STT 593: CHƯƠNG 593: CHỈ LÀ MA TỘC, CŨNG DÁM ĐẾN KHIÊU KHÍC...
Lữ Thiếu Khanh nhìn Cổ Cảnh Thước, ánh mắt lấp lóe.
Hắn rất muốn đâm sau lưng Cổ Cảnh Thước một nhát, bởi với hắn mà nói, người Thiên Cung môn đều đáng chết.
Nhưng làm thế nào để bản thân không bị phát hiện đây?
Lữ Thiếu Khanh ngẫm nghĩ, sau đó ra tay.
Ở phía xa!
Hình Tác và Nhan Ba của ma tộc cũng lạnh lùng đứng xem.
Nhan Ba nhìn thấy Cổ Cảnh Thước không biết tự lượng sức mình, đối đầu trực diện với tu sĩ ma tộc đã kết trận thì không kìm được cười lạnh, ánh mắt nhìn Cổ Cảnh Thước như thể đang nhìn một kẻ đần độn:
“Nhân tộc ngu xuẩn!”
Hình Tác gương mặt vô cảm, ban nãy hắn ta đã bị Thị vệ trưởng mắng một trận, hiện tại tâm trạng vô cùng tệ.
“Nhân tộc đã chiếm cứ tổ địa đúng là lãng phí.” Hình Tác sát ý nồng đậm: “Kẻ vô dụng, đáng giết!”
Nhan Ba thấy Hình Tác kích động muốn đi giết Cổ Cảnh Thước thì ngăn lại: “Đừng vội, giờ lưu mạng lại cho hắn để tránh kẻ địch bị ép quá sẽ liều mạng với chúng ta. Hiện tại thứ chúng ta thiếu nhất là thời gian, thời gian truyền tống sắp tới rồi, không thể thất bại trong gang tấc.”
Hình Tác nghe vậy chỉ có thể đè sự kích động xuống.
Hắn ta nhìn năm mươi tu sĩ ma tộc đứng thẳng bất động, nói một câu: “Chỉ sợ hắn còn thủ đoạn, tạo ra uy hiếp đối với chiến sĩ Thánh tộc.”
Những tu sĩ ma tộc này do Thị vệ trưởng đích thân huấn luyện, là Thân Vệ đội của Thánh chủ.
Nếu những tu sĩ này tử thương, thân là Nguyên Anh bọn hắn cũng có trách nhiệm.
Nhan Ba cười lên, các đường gân xanh trên gương mặt thô kệch giật giật, nụ cười toát ra vẻ đáng sợ đến rợn người: “Giờ nhân tộc kia đã bị dọa cho bể mật gần chết rồi.”
Hắn ta chỉ vào Cổ Cảnh Thước, trong tiếng cười tràn đầy khinh miệt: “Giờ hắn chỉ nghĩ làm thế nào để chạy trốn chứ không dám nghĩ làm thế nào để phản kích đâu.”
Khí tức Cổ Cảnh Thước suy yếu, cho dù cách thật xa, hai người cũng có thể cảm nhận được sự e ngại do Cổ Cảnh Thước tản ra.
Hình Tác nhìn thấy thế, khinh thường lắc đầu: “Phế vật!”
“Hiện tại chỉ cần cẩn thận đừng để Khu Tình kia bị giết là được.” Nhan Ba cười lạnh một tiếng, trong giọng nói không hề có bất kỳ sự tôn kính nào dành cho Khu Tình.
“Còn về chiến sĩ Thánh tộc thì không cần phải lo lắng.”
Tuy nhiên Nhan Ba vừa mới nói xong, nơi xa bỗng nhiên truyền đến một cỗ kiếm ý kinh thiên.
Hai người còn chưa kịp phản ứng, một thanh cự kiếm xuất hiện.
Cự kiếm dài hàng ngàn trượng như thanh kiếm thiên phạt giáng từ trời cao, thân kiếm một bên màu trắng một bên màu đen, tản ra ba động, tạo nên một cảm giác mâu thuẫn đến cực điểm, tựa như mặt trăng và mặt trời đồng thời xuất hiện trên bầu trời, âm dương cùng lúc giao hòa.
Cự kiếm xé toang tầng mây, phá vỡ bầu trời, nứt nẻ đại địa, tạo ra vô số chấn động cuồn cuộn như một cơn lốc xoáy không ngừng khuếch tán.
Cự kiếm từ trên trời lao thẳng xuống vị trí năm mươi tên tu sĩ ma tộc với tốc độ chớp giật, phát ra tiếng nổ kinh thiên động địa.
Kiếm khí tung hoành, kiếm ý tứ ngược.
Từng vết nứt lan tràn, sâu không thấy đáy, vô số cây cối bị giảo sát, mảnh vụn đầy trời, cuồn cuộn khói đặc, hoàn toàn bao phủ nơi này.
Năm mươi tên tu sĩ ma tộc vừa rồi còn phát ra một kích kinh thiên, giờ đang là lúc kiệt sức nhất. Đối mặt với cự kiếm từ trên trời giáng xuống với thế sét đánh lôi đình như vậy, bọn hắn không kịp có chút phản ứng nào đã tan biến trong làn khói đặc cuồn cuộn.
Tất cả mọi người kinh hãi.
Cổ Cảnh Thước tê dại cả da đầu, suýt nữa đã quay người bỏ chạy, cảnh tượng đó quá kinh hoàng.
Thanh cự kiếm ban nãy kia khiến hắn ta sinh ra kính sợ, không hề có ý định chống cự.
Hai người Nhan Ba, Hình Tác cũng lập tức sững sờ, hai người bọn hắn làm sao cũng không thể ngờ nơi này còn một Nguyên Anh kỳ khác đang ẩn nấp.
Vừa ra tay đã là sát cơ lăng lệ.
Trong sương khói yên tĩnh, trong lòng hai người Nhan Ba, Hình Tác sinh ra dự cảm không tốt.
Đợi cho sương mù tán đi, sắc mặt Nhan Ba và Hình Tác trở nên điên cuồng.
Năm mươi tu sĩ ma tộc vốn chỉnh tề, uy phong lẫm lẫm giờ ngã rạp khắp mặt đất, thậm chí có kẻ còn bị hất văng xa sau cú nổ, nằm bất động như những con búp bê vải rách nát bị vứt bỏ.
Có không ít tên đang rên rỉ, đang kêu la, có tên nằm rạp trên mặt đất không động đậy được nữa, khí tức hoàn toàn không có.
Khôi giáp của bọn hắn cũng vỡ tan, máu tươi tràn ngập, nhuộm đỏ một vùng.
Đội ngũ năm mươi người bị đánh tan tác, tử thương vô số.
Hai người Nhan Ba, Hình Tác kịp phản ứng lại, giận tím mặt, sự tình lần này lớn rồi.
Hai người như linh cẩu phát cuồng từ đằng xa gào thét lao đến: “Đáng chết, nhân tộc các ngươi đều đáng chết.”
“Chỉ là ma tộc cũng dám khiêu khích Thiên Cung môn chúng ta? Muốn chết!”
Lữ Thiếu Khanh quẳng lại một câu xong không nói hai lời xoay người chạy, biến mất khỏi chỗ này.
Đợi khi những người khác chú ý tới thì Lữ Thiếu Khanh đã sớm chạy mất dấu, ngay cả dáng vẻ của hắn như thế nào cũng không thấy rõ.
Lữ Thiếu Khanh rời đi nhanh như chớp, giữa đường gặp sư phụ và Ung Y.
“Sư phụ, Ung tiền bối, không cần đi nữa, đánh xong rồi, chúng ta trở về thôi.”
Thiều Thừa cùng Ung Y hai mặt nhìn nhau, không hiểu lời Lữ Thiếu Khanh nói.
Hai người nghe nói xảy ra chiến đấu với ma tộc nên đã chạy theo đến, tuy nhiên giữa đường lại bị Lữ Thiếu Khanh cản lại.
“Thiếu Khanh, sao vậy?”
Lữ Thiếu Khanh nói: “Không có gì, ma tộc bọn hắn chỉ có một tên bỏ mạng, giờ đang nổi trận lôi đình, mắt đỏ ngầu muốn tìm người báo thù. Nhưng bây giờ đã đánh xong rồi, mọi người không cần phải đến nữa.”
Thiều Thừa và Ung Y bán tín bán nghi.
“Dọc theo con đường này, chúng ta gặp không ít người tan tác trốn chạy, chuyện gì xảy ra vậy?”
“Chuyện này trước đó mọi người chưa từng gặp sao? Bên chúng ta đánh với ma tộc sao có thể chiếm tiện nghi được?”