STT 652: CHƯƠNG 652: MỘT LẦN NỮA NHƯ GIẪM TRÊN ĐẤT BẰNG
Úc Linh nhìn gương mặt gợi đòn trước mắt, cố gắng áp chế cơn kích động muốn xông lên đấm một quyền, lạnh lùng quay mặt đi, không muốn nhìn thấy tên đáng ghét này nữa.
“Được rồi, hết giận rồi, đi thôi.”
Úc Linh quay đầu, khuôn mặt lạnh như băng lại bị phẫn nộ thay thế, nổi giận đùng đùng cắn răng: “Ai nói ta hết giận rồi?”
Với loại người khốn kiếp như ngươi, ta sẽ không dễ dàng tha thứ và nguôi giận.
Lữ Thiếu Khanh lười đôi co, xoay người rời đi: “Đi thôi, không thì ta bỏ ngươi lại đây đấy.”
Một câu nói bình thản nhưng rất có sức uy hiếp.
Mặc dù Úc Linh giận đến mức muốn cắn chết Lữ Thiếu Khanh, nhưng không thể không đè nén cơn giận đi theo sau lưng hắn.
Nơi này khắp nơi đều là trận pháp, dựa vào nàng ta thì căn bản không thể ra ngoài được.
Nhưng, nàng ta nghi ngờ: “Ngươi làm được không?”
Trước đó ngươi còn ở đây nước đến chân mới nhảy, vội vàng đọc sách học hỏi.
Lữ Thiếu Khanh quay đầu, đánh giá Úc Linh một lượt, cố ý hỏi lại: “Sao lại không được? Ngươi không định thử ở đây đấy chứ? Ma tộc các ngươi thật sự háo sắc đến vậy sao?”
Úc Linh hiểu ra, hung hăng dậm chân: “Đồ vô sỉ.”
Nàng ta thở phì phò cắn răng: “Ta xem ngươi chết như thế nào.”
Vừa nãy ngươi còn ở đây phiền não vì phá trận, giờ xem ngươi có thể làm được gì?
Lữ Thiếu Khanh khoát tay, thong dong tiếp tục leo lên núi.
Sau đó, Úc Linh khiếp sợ phát hiện, Lữ Thiếu Khanh lại một lần nữa như giẫm trên đất bằng, trận pháp nơi này còn không khiến hắn phải bối rối chút nào.
Mỗi một bước chân của hắn đều vô cùng thoải mái giống như dưới chân không hề có bất kỳ trận pháp gì, Lữ Thiếu Khanh chỉ đang leo lên một ngọn núi bình thường thôi.
Cái này, cái này...
Úc Linh khó có thể tin nổi, nàng ta bị nhốt trong vài canh giờ, ngoại giới đã qua mấy chục năm sao?
Trận pháp của tên khốn kiếp này đã tăng tiến và đột phá sao?
Nếu không vì sao lại trở nên nhẹ nhàng như vậy?
Úc Linh hồi tưởng lại lời ban nãy Lữ Thiếu Khanh nói với nàng ta.
Chẳng lẽ... Úc Linh không thể tin nổi nhìn bóng lưng Lữ Thiếu Khanh, "Tên khốn kiếp này thật sự là thiên tài sao?"
Chỉ cần xem thư tịch và ngọc giản một lúc là có thể hiểu thấu đáo, lĩnh ngộ và tăng tiến tạo nghệ trận pháp sao?
Có người nào lại lợi hại đến vậy sao?
Úc Linh không thể tin nổi, nhưng nàng ta lại không thể không tin.
Lữ Thiếu Khanh trước mắt thật sự là một yêu nghiệt, chỉ cần học tập một chút là sẽ lập tức thăng tiến đột ngột.
Tên này, thật quá kinh khủng.
Thánh tử cũng không bằng hắn.
Trong lòng Úc Linh đã đưa ra kết luận như vậy.
Thánh tử Thánh tộc là người mạnh nhất trong thế hệ trẻ tuổi của Thánh tộc nhưng bây giờ địa vị đã suy giảm trong lòng Úc Linh.
Úc Linh không biết rằng, nàng ta cảm thấy chỉ qua vài canh giờ nhưng trên thực tế Lữ Thiếu Khanh đã ở trong Thời Quang Ốc hơn mười năm.
Mười năm lĩnh hội đại trận thần bí kia, trải qua hiểm cảnh trùng trùng, cửu tử nhất sinh, hắn đã lĩnh ngộ được một vài thứ giúp tạo nghệ trận pháp tăng tiến vượt bậc, giờ đây có thể xưng là đại tông sư trận pháp.
Lữ Thiếu Khanh vừa thong dong bước đi vừa suy nghĩ.
“Đại trận kia không trọn vẹn, không trọn vẹn mà đã lợi hại đến vậy, nếu là một đại trận hoàn chỉnh thì sao? Chẳng lẽ là đồ Thiên Đạo để lại. Rốt cuộc tiểu đệ Tử Quỷ tìm từ đâu ra, rốt cuộc tiểu đệ Tử Quỷ có bao nhiêu đồ tốt chứ? Nhưng thu hoạch lần này cũng lớn đấy.”
Ánh mắt Lữ Thiếu Khanh nhìn thẳng phía trước, trong hai mắt lặng lẽ hiển hiện đồ án song ngư âm dương, trong mắt hắn chỉ còn lại màu trắng và màu đen.
Trận pháp trước mắt là một trận pháp cấp tám, Lữ Thiếu Khanh đã có thể nhìn thấy rất rõ ràng đại trận vận hành như thế nào, uy lực ra sao.
Còn về phần phá giải thì càng nhẹ nhàng đơn giản, không cần hành động nhiều, chỉ cần một ý niệm trong đầu là đại trận trước mắt sẽ dễ dàng bị phá giải.
Ánh mắt Lữ Thiếu Khanh rơi vào thân cây bên cạnh.
Cây này cao tới ngàn trượng, đường kính vài trăm mét, sinh trưởng ở chỗ này lâu ngày đã được linh khí tưới nhuần.
Thân cây cứng rắn vô cùng, nếu người thường đến chặt cây thì cả đời cũng khó mà rung chuyển được cự mộc che trời này.
Hơn nữa, trong ánh mắt Lữ Thiếu Khanh, cây này lại biến thành quang mang thuần túy nhất, một thứ quang mang đen trắng không thể nào phân biệt với các quang mang màu sắc khác.
Lữ Thiếu Khanh còn muốn nhìn thêm chút nữa, nhưng một khắc sau, hắn bị một cỗ năng lượng cường đại phản phệ.
Lữ Thiếu Khanh khẽ kêu một tiếng đau đớn, máu tươi từ khóe miệng chảy ra, đôi mắt khôi phục bình thường.
Không nói hai lời, Lữ Thiếu Khanh bỏ một viên linh đan vào miệng. Sau khi linh đan hòa tan, vô số linh lực tràn vào trong cơ thể, hắn mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
Lữ Thiếu Khanh cảm nhận được sự trống rỗng trong cơ thể, âm thầm lắc đầu.
Vẫn còn quá miễn cưỡng, cảnh giới và thực lực bây giờ không thể chống đỡ nổi trạng thái này của hắn.
Nếu cứ miễn cưỡng, hắn sẽ biến mất trước cả thế giới này.
Lữ Thiếu Khanh bỗng nhiên bị thương khiến Úc Linh giật nảy mình.
Úc Linh thấy Lữ Thiếu Khanh không nhúc nhích, không kìm được hỏi: “Ngươi, ngươi sao vậy?”
Lữ Thiếu Khanh khôi phục lại, lắc đầu, không nói thêm gì, mà tiếp tục leo lên.
Thủ Tiên Sơn, càng đi lên, trận pháp bên trên càng cao cấp hơn.
Cho dù là đại trận cấp chín cũng thường xuyên xuất hiện, nhưng chúng vẫn không ngăn cản được Lữ Thiếu Khanh. Có vài trận pháp trong lúc nhất thời hắn không cách nào phá giải, thì lại có thể tìm được thông đạo phù hợp để đi lên núi.
Vừa leo lên núi, một tiếng gầm giận dữ vang lên.
“Rống!”
Một bóng dáng to lớn màu trắng mang theo gió tanh mãnh liệt bổ nhào về phía Lữ Thiếu Khanh và Úc Linh.