Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 684: Chương 684: Tiếp tục như vậy, sợ rằng sẽ xảy ra vấn đề

STT 684: CHƯƠNG 684: TIẾP TỤC NHƯ VẬY, SỢ RẰNG SẼ XẢY RA VẤ...

Thôi Chương Uyển nhìn Nhan Ba đang chật vật chống đỡ, bị động chịu đòn, ánh mắt lóe lên vẻ bất mãn: “Hừ, chết thì chết đi. Nếu bị đánh chết như vậy thì chẳng trách được ai, Thánh chủ cũng không thể nói gì, kẻ vô dụng như hắn chỉ đang làm mất mặt Thánh chủ mà thôi.”

Thôi Chương Uyển trung thành tuyệt đối với Thánh chủ, là em vợ của Thánh chủ, vậy mà lại bị một nhân tộc chỉ có thực lực Nguyên Anh kỳ tầng ba đè ép đánh đập, đây vốn là một sự sỉ nhục lớn.

Sự sỉ nhục này chỉ có thể tự hắn ta phải rửa sạch, nếu không rửa sạch được, vậy thì chết đi.

Tránh để hắn tiếp tục sống mà làm mất mặt Thánh chủ.

Trong lòng Hình Tác thầm kêu khổ, chết tiệt.

Ngươi suy nghĩ cho Thánh chủ, nhưng ngươi đã từng nghĩ cho ta chưa?

Vẻ mặt Hình Tác cực kỳ khó coi, nếu không phải hắn ta không đánh lại được Thôi Chương Uyển, thì hắn ta đã muốn tạo phản rồi.

Đây là đang hại hắn ta.

Dường như Thôi Chương Uyển phát hiện ra sự bất mãn của Hình Tác, hắn ta chậm rãi mở miệng, ra hiệu cho Hình Tác đừng lo lắng: “Yên tâm, hắn không chết được.”

“Ta không tin một nhân tộc thật sự có thể đánh chết cao thủ Thánh tộc chúng ta. Nhan Ba cũng sẽ không ngồi yên chờ chết.”

Về phần Nhan Ba, trong lúc hắn ta đang sững sờ thì bị đánh đến mức trong chốc lát chưa kịp phản ứng.

Đợi tới lúc hắn ta kịp phản ứng, muốn phản kháng thì đã muộn rồi.

Mỗi một quyền Lữ Thiếu Khanh đánh lên người hắn ta đều khiến hắn ta cảm thấy đau đớn mãnh liệt.

Hắn ta chỉ có một thân khí lực, chỉ có nhục thân cường hãn, nhưng lúc này lại chẳng hề có chút tác dụng nào.

Sức mạnh cường đại của Lữ Thiếu Khanh đè ép hắn ta khiến hắn ta không thể giãy dụa được, chỉ có thể bị động chịu đòn.

Nhưng Nhan Ba không hề từ bỏ, loại đả kích này vẫn chưa thể lấy mạng được hắn ta.

Ở Thánh tộc, hắn ta đã chịu đựng không ít những lần bị người khác đè xuống đánh như thế này.

Nếu dễ dàng bị đánh chết như vậy, hắn ta không xứng đáng là người Thánh tộc.

Nhưng bị một nhân tộc đè xuống đánh, đau khổ về tinh thần tất nhiên lớn hơn đau đớn thể xác.

Đây là sỉ nhục.

Trong suốt trăm ngàn năm qua, hắn ta là Thánh tộc đầu tiên bị nhân tộc đè đánh như thế.

Sự sỉ nhục này sẽ đi theo hắn ta cả đời.

Chỉ có tự tay giết Lữ Thiếu Khanh, tự tay đánh nát hắn thành thịt vụn mới có thể rửa sạch sự sỉ nhục này.

Ánh mắt của hắn ta tràn ngập phẫn nộ, ánh mắt âm tàn tựa một con rắn độc, đang tìm cơ hội thích hợp để ra tay.

Ta không tin ngươi có thể mãi mãi áp chế ta.

Trong lòng Nhan Ba nghiến răng, đang chờ đợi cơ hội.

Tiêu Y nhìn thấy Nhan Ba bị đánh đến mức không còn đường lui, cứ thế liều mạng giãy dụa, nhưng chẳng làm nên trò trống gì, bị Nhị sư huynh của nàng ta đè đầu, nàng ta lại thì thầm nói:

“Lần này Nhị sư huynh tức lắm rồi. Chắc không đánh chết ma tộc này đấy chứ?”

Úc Linh không có lòng tin như Tiêu Y, nàng ta thở dài: “Hắn tiếp tục như vậy, nếu không nhanh chóng giết Nhan Ba, hắn sẽ gặp phiền phức đấy.”

Tiêu Y khó hiểu, hỏi Úc Linh: “Vì sao? Không phải hắn đã không còn sức phản kháng rồi sao?”

Vừa rồi phách lối không ngừng, bây giờ bị Nhị sư huynh nhà ta đè đánh, ngay cả con chó cũng không bằng đâu.

Úc Linh lắc đầu, giải thích với Tiêu Y: “Người Thánh tộc chúng ta không phải chưa từng có ai bị đánh như thế. Nếu như bị người ta dùng nắm đấm đánh chết, hắn căn bản đã không thể đạt đến trình độ như ngày hôm nay. Hắn không hiểu rõ người Thánh tộc chúng ta, cứ đánh như vậy, hắn cũng tiêu hao linh lực rất lớn.”

Trong đôi mắt màu tím của Úc Linh lộ ra vẻ lo lắng, một khi linh lực của Lữ Thiếu Khanh tiêu hao quá lớn, không khống chế nổi Nhan Ba, đó chính là cơ hội để Nhan Ba phản kích.

Nhan Ba cảnh giới Nguyên Anh kỳ tầng năm phản kích chắc chắn sẽ hung mãnh, lăng lệ, thế công nhất định sẽ như bài sơn đảo hải, khó mà ngăn cản.

Tiêu Y nghe vậy, trong lòng cũng có chút lo lắng, nhìn giữa sân, vẫn tràn đầy lòng tin vào Lữ Thiếu Khanh: “Chắc chắn Nhị sư huynh cũng biết điểm này, cho nên huynh ấy sẽ không cho kẻ địch bất kỳ cơ hội nào.”

Úc Linh tiếp tục giội nước lạnh cho Tiêu Y: “Hắn có thể áp chế Nhan Ba đã rất khó khăn rồi, hắn không thể thay đổi chiến thuật được, một khi thay đổi sẽ lộ ra sơ hở, chắc chắn Nhan Ba sẽ tìm được cơ hội phản kích.”

Tiêu Y nghe vậy, trong lòng cũng không kìm được sự lo lắng, có chút không dám khẳng định.

Thậm chí nàng ta còn không kìm được suy nghĩ lung tung, suy đoán: “Nhị sư huynh đánh hắn như vậy chắc là ngoài trút giận cho bản thân còn giúp Úc Linh tỷ trút giận đúng không? Biết Nhan Ba muốn giết Úc Linh tỷ, cho nên muốn đánh chết hắn như vậy để trút giận thay tỷ.”

Úc Linh tức điên lên, đã lúc nào rồi mà còn nghĩ những chuyện này.

Chẳng trách tên khốn kiếp kia lại thích cốc đầu ngươi.

Giờ ta cũng muốn cốc đầu ngươi rồi.

Úc Linh nhìn cái đầu đung đưa của Tiêu Y với dáng vẻ đắc ý, vô cùng vô sỉ.

Úc Linh không kìm được, ngọc thủ thon dài chọc đầu Tiêu Y hai cái.

Tiêu Y ôm đầu, bất mãn nhìn Úc Linh: “Úc Linh tỷ, tỷ làm gì đấy? Nhìn dáng vẻ này của tỷ rất giống Nhị sư huynh ta.”

Nàng ta khoe khả năng thành ngữ của mình: “Phu xướng phụ tùy?”

Úc Linh tức điên lên, lại chọc thêm vài cái nữa.

Mà lúc này, Tiêu Y phát hiện ra điều không bình thường.

Nàng ta chỉ về phía xa xa, hỏi: “Úc Linh tỷ, Nhị sư huynh có phải đang chậm lại không?”

Úc Linh giật nảy mình, vội vàng ngẩng đầu nhìn lại.

Quả nhiên, dường như tốc độ Lữ Thiếu Khanh chậm lại, âm thanh đánh lên người Nhan Ba cũng không còn trầm đục, nặng nề như trước.

Thậm chí, lúc Úc Linh nhìn, cơ thể Lữ Thiếu Khanh còn hơi lắc lư một cái.

Tim Úc Linh trong nháy mắt nhảy thót lên, không ổn rồi sao?

Mà Nhan Ba cũng đã nhận ra, trong mắt hắn ta lóe lên tinh quang, cơ hội tới rồi.

“Đi chết đi!”

Nhan Ba trong nháy mắt bạo phát, nổi giận gầm lên một tiếng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!