STT 699: CHƯƠNG 699:
Trên đường đi, cuối cùng cũng có vài ma tộc không nhịn được, ra tay tấn công Úc Mộng.
Trong nháy mắt, vài bóng dáng lao ra.
Ba bóng dáng lao thẳng về phía Kế Ngôn, thi triển đủ loại thủ đoạn, các loại pháp thuật bùng nổ, đa phần là pháp thuật gây nhiễu tầm mắt.
Chỉ trong chớp mắt, xung quanh tràn ngập sương mù dày đặc, khiến Kế Ngôn lập tức biến mất trong làn sương.
Một bóng dáng khác lao thẳng về phía Úc Mộng.
Đám ma tộc bên ngoài thấy có kẻ dám động thủ thì vô cùng kinh ngạc.
“Là U Đàm Tứ Sát!”
“Bọn chúng không sợ chết sao? Đối phương là Nguyên Anh kỳ đó.”
“Gan nhỏ chết đói, gan lớn chết no. Một khi thành công, tiền thưởng của Khố gia đủ để thực lực bọn chúng tăng vọt lên trời.”
“Đúng vậy, nghe nói lão đại và lão nhị của U Đàm Tứ Sát đã là Kết Đan kỳ tầng chín, còn thiếu một bước là bước vào Nguyên Anh kỳ, ngươi nói xem bọn chúng có sốt ruột không?”
“Có thể thành công sao?”
Ánh mắt vô số người nhìn chằm chằm vào làn sương khói dày đặc.
Linh thức phóng ra muốn dò xét tình hình bên trong nhưng phát hiện không thể nào xuyên thấu.
Có ma tộc kinh hãi: “Đây không phải là sương mù bình thường, có thể ngăn cách linh thức.”
Có Nguyên Anh kỳ thầm thì một câu: “Cũng có thể ngăn cách thần thức.”
Câu nói này khiến những người xung quanh càng thêm kinh hãi.
Không ít ma tộc thi nhau cảm thán: “Thật tàn độc, loại thủ đoạn này mà ẩn giấu đến giờ mới bị phát hiện, thật không hổ là U Đàm Tứ Sát.”
“Quả là đáng sợ.”
“Tên họ Kế chết chắc rồi chứ? Che tầm mắt, ngăn cách thần thức, hắn sẽ như kẻ mù, làm sao đối phó được U Đàm Tứ Sát?”
Chúng ma tộc xôn xao bàn tán, sương mù dần tán đi, bóng người trong làn sương cũng dần hiện rõ.
Khi sương mù hoàn toàn tan biến, chúng ma tộc kinh hoàng phát hiện, Kế Ngôn áo trắng như tuyết đứng yên tại chỗ, bên cạnh hắn, một trường kiếm sắc bén lượn vòng như hộ vệ tuần tra, nghiêm cẩn bảo vệ chủ nhân.
Cô bé Úc Mộng ôm tiểu viên hầu, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy sợ hãi, đứng bên cạnh.
Dưới chân, bốn cỗ thi thể nằm.
Trên mặt bốn ma tộc U Đàm Tứ Sát đều đọng lại vẻ hoảng sợ tột độ.
Linh thức, thần thức của tất cả ma tộc lần lượt quét qua người U Đàm Tứ Sát rồi lại kinh ngạc nhận ra trên người bọn chúng không hề có bất kỳ vết thương nào nhưng khí tức đã hoàn toàn biến mất, hồn phi phách tán, chỉ còn lại một bộ xác không.
Không ít ma tộc lộ ra vẻ kính sợ.
Làm sao hắn có thể làm được?
Lập tức diệt sát bốn cao thủ Kết Đan kỳ, hơn nữa trong đó còn có hai cao thủ Kết Đan kỳ tầng chín.
Vẻ mặt Kế Ngôn không thay đổi, ánh mắt lóe lên một tia giận dữ.
Ra tay với hắn, hắn sẽ không tức giận, nhưng xuống tay với một phàm nhân yếu ớt không đủ sức trói gà như Úc Mộng đã chọc giận hắn.
“Quá đáng rồi!”
Giọng Kế Ngôn không lớn, âm lượng vẫn bình thường nhưng ẩn chứa lửa giận khiến tất cả ma tộc xung quanh đều nghe rõ mồn một.
Không ít ma tộc bĩu môi, ngươi nói quá đáng là quá đáng ư?
Vì tiền thưởng, ra tay với ngươi và người bên cạnh ngươi chẳng có vấn đề gì cả.
Lúc này có ma tộc lên tiếng hô lớn: “Thôi đi, quá đáng thì đã sao?”
“Để đối phó với ngươi, chúng ta có thể không từ thủ đoạn.”
Âm thanh phiêu đãng bất định không biết từ hướng nào truyền đến.
Có ma tộc dẫn đầu thì dĩ nhiên sẽ có ma tộc hùa theo ồn ào.
“Không sai, ngươi chờ xem, ta không tin ngươi sẽ mãi mãi đề phòng được chúng ta.”
“Haha.”
Kế Ngôn không nói gì, Vô Khâu kiếm vẫn luôn xoay quanh bên cạnh hắn bỗng lóe lên quang mang, biến mất ngay tại chỗ.
Tiếp theo, nơi xa truyền đến vài tiếng kêu thảm thiết.
Vô Khâu kiếm ung dung bay trở về bên cạnh hắn, Kế Ngôn thản nhiên nói: “Còn có ai muốn nói sao?”
Hoàn toàn yên tĩnh, tất cả ma tộc ở đây đều là tu sĩ nên dĩ nhiên phát giác ra mấy tên kia đã chết.
Cách không lấy mạng.
Những ma tộc này lại biết thêm một tầng về thủ đoạn của Kế Ngôn.
Trong lúc nhất thời không có ma tộc nào dám ra tay.
Kế Ngôn lại lên tiếng nói: “Từ giờ trở đi, ta không muốn trong vòng trăm dặm có bất kỳ ma tộc nào đi theo ta, nếu không, chết!”
Giọng rất nhẹ nhàng, dùng ngữ khí như thế này nói chuyện chắc chắn sẽ khiến người ta cảm thấy dịu dàng vô cùng.
Nhưng câu nói của Kế Ngôn lại khiến tất cả ma tộc trong lòng đều nghiêm lại, đây là lời cảnh cáo.
Người lương thiện bậc nhất trong Thánh tộc cũng muốn đại khai sát giới sao?
Các ma tộc xung quanh bắt đầu rút lui dần, không có ma tộc nào dám xem nhẹ lời nói của một vị Nguyên Anh kỳ, đặc biệt là vị Nguyên Anh kỳ này vừa ra tay giết chết vài ma tộc.
Thi thể còn ấm đây.
Nhưng cũng có ma tộc không phục.
“Ngữ khí của ngươi cũng lớn thật đấy.” Một vị ma tộc trung niên bước ra, dáng người hung hãn, mang theo khí tức cuồng bạo từ đằng xa bay lên không trung mà đến, đáp mạnh xuống mặt đất.
Đôi mắt y như mắt hung thú nhìn chằm chằm vào Kế Ngôn, liếm môi một cái, lộ ra nụ cười dữ tợn: “Ngươi chính là người đã đắc tội Khố gia? Ta khuyên ngươi biết điều một chút, đưa cái đầu trên cổ ngươi cho ta mượn để lĩnh tiền thưởng có được không?”
Nhìn kẻ tới, ma tộc xung quanh phấn chấn, thi nhau kinh hô.
“Là Dương Vân Lão quái!”
“Ngươi muốn chết à? Dám gọi bậy bạ như vậy? Là Dương Vân Thượng Thánh đại nhân.”
“Cảnh giới Nguyên Anh kỳ tầng hai, một thân mình đồng da sắt, vô địch cùng cảnh giới!”
“Tên thật của hắn không ai biết, cũng không ai dám gọi, chỉ có thể gọi xưng hào của hắn, tàn nhẫn hiếu sát, cũng không phải kẻ dễ trêu.”
“Hắn tới, tiểu tử kia chết chắc.”
“Hừ, ta vốn chẳng vừa mắt với tiểu tử kia, dáng vẻ yếu đuối giống mấy con kiến dưới tầng chót, chẳng có chút uy phong và bá khí của kẻ Thánh tộc.”
“Đừng nói nữa, bắt đầu động thủ rồi.”
Ma tộc xung quanh xôn xao bàn tán, ma tộc được xưng là Dương Vân Thượng Thánh âm hiểm vẫy tay với Kế Ngôn: “Tới đi, ta muốn xem thử ngươi có năng lực gì mà đáng để Khố gia bỏ nhiều vốn như vậy.”