Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 705: Mục 706

STT 705: CHƯƠNG 705:

Sau khi cảm thấy may mắn, nhiều người không khỏi thầm kinh hãi vì thủ đoạn của Kế Ngôn.

Một Nguyên Anh kỳ một lần diệt sát hơn ngàn tu sĩ cấp thấp, vốn không thành vấn đề.

Nhưng công khai trắng trợn như vậy lại tương đối hiếm thấy, dễ khiến mọi người cùng phẫn nộ.

Hơn nữa, một kiếm của Kế Ngôn thật sự quá mức kinh khủng.

Hơn ngàn tu sĩ Thánh tộc kia liên kết lại, thực lực cường hãn, vậy mà Kế Ngôn lại có thể chính diện một kiếm đánh tan phòng ngự của tất cả bọn họ, qua đó có thể thấy được sự kinh khủng của Kế Ngôn.

Nhiều Ma tộc cảm thấy hiếu kỳ về lai lịch của Kế Ngôn.

“Rốt cuộc là cao thủ từ nơi nào?”

“Rốt cuộc thực lực của hắn mạnh chừng nào? Thật sự là Nguyên Anh kỳ tầng ba sao?”

“Quá kinh khủng, một kiếm tru sát hơn ngàn Thánh tộc, có Nguyên Anh kỳ nào làm được như vậy chứ?”

“Ta dám khẳng định, tuyệt đối không phải Nguyên Anh tầng ba, làm gì có Nguyên Anh kỳ lợi hại như vậy chứ?”

“Là kiếm tu, không phải người của Kiếm gia Thánh địa đó chứ?”

Bốn chữ "Kiếm gia Thánh địa" vừa thốt ra, đám Ma tộc đang thảo luận lập tức yên tĩnh lại, dường như bốn chữ này ẩn chứa ma lực lớn lao.

“Không phải là người Kiếm gia Thánh địa đó chứ, có nghe nói có một dòng chính của Kiếm gia Thánh địa tới Tây cực này để trải nghiệm nhưng tuyệt đối không phải là hắn.”

“Khà khà, các ngươi nói xem, nếu người của Kiếm gia Thánh địa đụng phải hắn, ai sẽ thắng?”

“Cái này còn phải hỏi sao?”

“Người Kiếm gia lợi hại như thế nào mà ngươi còn không biết à? Ngươi có phải người Thánh tộc không?”

“Hừ, đừng nói Kiếm gia, giờ hắn có thể vượt qua cửa ải trước mắt rồi hẵng nói.”

“Nhiều Thánh tộc chết như vậy, người thân bằng hữu của bọn hắn sẽ ngồi yên mặc kệ sao?”

“Chờ đi, tiếp theo sẽ càng có nhiều người chết hơn.”

“Tin nóng đây, hai huynh đệ Nguyên Anh kỳ nhà Khố gia đã rời khỏi Đan âm thành, chuẩn bị đi tìm tên đó báo thù.”

“Ha ha, chết chắc, tên đó chết chắc.”

Đan âm thành vì sự xuất hiện của Kế Ngôn mà trở nên huyên náo, xôn xao. Sau khi hiểu rõ tình hình, một lượng lớn tu sĩ cũng rời khỏi Đan âm thành để xem náo nhiệt, còn có cả những kẻ mang ý đồ bất chính.

Sau khi hai người Khố Tu Thần và Khố Tu Ma phát hiện không ít người theo sau lưng, Khố Tu Ma giận dữ nói:

“Những kẻ này lén lút theo sau lưng đang làm gì? Để ta giết bọn chúng!”

Khố Tu Thần lại ngăn cản, lão ta cười lạnh: “Cứ để bọn chúng đi theo, để bọn chúng xem hai huynh đệ chúng ta giết hắn ra sao. Để bọn chúng biết Khố gia chúng ta không dễ chọc.”

Tràn đầy tự tin, sát ý tràn ngập.

Lần này hai huynh đệ bọn họ đích thân ra tay, hai người liên thủ nhất định sẽ giết được Kế Ngôn.

Để những tu sĩ phía sau có thể theo kịp, Khố Tu Thần chủ động giảm tốc độ, nói: “Cứ để bọn chúng đi theo, chúng ta phải giết chết tên đó ngay trước mặt bọn chúng, để bọn chúng biết được sự lợi hại của Khố gia chúng ta.”

Khố Tu Thần và Khố Tu Ma dẫn theo rất nhiều Ma tộc chậm rãi tiến về phía Kế Ngôn.

Khố Tu Ma nhìn thấy Kế Ngôn, trong lòng lão ta không khỏi bắt đầu hồi hộp.

Khí tức của Kế Ngôn phóng thích ra ngoài, khiến người ta cảm thấy vô cùng sắc bén.

Nếu nói, lần trước lão ta nhìn thấy Kế Ngôn còn là một thanh kiếm được cất trong vỏ, nội liễm trầm ổn, thì hiện tại Kế Ngôn đã là một thanh kiếm sắc bén ra khỏi vỏ, hàn quang bắn ra bốn phía, sắc bén đến đáng sợ.

Linh lực quanh quẩn quanh thân, cả người như đang ở trạng thái sẵn sàng bùng nổ.

Những Ma tộc đi theo đều nhận ra, Kế Ngôn đang ở ngay ngưỡng đột phá.

Rốt cục hắn ta bao nhiêu tuổi rồi?

Lại đột phá nữa?

Dù Khố Tu Ma là kẻ giết người không chớp mắt cũng không khỏi thầm giật mình.

Cốt linh của Kế Ngôn không thể che giấu được người khác, khí tức trẻ tuổi bồng bột, chắc chắn chưa vượt quá hai mươi lăm tuổi.

Nói cách khác, hắn ta mới chỉ là một thiếu niên.

Một người như vậy đã là Nguyên Anh sơ kỳ, nếu còn đột phá nữa, sẽ là Nguyên Anh trung kỳ.

Không tới hai mươi lăm tuổi mà đã có tu vi Nguyên Anh trung kỳ, ngay cả Thánh tử cũng không làm được đúng không?

Trong lòng Khố Tu Ma không khỏi cảm thấy sợ hãi.

Người trước mắt này lai lịch bất phàm, nếu không đến từ đại gia tộc lánh đời, thì đó không phải là tồn tại mà Khố gia có thể đắc tội.

Khó trách Nhung Đôn suốt đêm rời khỏi Đan âm thành, hóa ra Nhung Đôn đã biết điều này từ trước ư?

Chết tiệt, sớm biết vậy thì lão ta đã hỏi rõ tình huống trước rồi.

Khố Tu Ma đang do dự, còn ca ca của lão ta thì hai mắt đã đỏ ngầu.

Khố Tu Thần nhìn chằm chằm vào Kế Ngôn, nghiến răng nghiến lợi, chỉ hận không thể nuốt sống Kế Ngôn.

Người tu hành, khó có con nối dòng.

Lão ta khó khăn lắm mới có được một đứa con, kết quả lại bị tên đáng chết trước mắt này đánh chết.

Lão ta không băm thây hắn ta thành vạn đoạn, làm sao giải được mối hận trong lòng?

"Chính là ngươi giết con ta, ngươi đáng chết!"

Kế Ngôn thấy hai huynh đệ Khố Tu Thần và Khố Tu Ma cùng nhau đến, trong lòng mừng rỡ.

Ta còn thiếu chút nữa là có thể đột phá, vậy mà các ngươi đã tự mình đưa tới tận cửa rồi.

Kế Ngôn vung trường kiếm trong tay lên, nói với Khố Tu Thần và Khố Tu Ma: "Các ngươi cùng lên đi."

Khố Tu Thần và Khố Tu Ma nghe vậy thì giận dữ, hắn ta dám xem thường bọn họ đến thế!

"Đáng chết, ngươi đừng có càn rỡ!"

Khố Tu Thần nhịn không nổi nữa, sự phẫn nộ và sát ý cắn nuốt lý trí của lão ta, lão ta tức khắc ra tay, hơn nữa, chiêu đầu tiên đã là sát chiêu.

Hoàng Tuyền Quỷ Trảo!

Âm phong nổi lên bốn phía, một quỷ trảo khổng lồ xuất hiện giữa không trung, trời đất tối sầm lại, tựa như địa ngục giáng trần.

Những người đi cùng không khỏi thì thào đầy kinh hãi.

“Cái gì?! Một trong những tuyệt chiêu của Khố gia, Hoàng Tuyền Quỷ Trảo, công pháp Địa cấp đó!”

“Xem ra họ đã hạ quyết tâm giết người rồi!”

“Không giết thì sao được? Con trai đã bị người ta làm thịt rồi, đó là con trai độc nhất của Khố Tu Thần đại nhân đó!”

“Chắc tên gia hỏa đó có thể chặn được chứ?”

“Chặn kiểu gì? Đây là công pháp Địa cấp, dù ở đâu cũng là thứ bị tranh đoạt.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!