STT 629: CHƯƠNG 629: YÊU THÚ KINH KHỦNG
Ung Y chú ý thấy đồ đệ Mạnh Tiêu có dấu hiệu xông lên, vội vàng quát: "Nha đầu ngốc, đừng làm bậy! Đây là độc trùng cấp bốn, một khi dính phải, ngay cả cường giả Nguyên Anh cũng khó thoát khỏi cái chết."
Mạnh Tiêu lập tức rụt cổ lại, cố gắng ngăn chặn xúc động trong lòng.
Ung Y tiếp tục nhắc nhở: "Nơi đây ngay cả một con sâu nhỏ cũng không được sơ suất, nếu không cẩn thận, nó sẽ lấy mạng các ngươi đấy."
Đồng thời, ông cũng nhắc nhở Lữ Thiếu Khanh đang dẫn đầu: "Tiểu tử, đi chậm lại một chút, đừng sơ suất."
Lữ Thiếu Khanh dẫn đường cực nhanh, tốc độ nhanh gấp đôi so với ngày đầu tiên.
Lữ Thiếu Khanh không đáp lời, bởi hắn tu luyện Kinh Thần Quyết nên cực kỳ mẫn cảm với nguy hiểm, có thể dễ dàng né tránh mọi hiểm nguy phía trước.
Ung Y thấy Lữ Thiếu Khanh không để tâm, tốc độ vẫn không hề giảm, trong lòng thầm kinh ngạc.
Tiểu tử này cầm tinh con chó à? Mũi thính đến vậy sao? Mọi hiểm nguy phía trước đều có thể tránh né?
Suốt chặng đường, không ai nói một lời, xuyên qua những cánh rừng, sương trắng mờ ảo càng lúc càng dày đặc, bao trùm vạn vật trong một màu trắng xóa.
Mọi người không biết đã đi bao lâu, chỉ cảm thấy thời gian trôi qua thật dài, bỗng nhiên hai mắt mọi người sáng bừng, trước mắt là một không gian rộng lớn, sáng sủa, một dòng sông cuồn cuộn chảy xiết hiện ra.
Dòng nước sông chảy xiết, cuồn cuộn mãnh liệt, đánh vào hai bên bờ, tạo nên âm thanh đinh tai nhức óc.
Hai bờ sông rộng đến vài dặm, đối với phàm nhân, đây quả là một rãnh trời khó vượt.
Trên mặt Lữ Thiếu Khanh hiện lên vẻ kích động hiếm thấy.
Hắn đã từng nhìn thấy con sông này trong hình chiếu của tiểu ma quỷ trong chiếc nhẫn.
Và ở xa xa phía trước, một ngọn núi cao chót vót hiện ra trong tầm mắt hắn, đây cũng chính là ngọn núi cao vạn trượng từng xuất hiện trong hình chiếu.
"Thiếu Khanh, đã đến nơi rồi sao?" Thiều Thừa chú ý tới cảm xúc của đồ đệ mình, một điều rất hiếm thấy ở hắn.
Lữ Thiếu Khanh gật đầu, chỉ về phía trước: "Nơi đó chính là đích đến. Đi thôi!"
Lữ Thiếu Khanh dẫn đầu bay vút qua, đưa mọi người vượt qua sông lớn, tiến thẳng đến ngọn núi lớn.
Khi đến dưới chân núi, một cảnh tượng tựa bồng lai tiên cảnh hiện ra trước mắt mọi người.
Một hồ nước rộng lớn hiện ra, thảm thực vật xanh um bao phủ xung quanh, bóng cây râm mát vờn quanh, tạo nên cảnh sắc đẹp tuyệt trần. Xa gần đều có đủ loại động vật đang nghỉ ngơi bên hồ.
Hàng ngàn con nai thản nhiên uống nước, gặm cỏ bên hồ, bỗng nhiên hơn trăm con sư tử vàng bất ngờ lao ra từ trong rừng cây, những con nai lập tức trở thành con mồi của chúng.
Trên mặt nước, một đàn chim trắng bị quấy nhiễu, vỗ đôi cánh trắng muốt, vụt bay lên trời, tốc độ cực nhanh, để lại từng vệt tàn ảnh trắng xóa trên không trung.
Cũng có những hung thú mang khí tức cường đại, hình thể khổng lồ chiếm cứ bên hồ nước, khoan thai tự đắc.
Tại nơi đây, giết chóc và hòa bình cùng tồn tại.
Tiêu Y đột nhiên chỉ về một hướng, reo lên: "Nhị sư huynh, Tiểu Hồng ở đó..."
Lữ Thiếu Khanh cũng đã phát hiện ra tung tích của Tiểu Hồng.
Ngay bên phải của bọn họ, bên cạnh hồ nước, dưới chân núi.
Tiểu Hồng đang đứng trên một gốc cây kỳ lạ, khoan thai nhắm mắt ngủ gà ngủ gật.
Khi Lữ Thiếu Khanh và mọi người đến gần, hắn cũng để ý thấy nơi này có chút đặc biệt.
Ở đây không có bất kỳ con vật nào, tất cả động vật đều tránh xa nơi này, không dám tới gần.
Sau khi đến gần hơn, Lữ Thiếu Khanh lại để ý thấy cái cây mà Tiểu Hồng đang đậu rất cổ quái.
Nó trần trụi, không một chiếc lá, nhánh cây chỉ còn lác đác vài cành, phân nhánh giống như bàn tay khô gầy của một ông lão.
Thân cây không hề có hơi thở sự sống, giống như đã héo rũ chết khô từ lâu.
Ngoài sự cao lớn ra, thoạt nhìn không có chút thu hút nào.
Thế nhưng, khi Ung Y nhìn thấy thân cây này, ông ta lại không khỏi khiếp sợ, khuôn mặt già nua gắt gao nhìn chằm chằm vào thân cây, sau khi nhìn hồi lâu, ông còn dụi dụi mắt, cuối cùng mới ngập ngừng nói: "Ngô, cây ngô đồng?"
"Cây ngô đồng?"
Mọi người đều kinh ngạc.
Chẳng lẽ là cây ngô đồng trong truyền thuyết Phượng Hoàng (1) sao?