ vẻ vui mừng: “Cố trưởng lão!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!