Virtus's Reader

STT 5: CHƯƠNG 5: KIẾM Ý HÓA HÌNH

Ngày hôm sau, Tiêu Y vừa mới thức dậy thì Kế Ngôn đã tìm đến tận cửa.

Kế Ngôn đi thẳng vào vấn đề, không hề có ý định trấn an hay trò chuyện xã giao: "Sửa soạn một chút, ta sẽ đưa muội đến Kiếm Động."

Tiêu Y đi theo Kế Ngôn đến một địa điểm ở góc Đông Nam Thiên Ngự Phong. Đây là một hang động tự nhiên, chỉ đứng ở cửa động cũng có thể nhìn rõ bên trong.

Động cao hai, ba mươi thước, sâu hơn trăm thước, bên trong còn có một quảng trường rộng lớn.

Tiêu Y tò mò quan sát hang động, nhưng không phát hiện có gì đặc biệt. Nàng không nhịn được tò mò hỏi: "Đại sư huynh, bên trong có cái gì vậy?"

"Kiếm ý!"

Câu trả lời ngắn gọn mà đầy hàm ý này khiến Tiêu Y lập tức nghĩ đến kiếm ý đã khiến linh hồn nàng run rẩy đêm qua, nổi da gà khắp người.

"Ta, ta phải đi vào sao?"

Giọng nói Tiêu Y run rẩy. Bảo nàng đối mặt với kiếm ý đó lúc này, nàng thà chết còn hơn. Cỗ kiếm ý đó quả thực quá mạnh, nàng tuyệt đối không phải đối thủ của nó.

Kế Ngôn không vội giục nàng vào mà chỉ bình thản nói: "Không vội, chờ một chút."

Tiêu Y không còn tâm trí đâu mà hỏi phải chờ đợi điều gì, nàng chỉ muốn bật khóc.

Cứ như vậy, cả hai người đều đứng đợi, một chút này cứ thế kéo dài đến tận giữa trưa. May mà bọn họ là tu sĩ, nếu không đã sớm mất kiên nhẫn.

Nhưng mà, Kế Ngôn dường như cũng không còn kiên nhẫn lắm. Tuy không thấy hắn có động tác gì, nhưng trường kiếm sau lưng hắn đã lập tức xuất vỏ, phá không bay đi.

Tiêu Y nhìn thấy vậy thì ánh mắt tràn đầy ngưỡng mộ.

Thật là ngầu quá đi mất.

Không bao lâu sau, trường kiếm bay trở về, bay thẳng vào vỏ kiếm. Keng một tiếng, hàn quang chói mắt biến mất.

Khoảng nửa canh giờ sau, Lữ Thiếu Khanh xuất hiện. Hắn lầm bầm càu nhàu nói: "Bị bệnh à, có ai làm Đại sư huynh như huynh không chứ? Ngủ nướng mà cũng phạm pháp à?"

Khí thế trên người Kế Ngôn trỗi dậy, hừ lạnh một tiếng, nói: "Ta đã dặn đệ hôm nay phải làm gì, đệ quên rồi sao?"

Lữ Thiếu Khanh liếc sang Tiêu Y, chợt hiểu ra, cười ha hả nói: "Không phải chỉ là lỡ quên thôi sao? Nhưng cũng đâu thể trách ta được, tối qua chẳng phải vì huynh sao? Nếu không phải huynh thì ta có thể mệt mỏi đến vậy sao?"

Lữ Thiếu Khanh vô cùng không cam lòng, nếu không phải tối qua huynh cứ ép ta tỉ thí một trận, ta đâu đến nỗi mệt mỏi thế này chứ?

Ánh mắt Tiêu Y mở to, hai vị sư huynh có gian tình gì à? Mặc dù biết là không có khả năng, nhưng lời nói của Lữ Thiếu Khanh thật sự rất khó để nàng không liên tưởng như vậy.

Kế Ngôn lười đôi co với sư đệ mình, ra lệnh nói: "Nói nhảm ít thôi, đứng ở chỗ này trông chừng."

Lữ Thiếu Khanh lắc đầu, thở dài, bất đắc dĩ thở dài nói: "Nếu huynh đã không có lòng tin thì cũng không cần hại người ta đến thế. Cứ để cho nàng chậm rãi lĩnh ngộ không được à?"

Kế Ngôn có suy tính riêng của mình: "Lĩnh ngộ sớm một chút sẽ có nhiều lợi ích hơn."

Biết khó lòng lay chuyển được ý định của Đại sư huynh nên Lữ Thiếu Khanh chỉ có thể nói với Tiêu Y: "Sư muội, muội có di ngôn gì không? À, di ngôn không quan trọng, cái quan trọng là di sản, có lời nhắn nhủ gì không?"

Tiêu Y bị dọa đến tái mặt.

Thật sự khủng khiếp đến vậy sao?

Nàng nhìn Kế Ngôn: "Đại sư huynh, bên trong sẽ có nguy hiểm gì không?"

Kế Ngôn nói: "Muội đừng nghe hắn, lời hắn nói, muội chỉ cần tin ba phần là đủ, còn những lời khác, muội cứ coi như hắn đánh rắm đi."

Lữ Thiếu Khanh không vui, có ai lại nói sư đệ mình như vậy chứ: "Nếu huynh đã có lòng tin với Kiếm Động do huynh thiết kế, huynh còn gọi ta tới áp trận làm gì? Cái đồ nhà huynh, đúng là chết vì sĩ diện."

Kế Ngôn lười để tâm đến Lữ Thiếu Khanh, hắn quay sang nói với Tiêu Y: "Đi vào đi."

Tiêu Y nhìn Kiếm Động, nàng cảm giác Kiếm Động này giống như một mãnh thú với cái miệng to như chậu máu, đang chờ con mồi mềm mại, ngon miệng như nàng tự động dâng đến tận cửa.

Tiêu Y đáng thương nhìn hai vị sư huynh của mình.

"Đại sư huynh, Nhị sư huynh, ta..."

Kế Ngôn dường như nhìn thấu suy nghĩ trong lòng Tiêu Y, liền ngắt lời nàng, với thái độ vô cùng kiên quyết: "Không có lý do lý trấu gì hết, hôm nay muội nhất định phải đi vào. Chỉ khi lĩnh ngộ được kiếm ý mới có thể đi ra."

Lữ Thiếu Khanh tiếp tục phá đám nói: "Yên tâm đi, sau khi muội đi vào, nếu chết ở bên trong, ta sẽ giúp muội nhặt xác. Đúng rồi, nếu muội thật sự không có di sản gì thì..."

"Keng!"

Trường kiếm sau lưng Kế Ngôn đã lộ ra một nửa.

Lữ Thiếu Khanh lập tức đổi giọng: "Đi vào đi, sẽ không có nguy hiểm gì đâu. Nếu như thực sự có nguy hiểm, cũng chỉ là thoáng cái là biến mất, sẽ không đau đớn gì đâu..."

Lúc này Tiêu Y đã sắp bật khóc. Cha ơi, thúc thúc ơi, Thiên Ngự Phong nguy hiểm quá, con muốn về nhà.

Nhưng mà nàng không có bất kỳ biện pháp nào khác, nàng chỉ có thể đành kiên trì bước vào Kiếm Động.

Lữ Thiếu Khanh ở phía sau nàng như muốn truyền thụ bí quyết cho nàng, nói: "Dụng tâm để cảm thụ, muội nhẹ nhàng thì nó sẽ nhẹ nhàng, đừng quá cứng rắn."

Trong lòng Tiêu Y dấy lên một tia cảm động, Nhị sư huynh cũng thật đáng tin cậy.

Tiêu Y vừa định nói gì đó thì giọng Lữ Thiếu Khanh lại tiếp tục vang lên: "Nếu muội cứng rắn quá mà chết, ta lại phải giúp muội nhặt xác, nếu không có di sản, ta lại làm việc không công."

Ta thực sự rất cảm ơn huynh.

Đây chẳng phải là truyền thụ bí quyết gì mà là đang đả kích lòng tin của người khác thì có!

Tiêu Y quay đầu hung hăng trừng mắt nhìn Lữ Thiếu Khanh một cái, sau đó trực tiếp bước vào Kiếm Động. Sau khi tiến vào Kiếm Động, cửa động phía sau lưng nàng liền biến mất.

Tiêu Y quan sát một chút, chỗ nàng đang đứng là một gian nhà gỗ nhỏ, trong nhà gỗ trống không, ngay cả cánh cửa cũng không có.

Nàng đứng ở cửa ra vào, phía trước cửa là một quảng trường rộng lớn, giữa quảng trường có một cột đá cao, trên cột đá dường như có thứ gì đó.

Tiêu Y bước ra khỏi cửa, nàng đã thấy rõ trên cột đá là thứ gì. Là một con rồng.

Trên cột đá, có một con Tiểu Bạch Long màu trắng đang lơ lửng, trông vô cùng dữ tợn, tràn ngập uy áp vô tận.

Sau khi nhận ra có người đến, Tiểu Bạch Long soạt một tiếng, mở to mắt, đôi long nhãn không chút biểu cảm gắt gao nhìn chằm chằm Tiêu Y.

Da đầu Tiêu Y tê dại, áp lực cực lớn khiến thân thể nàng không kìm được run rẩy.

Khí tức trên người Tiểu Bạch Long tỏa ra, là một cảm giác quen thuộc. Đây chính là kiếm ý khủng bố mà nàng cảm nhận được đêm qua.

Tiểu Bạch Long là do kiếm ý biến thành. Mỗi một bộ phận trên thân nó đều do kiếm ý biến thành, quả thực vô cùng hung ác.

Kiếm ý hóa hình! Lại còn là kiếm ý hóa hình ở tầng cảnh giới thứ hai.

Rốt cuộc là Đại sư huynh biến thái đến mức nào vậy chứ?

Tiêu Y muốn khóc, quả là nghiệp chướng mà! Ngay sau ngày nhập môn mà nàng đã phải chịu cái loại tội này.

Tiêu Y lấy hết dũng khí, bắt đầu vận chuyển linh lực trong cơ thể. Động tác này của nàng như một tín hiệu khiến Tiểu Bạch Long rời khỏi cột đá, bay vút lên trời rồi xông thẳng về phía Tiêu Y.

Tiểu Bạch Long còn chưa tới nơi mà khí thế khổng lồ của nó đã ập tới, nó giống như một cái búa, nặng nề giáng xuống ngực Tiêu Y.

"Phụt!"

Tiêu Y phun ra một ngụm máu tươi. Trong mắt nàng dần lộ vẻ kinh hoảng: "Quá... quá mạnh! Ta không phải đối thủ của nó."

Tiểu Bạch Long mặc kệ nàng, tiếp tục lao xuống.

"Grào!"

Sau tiếng gầm lớn, Tiêu Y có cảm giác như vô số phi kiếm đâm xuyên thân thể nàng, nàng lại tiếp tục phun ra một ngụm máu tươi nữa.

Nàng biết dựa vào thực lực hiện tại của mình, tuyệt đối không phải đối thủ của Tiểu Bạch Long, nhưng ít nhất nàng vẫn miễn cưỡng chịu được hai đợt tấn công của nó, nếu còn tiếp tục thế này, nàng sẽ chết mất.

Nàng nhìn xung quanh, trống rỗng không có gì cả. Thấy công kích của Tiểu Bạch Long sắp sửa lao tới, Tiêu Y vừa bò vừa lăn, chạy về căn nhà gỗ ban nãy.

Mà Tiểu Bạch Long cũng đình chỉ công kích, chỉ vây quanh căn nhà gỗ nhỏ, giống như hổ rình mồi.

Sau khi khôi phục lại sức lực, Tiêu Y nhìn thấy bộ dạng tặc tâm bất tử của Tiểu Bạch Long, nàng tức giận đến mức làm một thủ thế khiêu khích với Tiểu Bạch Long.

"Đồ con rệp!"

Nhưng mà lời này dường như đã chọc giận Tiểu Bạch Long.

Grào!

Ngôi nhà gỗ nhỏ vỡ vụn...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!