STT 690: CHƯƠNG 690:
Kế Ngôn một kiếm diệt sát sáu tên tu sĩ Kết Đan kỳ, khiến những kẻ địch ẩn mình khiếp sợ bỏ trốn.
Ba bóng đen còn lại nhanh chóng trốn đi, bóng dáng chớp nhoáng, chỉ trong vài hơi thở đã biến mất khỏi tầm mắt Kế Ngôn.
Kế Ngôn không truy sát, hắn còn chưa hiểu rõ chuyện gì đang xảy ra đã bị phục kích.
Thậm chí Kế Ngôn còn không kìm được lẩm bẩm: “May cho các ngươi gặp được ta, nếu gặp phải sư đệ ta...”
Nếu Lữ Thiếu Khanh bị đánh lén ở đây thì nơi này sẽ không ai chạy thoát được.
Ngay cả con chuột đi ngang qua cũng sẽ bị Lữ Thiếu Khanh tiêu diệt.
Kế Ngôn tiến lên quan sát, những kẻ địch này đều có dáng người khôi ngô cao lớn, làn da thô ráp, hơi khác biệt so với người Thập Tam Châu.
Trong lòng Kế Ngôn đã chắc chắn đến bảy tám phần.
Hắn đã tới thế giới ma tộc.
Chẳng trách hoàn cảnh sống nơi này ác liệt hơn rất nhiều.
Ma tộc bị trục xuất đang sinh sống tại thế giới này.
Sau khi Kế Ngôn biết được thế giới mình đang ở, hắn không những không uể oải hay kinh hoảng, ngược lại còn vui mừng, đấu chí dâng trào.
Đi vào thế giới ma tộc không phải là điều mà hắn muốn sao?
Ta muốn xem thử cao thủ ma tộc như thế nào.
Kế Ngôn kêu một tiếng, chạy tới nhặt được một thanh đoản đao, vung vẩy với tiểu viên hầu: “Đi, chúng ta đi chăm sóc cao thủ ma tộc.”
Thậm chí Kế Ngôn không cần dụng thần niệm cũng biết mình nên đi theo hướng nào.
Phía trước hắn, cách mấy chục dặm, khói đen lượn lờ phóng lên tận trời, sát phạt chi khí thẳng tắp lên tầng mây.
Kế Ngôn mang theo tiểu viên hầu đi thẳng về phía đó.
Ở phía xa, một bộ lạc đang bị chiến hỏa tàn phá.
Mấy trăm tên người áo đen đang tấn công những người trong bộ lạc.
Người áo đen sắc mặt lạnh lùng, sát khí đằng đằng, công kích của bọn hắn dữ dội, tàn nhẫn.
Trong bộ lạc có người phản kháng, nhưng dưới công kích của người áo đen, tử thương thảm trọng, tiếng kêu rên thảm thiết vang lên không ngừng.
Người ngã xuống sẽ lập tức bị cắt lấy đầu, thi thể bị vứt bỏ như rác.
Còn ở cổng bộ lạc, bốn người áo đen cao to đang nâng một thanh niên, người này thân mặc cẩm y màu tím, nửa nằm nửa ngồi, tư thế nhàn nhã tự đắc.
Nếu không phải bộ lạc trước mắt lửa cháy bốn phía, tiếng kêu rên thê thảm vang vọng khắp nơi, chắc chắn mọi người sẽ lầm tưởng thanh niên này là công tử nhà giàu nào đó tới đây du ngoạn.
Người thanh niên không hề có chút cảm xúc nào trước tiếng kêu thảm thiết của bộ lạc, những người áo đen lần lượt mang từng cái đầu người từ bên trong ra, chất đống trên mảnh đất trống trải.
Những chiếc đầu chất chồng lên nhau, có của người già, có của trẻ nhỏ, mang đủ loại cảm xúc phẫn nộ, oán hận, sợ hãi.
Người thanh niên nhìn những chiếc đầu lâu không ngừng chất cao lên, trên mặt lộ ra vẻ hài lòng, thưởng thức một lát, khẽ cười: “Úc tộc tổng cộng 2.692 người, cũng không biết xây thành tháp thì có thể cao được bao nhiêu?”
Sau khi nói xong, hắn nhìn sang nam nhân bên cạnh, hỏi: “Nhung Đôn, ngươi cảm thấy sẽ cao bao nhiêu?”
Người đứng bên cạnh có cơ thể to lớn hơn hẳn những người xung quanh, cao gần ba mét, trông cao hơn thanh niên đang được nâng một khoảng đáng kể.
Hắn mặt không chút biểu cảm, toàn thân tản ra khí tức hung hãn, trước câu hỏi của thanh niên, hắn không trực tiếp trả lời, lạnh lùng nói: “Khố Giới, nếu thả một người Úc tộc nào chạy đi, tất cả mọi người trong Khố gia các ngươi hãy mang đầu đến Thánh địa mà thỉnh tội.”
Nhắc đến Thánh địa, trên mặt thanh niên Khố Giới lộ ra vẻ kính sợ.
Nhưng hắn rất nhanh khôi phục vẻ bình thường, nhìn bộ lạc trước mắt, tự tin nói: “Bọn chúng chạy không thoát.”
“Người của ta đã bao vây toàn bộ nơi này, bọn chúng chắp cánh cũng khó thoát. Đối với bọn chúng mà nói, cơ hội tốt nhất là chạy đến khu rừng Long Lạc kết nối với Đóa Thần sơn mạch, mặc dù bọn chúng chạy đến đó cũng không sống nổi, nhưng ta không có ý định cho bọn chúng cơ hội đó. Nơi đó cũng có người của ta mai phục, hơn nữa...”
Khố Giới nói với Nham Nhân Nhung Đôn: “Có hai Nguyên Anh kỳ chúng ta tọa trấn nơi đây, Úc tộc đã không có cao thủ Nguyên Anh kỳ, có thể gây ra được sóng gió gì chứ? Nếu thế này mà còn để bọn chúng chạy trốn, Khố Giới ta và cả người Khố gia cũng không cần đầu nữa.”
Khố Giới tràn đầy tự tin vào thắng lợi của mình và quân lính của mình, cảm thấy lần này chắc chắn đến mức không thể chắc chắn hơn.
Nhưng bên này Khố Giới vừa định tiếp tục thưởng thức tháp đầu lâu trước mặt một lát thì sắc mặt hắn biến đổi, tiếp đó, ba bóng đen từ phía sau chạy tới, đi thẳng đến trước mặt hắn, quỳ xuống.
Sắc mặt Khố Giới trầm xuống: “Các ngươi trở về làm gì? Không phải ta bảo tiểu đội mười người của các ngươi canh giữ ở rừng Long Lạc sao? Đội trưởng các ngươi đâu?”
Khí tức của Khố Giới lạnh đi, ngữ khí băng giá khiến ba thủ hạ Kết Đan kỳ lạnh run trong lòng.
Ba người vội vàng kể lại chuyện bọn chúng gặp phải.
“Có người từ rừng Long Lạc đi ra sao?”
“Một kiếm giết chết đội trưởng Kết Đan kỳ tầng chín?”
“Một kiếm đã giết chết sáu người các ngươi khi liên thủ?”
Mỗi một câu Khố Giới nói ra, sắc mặt hắn lại âm trầm thêm một phần, sát ý tăng vọt thêm một phần, nói xong câu cuối cùng, cơn giận và sát ý của hắn đã đạt đến đỉnh điểm.
“Các ngươi tưởng ta dễ bị lừa lắm à?”
Khố Giới phẫn nộ đưa tay chộp lấy ba người bọn chúng, ba người như bị bàn tay vô hình tóm lấy, chậm rãi nhấc bổng lên.
Ba người liều mạng giãy dụa, trên mặt lộ rõ vẻ sợ hãi, muốn cầu xin tha thứ, nhưng lại bị bóp chặt, không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Khố Giới tóm chặt ba người, ánh mắt lóe lên vẻ tàn nhẫn, tay phải siết mạnh một cái, cơ thể ba người trong nháy mắt bị nghiền nát như khí cầu vỡ, hóa thành huyết nhục vương vãi khắp nơi, chỉ để lại ba đầu lâu trên mặt vẫn còn in hằn sự sợ hãi, kinh hoàng.