Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 707: Mục 708

STT 707: CHƯƠNG 707: KIẾM Ý KINH HOÀNG

Rất nhiều Ma tộc đều cho rằng Kế Ngôn chắc chắn sẽ chết.

Không ít Ma tộc nhao nhao lắc đầu thở dài: "Haizz, khoản tiền thưởng lớn như vậy, cuối cùng vẫn về tay Khố gia thôi."

"Thật đáng tiếc, đáng tiếc quá."

Đột nhiên, một luồng hào quang chói lọi bùng lên, chiếu rọi vào mắt vô số Ma tộc, khiến bọn họ theo bản năng phải nheo mắt lại.

Không ít kẻ trong lòng kinh ngạc thốt lên: "Mặt trời rơi xuống ư?"

Một Ma tộc nào đó đột nhiên gào lên: "Các ngươi nhìn kìa!"

Không phải mặt trời rơi xuống, mà là một luồng kiếm quang còn chói mắt hơn cả mặt trời vừa xuất hiện.

Một luồng kiếm quang dài trăm ngàn trượng bừng sáng, tựa như Kình Thiên kiếm, xé toạc không gian tối mịt, chiếu rọi khắp thế gian.

Luồng kiếm quang ấy dễ dàng đánh tan đòn tấn công liên thủ của Khố Tu Thần và Khố Tu Ma.

Kiếm ý mạnh mẽ cuồn cuộn lan tràn, khiến sắc mặt những Ma tộc đứng xung quanh lập tức biến đổi, một lần nữa rơi vào hoảng sợ.

Đây là kiếm ý mà con người có thể tu luyện được ư?

Những Ma tộc có thực lực yếu kém, đạo tâm bất ổn, đều quỳ rạp xuống đất.

Nỗi sợ hãi tận sâu trong cơ thể buộc bọn họ phải cúi đầu trước luồng kiếm ý mạnh mẽ này.

Sắc mặt tất cả Ma tộc đều trắng bệch, thần sắc kinh hoàng.

Từ lúc chào đời đến nay, đây là lần đầu tiên bọn họ cảm nhận được một luồng kiếm ý đáng sợ đến nhường này.

Không ít Ma tộc đến đây để báo thù cho thân bằng hảo hữu đã chết dưới kiếm Kế Ngôn.

Giờ đây, khi đích thân cảm nhận được kiếm ý kinh khủng của Kế Ngôn, một số Ma tộc đã dập tắt ý nghĩ báo thù.

Một kẻ lợi hại đến nhường này, mình không nên đi chịu chết làm gì.

Tốt nhất là về nhà ăn cơm rồi ngủ thôi, chẳng cần phải cống nạp mạng sống mình vào đó, để người ta đến dự tang lễ của mình làm gì.

Chỉ với một kiếm này, đòn tấn công liên thủ của Khố Tu Thần và Khố Tu Ma đã bị Kế Ngôn hóa giải một cách dễ dàng.

Thần sắc Khố Tu Ma kinh hãi tột độ, tuy đây không phải lần đầu tiên lão cảm nhận được kiếm ý khủng khiếp của Kế Ngôn.

Đây đã là lần thứ hai, nhưng vẫn khiến trái tim lão run rẩy không ngừng.

Khố Tu Thần còn hoảng sợ hơn cả Khố Tu Ma.

Lão chưa từng nhìn thấy, cũng chưa từng nghe nói về kiếm ý như vậy.

Kiếm gia, đây chắc chắn là kiếm ý mà chỉ những người của Kiếm gia Thánh Địa mới có thể sở hữu.

Đòn tấn công của lão và đệ đệ Khố Tu Ma bị đánh tan, Khố Tu Ma quát lớn một tiếng: "Ngươi có quan hệ gì với Kiếm gia?"

"Không có quan hệ gì cả!"

Kế Ngôn cảm thấy rất lạ, tại sao ai cũng nhắc tới Kiếm gia vậy?

Chẳng lẽ Kiếm gia mới là thế lực mạnh nhất Ma tộc sao?

Kế Ngôn nghĩ tới đây, ý chí chiến đấu trong lòng hắn dâng cao.

Nếu Kiếm gia mới là mạnh nhất, vậy thì sớm muộn gì hắn cũng sẽ phải đối đầu với bọn họ. Hiện tại, mau chóng tăng cường thực lực của mình mới là điều đúng đắn.

"Ong!"

Trường kiếm Vô Khưu phát ra một tiếng kiếm minh vang vọng, kiếm ý sắc bén lại một lần nữa lan tràn, tấn công Khố Tu Thần và Khố Tu Ma.

Hai người Khố Tu Thần và Khố Tu Ma vừa sợ hãi vừa tức giận.

Tuy Kế Ngôn đã phá hủy công kích của bọn họ, nhưng bản thân họ lại không hề bị thương.

Kế Ngôn lại còn dám ra tay với cả hai người bọn họ.

"Ngươi nghĩ rằng ngươi vô địch rồi sao?" Khố Tu Thần hận đến nghiến răng nghiến lợi, gầm lên với Khố Tu Ma: "Giết hắn!"

Sắc mặt Khố Tu Ma lạnh như băng, hôm nay nhất định phải giết Kế Ngôn.

Chỉ có giết Kế Ngôn, bọn họ mới có thể giữ được thể diện của mình. Đánh ngang tay cũng không được, nếu không thì hai người họ chẳng còn mặt mũi nào mà lăn lộn nữa.

Hai mắt Khố Tu Thần đỏ đậm, sát khí trong cơ thể bạo phát, cuồn cuộn quanh quẩn bên cạnh lão, lúc này lão chẳng khác nào ác ma đến từ địa ngục.

Trường đao trong tay lão tỏa ra ánh sáng đỏ sậm, sát khí xông thẳng lên cao.

Một ánh đao dài chừng trăm trượng hung hăng bổ xuống, đao khí quét ngang, ảnh hưởng đến xung quanh, hư không như bị cắt một khe hở khổng lồ.

Kế Ngôn không hề né tránh, trường kiếm Vô Khưu vung thẳng, dùng kiếm quang khổng lồ nghênh chiến với đối phương.

Đao kiếm tương giao, một tiếng va chạm điếc tai vang lên, đao ý và kiếm ý va chạm kịch liệt, linh lực tàn sát bừa bãi.

Vù vù!

Bụi mù cuồn cuộn nổi lên trong một vùng đất rộng hơn mười dặm, bụi cuốn đến đâu, cây cối, cự thạch thi nhau hóa thành mảnh nhỏ bay đầy trời.

Đất đai nứt toạc, vô số khe hở xuất hiện, lực phá hoại khủng khiếp đó khiến những Ma tộc quan chiến run sợ tim gan, run như cầy sấy.

Nhưng một tia sáng đỏ chợt lóe lên ngay trong bụi mù.

Khố Tu Thần tựa như một tên thích khách, bất ngờ xuất hiện từ nơi không ai ngờ tới, lão cầm đại phủ trong tay nhào đến trước mặt Kế Ngôn.

Hai mắt lão ta cũng đỏ ngầu, cả người tản ra sát khí đỏ sẫm, tựa như một con ác quỷ cầm đại phủ trong tay, hung dữ gầm thét, phát ra tiếng gió rít khiến người ta sợ hãi, hung hăng bổ về phía Kế Ngôn.

Hai mắt Khố Tu Thần đỏ đậm, lại ẩn chứa vẻ đắc ý.

Ta không tin ngươi có thể cản được ta.

Khố Tu Thần sử dụng chiêu thức quen thuộc của mình: cận chiến.

Lão không tin Kế Ngôn có thể cản được mình.

Kế Ngôn hoàn toàn không hề tỏ ra kinh hoảng khi thấy Khố Tu Thần bất thình lình xuất hiện.

Khuôn mặt hắn vẫn lạnh lùng như trước, trường kiếm Vô Khưu quay về phòng ngự.

"Keng!"

Đại phủ va chạm với trường kiếm.

Một luồng khí tức vô hình bùng nổ.

Sóng xung kích vô hình, không hề kém cạnh vụ nổ vừa rồi, điên cuồng lan ra xung quanh.

Địa hình khu vực xung quanh ba người đã hoàn toàn thay đổi.

Đất đai nứt toạc, núi non sụp đổ, tựa như vừa trải qua mấy trận động đất, vô cùng thê thảm, cảnh tượng đổ nát tan hoang.

Tuy Kế Ngôn đỡ được đòn tấn công của Khố Tu Thần, nhưng sức lực quá mạnh từ đòn tấn công khiến hắn thổ huyết bay ngược ra hơn mười dặm.

Lực lượng Ma tộc cường đại quả nhiên không phải một câu nói suông.

Khố Tu Thần nhìn thấy Kế Ngôn cuối cùng cũng bị mình đánh bay, tinh thần chấn động, lòng tin tăng mạnh.

Cái tên thích làm bộ làm tịch nhà ngươi không phải là vô địch, hai huynh đệ chúng ta liên thủ chắc chắn có thể giết ngươi.

Khố Tu Ma cũng nghĩ như vậy, lòng tin của lão còn cao hơn Khố Tu Thần.

Đại ca của ta còn có thể đánh bay ngươi, lực lượng của ta mạnh hơn cả đại ca, ta xem ngươi ngăn cản công kích của ta thế nào.

Lão hét lớn một tiếng: "Đại ca!"

Khố Tu Thần lập tức lĩnh hội ý đồ của Khố Tu Ma.

Lão yểm trợ cho đệ đệ mình, giữ chân Kế Ngôn, để Khố Tu Ma có cơ hội lao đến trước mặt Kế Ngôn.

Khố Tu Thần cắn chặt răng, giận quát một tiếng, đại phủ mặt quỷ sáng lên, một gương mặt quỷ thật sự sống lại.

Sau đó một con ác quỷ to lớn đến vài trăm thước xuất hiện, giương nanh múa vuốt đánh về phía Kế Ngôn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!