STT 718: CHƯƠNG 718: LUI MỘT BƯỚC LUI, LUI NGÀN BƯỚC
"Tiếp tục!" Trong lòng Kế Ngôn hào khí vạn trượng, chiến ý ngất trời.
Trường kiếm Vô Khưu không ngừng ngân vang, ngay sau đó, một luồng kiếm quang che khuất mặt trời lại giáng xuống.
Kiếm ý tung hoành, chỉ trong một sát na đã che kín cả trời xanh.
Kiếm ý vô hình nhưng lại hiện hữu khắp nơi, bao trùm mọi ngóc ngách trong tầm mắt, sắc bén bá đạo.
Trong trời đất tràn ngập vô số vết nứt, tựa như những đường rạn trên thân búp bê sứ, khiến thiên địa có thể vỡ vụn ra bất cứ lúc nào.
Một kiếm này, tựa hồ đã chọc thủng hư không, hủy diệt thời gian.
Khố Lê rùng mình, da đầu tê dại. Người này quả là một quái thai!
Khố Lê không dám khinh thường, vội vàng ngăn cản.
Linh lực trong cơ thể lão ta bạo phát.
Quỷ Thần Trảo!
Đây là công pháp cao cấp hơn cả Hoàng Tuyền Trảo, một công pháp Thiên cấp.
Một quỷ trảo trắng xanh gầy guộc xuất hiện trong không trung. Khác với Hoàng Tuyền Quỷ Trảo, khi nó hiện ra không có oan hồn kêu rên hay khí tức u ám đáng sợ.
Nó có vẻ hết sức bình thường, không hề có chút uy thế nào.
Nhưng trong mắt Khố Lê lại ánh lên vẻ tự tin.
Đây là công pháp Thiên cấp, uy lực khủng khiếp.
Ngay cả Khố gia, trong tay cũng chỉ có duy nhất một loại công pháp Thiên cấp này thôi.
Uy lực của nó không phải công pháp cấp thấp như Hoàng Tuyền Quỷ Trảo có thể sánh bằng.
Kiếm quang và quỷ trảo nhanh chóng va chạm, bộc phát một vụ nổ khủng khiếp.
Hừ, đây là tuyệt chiêu cuối cùng của ta, xem ngươi ngăn cản thế nào!
Trong lòng Khố Lê oán hận cực độ. Lão ta còn đang định tìm một thời cơ thích hợp để tung chiêu này ra, không ngờ lại bị ép sử dụng sớm như vậy.
Khố Lê rất có niềm tin vào chiêu này, lão ta tin rằng một kiếm kia của Kế Ngôn tuyệt đối không thể chống đỡ nổi.
Nhưng nụ cười trên mặt Khố Lê nhanh chóng đọng lại. Trong tiếng nổ ầm vang, quỷ trảo của lão ta biến mất, đòn tấn công được lão ta gửi gắm kỳ vọng không công mà lui.
Khố Lê khó có thể tin nổi, đây chính là công pháp Thiên cấp, sao quỷ trảo của lão ta lại yếu ớt đến vậy?
Khố Lê không muốn tin, nhưng lão ta không thể không tin.
Một kiếm kia của Kế Ngôn ập tới, lần này Khố Lê đã không kịp ngăn cản.
"Phốc!"
Khố Lê bị kiếm quang đánh trúng, thân ảnh biến mất trong luồng sáng chói lòa.
Tất cả tu sĩ Ma tộc chứng kiến cảnh tượng như vậy đều đồng loạt im bặt.
Ánh mắt Kiếm Thứ âm ngoan, gã nói với tùy tùng: "Đi, giết người và sủng vật của hắn ta."
Kế Ngôn thở phì phò, linh lực trong cơ thể hắn ta không còn lại bao nhiêu. Chiến đấu đến giờ, đã bắt đầu so đấu ý chí giữa hai bên.
Ý chí lực của Khố Lê không bằng hắn ta, hiện tại lão ta đã chật vật tháo chạy.
Đáng tiếc quá.
Trong lòng Kế Ngôn thầm cảm thấy tiếc nuối.
Thực lực của Khố Lê rất mạnh, tuy bị thương, nhưng lão ta còn có thể tiếp tục chiến đấu.
Đáng tiếc Khố Lê không có can đảm tiếp tục ở lại đây, sau khi bị thương, lão ta nhanh chóng bỏ chạy.
Nhưng không sao.
Đối với Kế Ngôn thì kết quả như vậy cũng không tệ lắm.
Đánh đến bây giờ, hắn ta cũng đã thỏa mãn, Khố Lê chạy trốn thì thôi vậy.
Kế tiếp, hắn ta có thể tìm kiếm biện pháp cứu trị Úc Mộng trong thành Đan âm này.
Nhưng ngay lúc trường kiếm Vô Khưu chuẩn bị trở vào vỏ, nơi xa truyền đến tiếng thét chói tai của Tiểu Viên Hầu.
Sát ý của Kế Ngôn tức thì tăng vọt.
Muốn chết!
Thần thức Kế Ngôn lan tràn, bóng dáng lập lòe, xuất hiện ngay chỗ Tiểu Viên Hầu.
Một tu sĩ Ma tộc đang định ra tay với Tiểu Viên Hầu và Úc Mộng.
Sự xuất hiện của Kế Ngôn khiến gã kinh hãi.
Sau khi kinh hãi, vẻ mặt gã hóa thành hung dữ, gã quyết đoán ra tay với Kế Ngôn.
Gã chỉ có tu vi Kết Đan kỳ nhưng lại xông thẳng về phía Kế Ngôn như một con trâu rừng.
Đồng thời, gã còn hét lớn một tiếng, sóng âm từng trận.
Những đòn tấn công hữu hình, vô hình đồng loạt bay về phía Kế Ngôn, vừa độc ác vừa sắc bén.
"Hừ!"
Cho dù gã là Kết Đan hậu kỳ, nhưng trước mặt Kế Ngôn thì chẳng khác gì một con kiến.
Kế Ngôn thậm chí không cần ra tay, chỉ cần hừ lạnh một tiếng, kiếm ý vô hình tràn ra mênh mông.
"Phốc!"
"Phốc!"
Cơ thể của tên Ma tộc đó tức khắc như bị vô số lưỡi dao đồng thời cắt qua.
Nhưng trên mặt gã lại lộ ra nụ cười hả hê.
Ngay sau đó, một luồng kiếm ý dữ dằn xuất hiện sau lưng Kế Ngôn, lao thẳng về phía hắn.
Luồng kiếm ý đó như con sói giấu mình trong bóng đêm, bất chợt ra tay khi con mồi lơ là, nhe bộ răng nanh sắc nhọn, giương vuốt sói bén ngót, muốn giáng cho con mồi một đòn trí mạng.
Kiếm Thứ ra tay đánh lén.
Gã ra tay tàn nhẫn, thời cơ vừa lúc.
Gã lòng dạ độc ác, không tiếc lợi dụng tính mạng của tùy tùng để làm giảm cảnh giác của Kế Ngôn, tạo cơ hội cho mình đánh lén hắn.
Khuôn mặt tuấn lãng của Kiếm Thứ vô cùng hung dữ, cười lạnh không ngừng.
Ngươi vừa đại chiến với Khố Lê, kiệt sức suy yếu, lại lơ là sơ suất, bị ta đánh lén. Cho dù ngươi có mạnh hơn ta, hôm nay ngươi cũng phải bỏ mạng tại đây!
Sát ý trong lòng Kiếm Thứ điên cuồng dâng lên, khiến mặt mày gã vặn vẹo.
Gã đến từ Kiếm gia, từ nhỏ chưa từng gặp sóng gió gì. Trừ vài vị yêu nghiệt của Thánh Địa, trong số những người cùng cấp, không ai là đối thủ của gã.
Từ lúc tu hành đến bây giờ, gã đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi, cùng cấp vô địch.
Gã đi đến đâu, cũng được mọi người nịnh nọt, đối xử cung kính.
Cho dù là người của thế hệ trước, đối mặt với gã cũng phải khách khí, chưa bao giờ dám khinh thường gã.
Hôm nay, gã gặp Kế Ngôn ở đây.
Trước mặt Kế Ngôn, gã cảm thấy mình giống như một thằng hề không biết trời cao đất rộng là gì, làm trò cười cho thiên hạ.
Kiếm ý mà gã hằng lấy làm kiêu hãnh, không chịu nổi một đòn trước mặt Kế Ngôn, vô lực như một đứa trẻ.
Cảm giác này khiến gã cảm thấy nhục nhã chưa từng thấy, khiến gã hận đến phát cuồng.
Chỉ có giết Kế Ngôn, mới có thể rửa sạch sỉ nhục trên người gã.
Cho nên, gã nhất định phải giết Kế Ngôn, cho dù là đánh lén!
Gã rất có lòng tin vào đòn tấn công của mình.
Gã không tin Kế Ngôn có thể ngăn cản được.