Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 702: Mục 703

STT 702: CHƯƠNG 702:

Khố Tu Thần hả hê trình bày quan điểm của mình.

Khố Tu Ma nghe vậy, trên mặt hiện lên vài phần do dự: “Đại ca, hắn rất mạnh, không phải mạnh bình thường đâu.”

Chỉ những ai từng đích thân đối mặt với Kế Ngôn mới thực sự hiểu được hắn mạnh đến nhường nào. Thực lực ấy quả thực thâm sâu khó lường.

Khố Tu Thần chẳng hề bận tâm đến sự lo lắng của đệ đệ, lão tin chắc Kế Ngôn lần này sẽ chết không nghi ngờ.

“Yên tâm đi, chỉ vài ngày nữa tin tức tốt lành sẽ truyền đến, khi đó đệ có thể ra tay rồi. Đây chính là cơ hội trời cho để giết hắn, cũng là dịp tốt để rửa sạch sỉ nhục của Khố gia chúng ta!”

Nhưng vừa dứt lời, một người vội vã chạy vào.

“Tu Thần đại nhân, Tu Ma đại nhân, chết hết cả rồi!” Người vừa đến vẻ mặt kinh hoàng, khí tức trên người hỗn loạn, bước chân lảo đảo, tựa như vừa gặp phải chuyện gì kinh khủng tày trời.

Khố Tu Thần gầm lên một tiếng: “Khốn kiếp, còn ra thể thống gì nữa? Quỳ xuống!”

Cái quái gì! Ngươi đang nói chúng ta chết hết sao?

Khí tức bạo ngược dọa cho bọn thủ hạ quỳ sụp trên mặt đất, run lẩy bẩy.

“Nói, chuyện gì xảy ra?”

“Đại, đại nhân, bọn hắn chết hết rồi.”

Bọn thủ hạ nhanh chóng kể lại sự việc.

Khi hay tin Kế Ngôn một kiếm đánh tan Dương Vân Thượng Thánh, một Nguyên Anh kỳ tầng hai, rồi lại một kiếm diệt sát hơn ngàn tu sĩ Thánh tộc, khiến tất cả những kẻ còn lại phải rút lui, bao gồm cả hai Nguyên Anh kỳ đang ẩn mình trong bóng tối...

Sắc mặt Khố Tu Thần tái mét, vẻ mặt vô cùng hoảng sợ.

Thực lực này... thật sự chỉ là Nguyên Anh kỳ tầng ba sao?

Lão cũng là Nguyên Anh kỳ tầng ba, đệ đệ lão cũng là Nguyên Anh kỳ tầng ba, nhưng bọn họ tuyệt đối không thể làm được những chuyện như thế.

Đánh lén có lẽ có thể diệt sát được một lượng lớn tu sĩ cảnh giới thấp, nhưng đường đường chính chính, trực tiếp đối mặt với hơn ngàn tu sĩ đã có sự chuẩn bị, bọn hắn tự thấy mình không thể làm được. Trong đó còn có hai Nguyên Anh kỳ thì càng kinh khủng hơn.

Vẻ mặt Khố Tu Ma ảm đạm, còn kinh khủng hơn cả tưởng tượng. Nhớ lại kiếm ý của Kế Ngôn, đến giờ lão ta vẫn còn cảm thấy tê cả da đầu.

Sau khi Khố Tu Thần hoảng sợ một lúc, hoàn hồn lại, gầm lên giận dữ: “Không thể nào, một Thánh tộc sao có thể làm được đến mức đó?”

Khố Tu Thần không muốn tin, theo báo cáo, Kế Ngôn chẳng qua chỉ là một kẻ trẻ tuổi, sao có thể mạnh đến như vậy được.

Không phải Thánh tử chứ?

Nhưng chân dung mấy vị Thánh tử đều truyền khắp Hàn Tinh, không thể nào là hắn, hơn nữa, mấy vị Thánh Tử cũng đã hai ba chục tuổi rồi, không thể còn trẻ như vậy.

Khố Tu Thần bỗng nhiên chợt tỉnh ngộ, lão nói với Khố Tu Ma: “Đi, chúng ta cùng đi đối phó hắn, hắn một mình đối phó hơn ngàn tên Thánh tộc chắc chắn đã bị thương, đây là cơ hội tốt mà ta đã nói. Không giết hắn, Khố gia chúng ta sẽ không thể đứng vững ở Đan âm thành này.”

Khố Tu Ma gật đầu, đại ca nói không sai.

Người kia nhất định phải chết, uy danh Khố gia không thể bị đe dọa.

Nói là làm, Khố Tu Thần và Khố Tu Ma lập tức khởi hành rời khỏi Đan âm thành đi thẳng đến chỗ Kế Ngôn.

Sau khi Kế Ngôn một kiếm diệt trừ đám ma tộc đáng ghét thì lại ung dung thong thả đi về phía Đan âm thành.

Tốc độ đi trên đường không nhanh, dẫn theo Úc Mộng như đang đi du ngoạn sơn thủy.

Úc Mộng đã nhìn thấy thực lực thật sự của Kế Ngôn, nhanh chóng trở thành người hâm mộ của hắn, sùng bái hắn.

Buổi tối, nàng mạnh dạn tìm tới Kế Ngôn: “Đại nhân, ngài có thể dạy ta tu luyện không?”

Kế Ngôn mở mắt, bình tĩnh nhìn Úc Mộng, đôi mắt thâm thúy như bầu trời đêm, tĩnh lặng, lại khiến người ta cảm nhận được một áp lực cực lớn.

Về phần Úc Mộng, nàng vô cùng căng thẳng, trái tim đập thình thịch, đôi tay nhỏ không biết để ở đâu, chân khẽ cọ xuống mặt đất.

Kế Ngôn đánh giá Úc Mộng một lúc mới hiếu kỳ hỏi: “Vì sao ngươi không tu luyện?”

“Ta, ta không thể tu luyện được nên trong tộc không được hoan nghênh.” Úc Mộng cúi đầu, vẻ mặt buồn bã nói ra lý do.

Trẻ con Thánh tộc vừa ra đời sẽ được đưa đi kiểm tra, có thể tu luyện sẽ được coi là trọng điểm bồi dưỡng, không thể tu luyện sau này chỉ có thể trở thành tầng lớp thấp kém, thậm chí là nô lệ, phải làm công việc chân tay nặng nhọc như trâu ngựa để cung cấp lương thực nuôi sống những người khác.

Vài bộ lạc có nguồn tài nguyên khan hiếm thậm chí sẽ vứt bỏ những đứa trẻ không thể tu luyện.

Úc tộc không được xem là bộ tộc lớn, Úc Mộng không thể tu luyện suýt chút nữa đã bị vứt bỏ, may là cha mẹ nàng liều mạng bảo vệ, về sau nàng còn có một tỷ tỷ thiên tài, dù cuộc sống trong bộ lạc không mấy tốt đẹp nhưng cũng không cần làm nô lệ.

Nhưng bây giờ cha mẹ nàng chết rồi, tỷ tỷ còn trở thành tội nhân Úc tộc, nếu không có sự xuất hiện của Kế Ngôn, nàng đã sớm chết trong tay tộc nhân của mình.

Sau khi nghe xong, Kế Ngôn không biết phải đánh giá thế nào về cách làm này của Thánh tộc.

Ở Thập Tam Châu có vô số phàm nhân sinh sống, người có thể tu luyện vạn người mới có một người.

Nếu theo cách làm này của Thánh tộc thì tất cả phàm nhân ở Thập Tam Châu đều sẽ phải trở thành nô lệ.

Tuy nhiên cách làm này ở Thánh tộc cũng không thể trách cứ quá nhiều, hoàn cảnh Hàn Tinh khắc nghiệt, lương thực không đủ, không thể nào cung cấp đủ lương thực cho nhiều nhân khẩu được như Thập Tam Châu.

Kẻ mạnh sống sót, kẻ yếu bị đào thải, đối với Thánh tộc mà nói đây cũng là biện pháp bất đắc dĩ.

Cũng khó trách bọn hắn vẫn luôn muốn đánh về Tổ tinh Thập Tam Châu mà bọn họ vẫn nhắc đến.

Kế Ngôn trầm mặc, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm Úc Mộng.

Hai tay Úc Mộng vẫn bối rối, trong lòng căng thẳng và thấp thỏm.

Nàng rất muốn tu luyện, từ nhỏ đến lớn, tỷ tỷ là người nàng hâm mộ và sùng bái nhất.

Nhưng thể chất và thiên phú của bản thân khiến nàng không thể tu luyện, trở thành phế vật trong miệng người Thánh tộc.

Sự xuất hiện của Kế Ngôn khiến nàng nhìn thấy hy vọng, đại nhân cường đại đến thế chắc chắn sẽ có cách.

Úc Mộng mạnh dạn hỏi lại lần nữa: “Đại nhân, có thể chứ?”

Trong ánh mắt chờ đợi của Úc Mộng, Kế Ngôn chậm rãi lắc đầu.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!