STT 599: CHƯƠNG 599: CÂU DẪN ĐỒ NHI NGOAN CỦA TA, ĐÁNG CHÉM
Ung Y đấm ngực thùm thụp, đau lòng nhức óc.
Lữ Thiếu Khanh cố ý nói với Mạnh Tiêu: “Ta muốn nhờ sư phụ cô giúp một tay, nhưng sư phụ cô không đồng ý. Vậy thì ta rảnh rỗi nên muốn cùng cô đi tản bộ. Dù sao giữa hai người chúng ta cũng coi như có giao tình thâm hậu.”
Lời này Mạnh Tiêu thích nghe, quả đúng là vậy, đã từng cùng đối phó với những tên khốn Lãnh Dược đó, tình chiến hữu sâu đậm lắm.
Mạnh Tiêu không muốn hỏi đi làm chuyện gì, chỉ vui vẻ nói: “Được, chúng ta đi tản bộ.”
“Không, không được.” Ung Y ngồi không yên, nhảy dựng lên, lập tức ngăn cản: “Ai nói ta không đồng ý?”
Ung Y hung hăng trợn mắt lườm Lữ Thiếu Khanh một cái, nói với Mạnh Tiêu: “Con cứ ở đây, ta cùng hắn đi ra ngoài một chuyến.”
Mạnh Tiêu hiếu kì: “Ra ngoài làm gì vậy ạ? Con cũng muốn đi cùng.”
Tiêu Y nghe vậy, cũng vội vàng chạy tới gần mấy bước: “Nhị sư huynh, ta cũng muốn đi.”
Ung Y càng tức, rõ ràng tên khốn này đã có sư muội rồi còn tới câu dẫn đồ nhi ngoan của ta, đáng chém!
Lữ Thiếu Khanh quát Tiêu Y: “Bớt làm bừa, chờ ở đây!”
Nói đùa chứ, đang đi tìm ma tộc gây phiền phức, gặp ma tộc, ta còn lo không chạy kịp, sao lo được cho các cô chứ.
Tiêu Y nghe vậy, chỉ có thể bĩu môi, rầu rĩ không vui đứng đợi sang một bên.
Ung Y cũng nói với Mạnh Tiêu: “Đồ nhi ngoan, con ở đây, ta đi một chút rồi về.”
“Không được, con cũng muốn đi xem.” Ánh mắt Mạnh Tiêu hướng về phía Lữ Thiếu Khanh.
Lữ Thiếu Khanh nói với Mạnh Tiêu: “Các cô vướng víu đi theo làm gì? Ở đây trông chừng sư muội ta giúp ta, đừng chạy lung tung.”
“Được!” Mạnh Tiêu đồng ý.
Không được, tim đau quá.
Ung Y che ngực, lặng lẽ nghẹn ngào.
Đồ đệ nhu thuận của mình đâu?
Vì sao không nghe lời mình mà nghe lời tiểu tử khốn kiếp này?
Mới được bao lâu chứ?
Mới ba tháng đấy?
Chỉ tiếp xúc với tiểu tử khốn kiếp này có chút thời gian thôi mà bị dạy hư rồi sao?
Trên đường đi, ánh mắt Ung Y mang theo hung quang, hung tợn nhìn chằm chằm vào Lữ Thiếu Khanh.
Lão ta rất muốn nửa đường giết người diệt khẩu, giết chết cái tên dám có ý đồ với đồ đệ mình.
“Tiểu tử, ngươi muốn ta làm cái gì?”
Lữ Thiếu Khanh mỉm cười: “Giúp ta áp trận, chờ khi có người tới thì giúp ta cản lại, ta muốn giết một ma tộc.”
Ung Y như nghe thấy chuyện cười: “Giết? Ngươi tưởng ma tộc là gà con chắc?”
“Nói giết là giết.” Lữ Thiếu Khanh mỉm cười.
Đương nhiên phải hung hăng phê phán, hung hăng khinh bỉ tiểu tử khốn kiếp này một chút.
Ung Y cậy già lên mặt, giáo huấn Lữ Thiếu Khanh: “Ngươi cho rằng ma tộc dễ giết như vậy sao? Cẩn thận kẻo tự chuốc lấy cái chết đấy. Hơn nữa, đây là chuyện của Thiên Cung môn, ngươi để tâm làm gì?”
Ung Y chỉ hận nước bọt của mình không đủ độc, phun lên mặt Lữ Thiếu Khanh để độc chết hắn.
Lữ Thiếu Khanh quang minh lẫm liệt, chính nghĩa bay thẳng mấy tầng mây: “Đối phó với ma tộc là trách nhiệm của tất cả mọi người. Ma tộc xâm lấn, thân là người chính nghĩa sao ta có thể khoanh tay đứng nhìn ư?”
Ung Y bị lời này của Lữ Thiếu Khanh làm cho sững sốt, nhất thời lão không thể hiểu lời này của Lữ Thiếu Khanh là thật lòng hay chỉ là lừa bịp lão.
“Tiểu tử ngươi, nói thật sao?” Ung Y sững sờ hồi lâu mới ngập ngừng mở miệng.
Nếu thật sự như vậy, tiểu tử này là kẻ bốc đồng, là kẻ không có đầu óc.
Nếu là giả, tiểu tử này là kẻ ngốc, cũng là kẻ không có đầu óc.
Hừm, cho dù như thế nào, không thể để hắn gây họa cho đồ nhi ngoan của ta được.
Lữ Thiếu Khanh mang trên mặt nụ cười nhàn nhạt khiến người ta không thể nhìn thấu suy nghĩ trong lòng hắn, không thể thấy rõ bộ mặt thật của hắn.
Hắn nói với Ung Y: “Trước mặt ma tộc, ân oán cá nhân không đáng kể, hãy rộng lượng hơn, có tầm nhìn xa hơn, đừng để người ta chê cười.”
“Ông đường đường là chưởng môn Ngọc Đỉnh phái nên làm tấm gương tốt, đừng để người khác xem nhẹ Ngọc Đỉnh phái.”
Ung Y lại sững sờ thêm nửa ngày, lời nói này có hơi không đúng rồi.
Mãi nửa ngày sau, Ung Y mới hoàn hồn, nổi giận: “Tiểu tử ngươi là đang giáo huấn ta?”
Khốn kiếp, chưa xuất giá đã không tôn trọng ta như vậy.
Chờ ngươi về làm rể, chẳng phải định đuổi ta ra khỏi cửa sao?
Phì, ta đang nghĩ gì vậy?
Ung Y vuốt râu, bộ râu trắng bóng tức đến mức dựng đứng lên, ngươi làm phản rồi!
Lữ Thiếu Khanh vội vàng nói: “Không dám, ta nào dám giáo huấn người, người mạnh mẽ, lợi hại như vậy.”
Ý hắn là: Ta không mạnh, ta không lợi hại, ngươi sẽ dám giáo huấn ta sao?
“Tiểu tử, hôm nay ta phải nói chuyện rõ ràng với ngươi, thế nào là kính lão...”
“Đừng làm loạn nữa, nào.” Lữ Thiếu Khanh chỉ vào phía trước, nói với Ung Y: “Ung tiền bối, ông cứ trốn trước đi, nếu có ma tộc khác đến, ông giúp ta cản lại, ta đi giết nữ ma tộc kia.”
“Nói thì hay lắm.” Ung Y vẫn hết sức khinh bỉ Lữ Thiếu Khanh, chẳng hề tin lời Lữ Thiếu Khanh.
“Nếu như ta không ngăn nổi, ta cũng sẽ không quản sống chết của ngươi đâu.”
Thực lực của tên ma tộc Thị vệ trưởng kia mạnh hơn lão ta vài phần, lão ta đánh không lại.
Lữ Thiếu Khanh gật đầu: “Ta cũng thế, thật sự không được, đến lúc đó ai nấy tự chạy trốn.”
Ung Y không nói gì, lặng lẽ trốn ra phía sau.
Lão nhìn Lữ Thiếu Khanh chậm rãi đi đến trước đại trận ma tộc.
Trong lòng lão ta khinh bỉ, tiểu tử đang giả vờ cái gì, cái đại trận liên hoàn này ngươi có cách sao?
Suy nghĩ này vừa tới, lão liền thấy Lữ Thiếu Khanh đưa tay ra, linh lực cường đại cuồn cuộn tuôn ra, quang mang đại trận trong nháy mắt tắt ngúm, dập tắt.
Mắt Ung Y trợn trừng, tiểu tử này còn biết trận pháp?
Là may mắn hay là thực tài thực học?
Trong khi Ung Y vẫn còn đang kinh ngạc, phía xa nhanh chóng xuất hiện khí tức ma tộc.
Khu Tình mang theo sát ý nồng đậm xuất hiện.