STT 660: CHƯƠNG 660: CÓ HỨNG THÚ TẮM RỬA KHÔNG?
Lữ Thiếu Khanh nhìn chằm chằm đầm nước, sức mạnh kỳ dị vừa rồi chính là phát ra từ đây.
Hắn đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ cần có gì đó không ổn là lập tức chạy trốn.
Nhưng sức mạnh kỳ dị vẫn không xuất hiện, ngược lại thứ khác lại xuất hiện.
Một con cá màu trắng bạc xuất hiện từ sâu trong đầm nước, nó bơi lên, nổi lên mặt nước, nhìn Lữ Thiếu Khanh.
Mặc dù là một con cá, nhưng đôi mắt lại giống như con người, linh động, có thần thái.
Trong lòng Lữ Thiếu Khanh thầm giật mình, đồng thời đề cao cảnh giác.
Con cá đột nhiên xuất hiện ở đây, chắc chắn không bình thường.
Lữ Thiếu Khanh lại thò tay xuống nước, con cá màu bạc không những không sợ hãi, ngược lại còn bơi đến, chạm vào tay Lữ Thiếu Khanh.
Chính xác hơn là chạm vào nhẫn trữ vật trên tay Lữ Thiếu Khanh.
Sau khi con cá chạm vào nhẫn, đầm nước bắt đầu biến hóa.
Nước đầm đang yên tĩnh bỗng trở nên hỗn loạn, giống như bị người ta ném vào một tảng đá lớn, nổi lên những đợt sóng gợn liên tiếp, một luồng khí tức huyền diệu truyền đến.
Lữ Thiếu Khanh biến sắc, chửi thầm một tiếng: "Chết tiệt, nơi này cũng có trận pháp sao?"
Với cảnh giới trận pháp đại tông sư hiện tại của Lữ Thiếu Khanh, vậy mà hắn lại không nhận ra nơi này ẩn giấu một trận pháp.
Những biến hóa trong ốc đảo khiến Lữ Thiếu Khanh suy đoán có trận pháp ở trong đó, hơn nữa không chỉ một, nhưng hắn đã đi vòng quanh đây nửa ngày cũng không tìm thấy bất kỳ dấu vết nào của trận pháp.
Không ngờ trận pháp này lại cao cấp đến mức ngay cả hắn cũng không thể phát hiện.
Không nghi ngờ gì nữa, đầm nước này chính là trận nhãn, còn con cá màu bạc chính là trận linh, thứ đã khởi động đại trận.
Sau khi nhận ra đây là một trận pháp, Lữ Thiếu Khanh muốn rút lui.
Trận pháp mà hắn không thể nhìn thấu khiến hắn vô cùng kiêng kỵ, rời đi mới là lựa chọn đúng đắn nhất.
Nhưng đã muộn, mặt nước nổi lên những đợt sóng gợn liên tiếp, những đợt sóng không ngừng khuếch tán, cuối cùng ngay cả trong không khí cũng xuất hiện những gợn sóng tương tự.
Chỉ trong nháy mắt, cảnh vật trước mắt Lữ Thiếu Khanh thay đổi hoàn toàn, hắn đã bị dịch chuyển đến một nơi khác.
Ở bên ngoài, trong tầm mắt của Tiêu Y và Úc Linh, Lữ Thiếu Khanh rơi thẳng xuống đầm.
Nước đầm đang yên tĩnh nhanh chóng nuốt chửng Lữ Thiếu Khanh, biến mất không dấu vết.
Tiêu Y sợ hãi kêu toáng lên: "Nhị sư huynh!"
Nhị sư huynh định làm gì? Tại sao lại đột nhiên rơi xuống nước?
Tiêu Y ôm Tiểu Bạch lập tức vọt vào ốc đảo, khiến Tiểu Bạch sợ đến mức xù lông, ôm chặt Tiêu Y không dám nhúc nhích.
Tiêu Y đi tới bên cạnh đầm nước, đầm nước đã khôi phục bình tĩnh.
Tiêu Y nhìn đầm nước sâu thẳm, lớn tiếng kêu: "Nhị sư huynh, Nhị sư huynh..."
Nhưng không nhận được bất kỳ lời đáp lại nào, Tiêu Y cắn răng, vừa định nhảy thẳng vào đầm nước thì bị Úc Linh kéo lại.
"Tiểu Y muội muội, đừng xúc động."
"Úc Linh tỷ tỷ, đừng ngăn cản ta, ta muốn đi tìm Nhị sư huynh..."
Nhìn vẻ mặt lo lắng của Tiêu Y, Úc Linh rất muốn nói một câu, cái tên hỗn đản đó có chết cũng đáng đời, không cần phải mạo hiểm vì hắn.
Nhưng Úc Linh cũng biết, nàng khó có thể khuyên bảo Tiêu Y.
Nhưng mọi chuyện ở đây không đơn giản như vậy.
Tùy tiện nhảy vào không những không cứu được người, ngược lại còn khiến bản thân lâm vào nguy hiểm.
"Không nên xúc động, hắn chưa chắc đã có chuyện."
Cuối cùng Úc Linh chỉ có thể an ủi Tiêu Y như vậy.
Tiêu Y lắc đầu: "Vừa rồi Nhị sư huynh là bị rơi xuống, làm vậy không giống phong cách của huynh ấy. Cho dù Nhị sư huynh muốn đi xuống, cũng sẽ không im lặng mà nhảy xuống nước, chắc chắn có vấn đề. Ta muốn đi xuống xem một chút!"
Vì lo lắng cho Lữ Thiếu Khanh mà thái độ Tiêu Y kiên quyết, nàng giao Tiểu Bạch cho Úc Linh: "Úc Linh tỷ tỷ, ta xuống xem thử, nếu ta không lên được, Tiểu Bạch liền nhờ tỷ chăm sóc."
Úc Linh ôm Tiểu Bạch, có một loại xúc động muốn ném Tiểu Bạch xuống nước.
Con hổ này còn mới làm nàng bị thương không lâu trước đây đấy.
Tiểu Bạch lại gọi Tiêu Y vài tiếng.
Tiêu Y nghe vậy: "Cái gì? Phía dưới là một đầm nước bình thường, bên trong không có gì cả sao?"
Tiểu Bạch bị Lữ Thiếu Khanh ném hai lần vào đầm nước, tuy rằng dọa nó sợ hãi vô cùng, nhưng cũng giúp nó biết rõ tình hình dưới đầm.
"Cho dù là vậy, ta cũng muốn đi xuống xem một chút."
Thái độ Tiêu Y kiên quyết, sau đó liền nhảy xuống nước.
Úc Linh thấy thế, nàng cũng không thể để Tiêu Y một mình đi xuống nên liền ôm Tiểu Bạch nhảy theo vào.
Tiểu Bạch suýt chút nữa khóc òa lên.
Ngươi có thể thả ta xuống được không, ngươi thích nhảy thì cứ nhảy, vì sao phải mang theo ta?
Lúc này Tiểu Bạch đã không dám xuống nước, nó đã bị dọa đến phát sợ rồi.
Nó không nói một lời thét chói tai, giãy thoát khỏi tay Úc Linh, bò lên khỏi mặt nước.
Úc Linh không để ý tới con hổ sợ nước này, nàng và Tiêu Y cùng bơi xuống.
Hai người tìm kiếm hơn nửa ngày ở dưới nước, ra vào nhiều lượt, cuối cùng vẫn không thu được gì.
Không còn cách nào tiếp tục tìm kiếm, Tiêu Y lo lắng hỏi: "Làm sao bây giờ?"
Nhị sư huynh cứ như vậy mà biến mất.
Úc Linh an ủi Tiêu Y: "Bây giờ chỉ có thể ngồi chờ ở đây thôi."
Úc Linh cũng không hy vọng Lữ Thiếu Khanh chết ở đây, nếu không nàng cũng không thể rời đi.
Về phần Lữ Thiếu Khanh, hắn đang tò mò đánh giá xung quanh. Hắn đứng trong một lối đi màu trắng, lối đi này giống như dây thừng màu trắng kéo dài mãi về phương xa, nhìn không thấy điểm cuối.
Hơn nữa lối đi này còn lơ lửng trên hư không, hai bên lấp lánh ánh sao, vô số ngôi sao treo lơ lửng, nhìn thì xa xôi, nhưng lại giống như gần trong gang tấc.
Lữ Thiếu Khanh thử phi hành, đúng như dự liệu, nơi này cũng không thể phi hành.
Đồng thời còn không thể thuấn di, chỉ có thể dựa vào hai chân mà bước đi.
Nhìn về phía xa, Lữ Thiếu Khanh đau đầu, với tính cách của hắn, hắn ghét nhất chính là kiểu chuyện này.
Đi bộ sao, phải đi đến bao giờ mới tới chứ?
Lữ Thiếu Khanh ngồi xếp bằng, nhìn xung quanh, lẩm bẩm: "Mẹ nó, đầu óc ta đâu có ngu. Không thể bay, không thể dịch chuyển, không nhìn thấy cuối đường, vừa nhìn đã biết có vấn đề rồi."