STT 641: CHƯƠNG 641: CHO TA MỘT TRĂM TRIỆU LINH THẠCH
Mọi người đều có thể nghe thấy giọng nói nghiến răng nghiến lợi của lão giả, có thể thấy ông ta đang phẫn nộ đến mức nào.
Trong lòng Lữ Thiếu Khanh cực kỳ đắc ý, nụ cười trên mặt càng thêm rạng rỡ. Hừ, còn dám làm mặt nặng mày nhẹ với ta à?
"Tiền bối, ngươi là Phượng Hoàng sao?"
Câu hỏi của Lữ Thiếu Khanh khiến mọi người đều vểnh tai lên. Tuy Phượng Hoàng là yêu tộc, nhưng lại tượng trưng cho điềm lành, được chào đón ở khắp mọi nơi.
Trong lòng Liễu Xích vô cùng khó chịu với Lữ Thiếu Khanh, nhưng ông ta buộc phải trả lời câu hỏi của hắn: "Nếu ta là Phượng Hoàng, ta sẽ dùng lửa thiêu sống ngươi."
"Nói như vậy, có thể cho ta xin một nhánh cây ngô đồng không?"
Lữ Thiếu Khanh vẫn canh cánh trong lòng về cây ngô đồng, liên tục thử thách giới hạn của Liễu Xích.
Liễu Xích giận dữ, lạnh lùng quát: "Tiểu tử, ngươi đừng có mà quá đáng! Kiên nhẫn của ta có hạn, ta giết ngươi, cũng có thể mang tiểu gia hỏa đó đi."
Lữ Thiếu Khanh vỗ nhẹ Tiểu Hồng: "Nhìn xem, chưa nói được mấy câu đã lộ ra thái độ đó rồi. Ngươi có muốn đi theo ông ta không?"
Sắc mặt Liễu Xích cứng đờ, vội vàng nhìn Tiểu Hồng.
Tiểu Hồng nhìn cũng không nhìn Liễu Xích, mà lại đứng trên vai Lữ Thiếu Khanh, không ngừng ríu rít bên tai hắn.
"Ngươi cũng vậy!"
Lữ Thiếu Khanh nổi giận: "Phá đám đúng không?!"
"Có tin ta nhổ lông của ngươi không? Ta còn chưa tính sổ chuyện ngươi vừa làm đâu đấy!"
Tiểu Hồng chẳng nói chẳng rằng vỗ cánh bay đến trên đầu Tiêu Y, nằm úp sấp trên đó.
Lữ Thiếu Khanh thấy thế, trong lòng thở dài, hắn hỏi Liễu Xích: "Tiền bối, ngươi muốn mang Tiểu Hồng đi thật à?"
Liễu Xích hừ một tiếng: "Đúng vậy, tiềm lực của nó rất lớn. Đi theo ta, ta tin rằng thành tựu của nó sau này sẽ cao hơn ta."
"Tiểu tử, nếu ngươi muốn tốt cho nó, đừng ngăn cản nó, phải biết buông bỏ."
Trên mặt Lữ Thiếu Khanh lộ vẻ u sầu, trông vô cùng buồn bã. Hắn nói với Liễu Xích: "Năm đó, ta phát hiện nó trong một tổ chim. Mẫu thân của nó, huynh đệ tỷ muội của nó đều bị dã thú ăn thịt hết sạch, chỉ còn lại mình nó chưa mở mắt."
"Sau khi ta cứu nó về, dốc lòng chăm sóc ba ngày ba đêm mới giúp nó sống lại. Mấy năm nay, ta chăm sóc cho nó chẳng khác gì con ruột."
"Tiền bối, ngươi có từng thấy cha mẹ nào cam tâm để cho con cái rời xa mình không?"
Mọi người nghe những lời lẽ thương cảm như thế, không khỏi cảm động.
Không ngờ tên này cũng có một mặt như vậy.
Chỉ riêng Thiều Thừa là lại bày ra biểu cảm quái lạ.
Liễu Xích không hề nghi ngờ những lời này của Lữ Thiếu Khanh. Trong mắt ông ta, Tiểu Hồng có tiềm năng rất lớn, nếu không được chăm sóc tỉ mỉ thì không thể có được tiềm năng như vậy.
Tuy nhóc con loài người này đáng ghét, nhưng đối xử với tiểu gia hỏa đó rất tốt.
Ông ta thở dài: "Ngươi nói đúng, nhưng ngươi thân là người tu hành, không nên để tình cảm của người bình thường trói buộc."
"Tuy tiểu gia hỏa đi theo ngươi cũng không tệ, nhưng cứ như vậy mãi, ngươi sẽ làm nó lỡ dở."
"Hãy để nó đi theo ta, ta sẽ dạy bảo nó, để nó trở thành Chí Tôn của yêu tộc."
Lữ Thiếu Khanh bĩu môi, không tin: "Ngươi đừng có mà khoa trương, Chí Tôn yêu tộc ư?"
"Sao không nói thẳng giúp nó phi thăng lên Tiên giới luôn đi?"
Liễu Xích không giận. Chuyện nhân tộc không hiểu hai chữ 'Liễu Xích' đại diện cho điều gì là rất bình thường.
"Nói đi, ngươi có điều kiện gì."
Được rồi, lão chim già này đã mắc mưu rồi.
Lữ Thiếu Khanh cười phá lên, vui vẻ vô cùng.
Tiêu Y nhìn thấy nụ cười của Lữ Thiếu Khanh, lập tức biết Nhị sư huynh sắp làm tiền người khác.
Lữ Thiếu Khanh hỏi Liễu Xích: "Tiền bối, ngươi có linh thạch không?"
Liễu Xích khó hiểu: "Linh thạch? Ngươi muốn linh thạch làm gì?"
Đến cảnh giới của ông ta, linh thạch đã không còn quá nhiều ý nghĩa.
Linh thạch còn chẳng hữu dụng bằng pháp khí, bảo vật, công pháp.
"Cho ta mười triệu linh thạch." Lữ Thiếu Khanh giơ một ngón tay lên. Vốn định đòi mười triệu linh thạch, nhưng nghĩ bụng loại chim già có thân phận, địa vị như thế này chắc chắn có hàng tỷ linh thạch, vì thế hắn liền sửa lời: "Không đúng, một trăm triệu linh thạch! Ngươi có thể mang Tiểu Hồng đi."
Mọi người không nói gì.
Hai mắt Quản Đại Ngưu đẫm lệ. Hắn thấy mình thật bình thường rồi.
Tên khốn nạn này, ngay cả với người có tu vi cao như vậy mà cũng dám làm tiền. So với hắn, việc Quản Đại Ngưu bị làm tiền cũng chẳng có gì lạ.
Cơ mặt Liễu Xích co giật. Ông ta sống lâu như vậy, đây là lần đầu tiên có người đòi một trăm triệu linh thạch với ông ta, thật sự quá to gan.
Cho dù là tồn tại như ông ta, cũng không thể nào có được nhiều linh thạch đến thế.
Giữ nhiều linh thạch như vậy làm gì? Để chúng nó sinh con đẻ cái à?
Liễu Xích lập tức từ chối: "Không có! Hơn nữa, đừng hòng mơ tưởng!"
Lữ Thiếu Khanh nghe vậy, gương mặt lập tức lộ vẻ thất vọng.
"Không phải chứ, loại người như ngươi mà chẳng có nổi dù chỉ một trăm triệu linh thạch thì sống kiểu gì thế?"
"Sống gì mà kham khổ quá vậy?"
Giọng điệu tràn đầy sự chê bai và khinh bỉ, khiến Liễu Xích một lần nữa lại nảy sinh xúc động muốn đánh người.
Ông ta đè nén lửa giận, nói với Lữ Thiếu Khanh: "Nhóc con loài người, đừng có mà quá đáng!"
"Thôi được rồi." Lữ Thiếu Khanh nhún vai: "Chẳng còn gì để nói thêm nữa. Mọi người cứ coi như chưa có chuyện gì xảy ra đi."
"Bây giờ ta đưa Tiểu Hồng trở về, ngươi thì ở đây tiếp tục tu luyện, chúng ta chưa từng gặp nhau, ngươi thấy sao?"
Liễu Xích không đáp lời, ánh mắt lạnh lùng nhìn Lữ Thiếu Khanh. Ông ta đứng trên cây ngô đồng, nhìn xuống từ trên cao, dáng vẻ như có thể lao xuống đánh chết Lữ Thiếu Khanh bất cứ lúc nào.
Lữ Thiếu Khanh chẳng thèm để ý tới Liễu Xích, hắn quát Tiểu Hồng: "Chim ngốc, qua đây!"
Tiểu Hồng nghe vậy, vỗ cánh phành phạch bay từ trên đầu Tiêu Y tới vai Lữ Thiếu Khanh.