Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 737: Chương 737: Đi theo lão đại có tiền ai mà không vui vẻ chứ?

STT 737: CHƯƠNG 737: ĐI THEO LÃO ĐẠI CÓ TIỀN AI MÀ KHÔNG VU...

Lữ Thiếu Khanh rót linh lực vào Tốn Ma thạch, nói với Úc Linh: “Ném vào trong miệng nó.”

Hai tay Úc Linh vác tảng Tốn Ma thạch lớn, dưới sự chỉ huy của Lữ Thiếu Khanh, nàng nhắm thẳng đầu con rết mà ném tới.

Mãi đến khi Tốn Ma thạch được ném đi, Lữ Thiếu Khanh mới chợt phản ứng lại.

Hắn gần như nhảy dựng lên: “Tiêu rồi!”

Sau đó, hắn vội vàng móc từ giới chỉ ra mấy món pháp khí nhị phẩm, tam phẩm, ném thẳng cho Úc Linh và Mẫn Phiên, cuống quýt giục: “Mau, mau dùng đi, sắp nổ rồi!”

Úc Linh bên này cũng kịp phản ứng. Vừa rồi, một tảng Tốn Ma thạch nhỏ bằng cái đầu đã có uy lực nổ sánh ngang một đòn của Kế Đan kỳ. Vậy mà giờ đây, một tảng lớn như thế này chẳng phải có thể sánh với một đòn của Nguyên Anh kỳ sao?

Một đòn của Nguyên Anh kỳ, cả phạm vi lẫn uy lực nổ đều lớn và kinh khủng hơn Kế Đan kỳ rất nhiều.

Khoảng cách giữa bọn họ và con rết chỉ khoảng bốn, năm dặm, hoàn toàn nằm trong phạm vi cú nổ.

Nếu không làm gì, e rằng bọn họ sẽ tự nổ chết mình mất.

Vừa nghĩ đến vụ nổ có thể sánh ngang Nguyên Anh kỳ, sắc mặt Úc Linh liền trắng bệch. Nàng không dám trì hoãn, vội vàng vận chuyển pháp khí, bao phủ lấy cả nàng và Lữ Thiếu Khanh.

Mẫn Phiên bên này không kịp phản ứng, nhưng nhìn thấy bộ dạng cuống quýt của Lữ Thiếu Khanh, hắn ta lại cảm thấy đây chỉ là chuyện nhỏ nhặt.

Hắn ta bĩu môi, càng cảm thấy mình đã lên sai thuyền, nhận nhầm lão đại rồi.

Cái thuyền hải tặc này, liệu còn có thể xuống được không đây?

Hắn ta cười ha hả một tiếng, trong giọng nói mang theo vẻ khinh bỉ: “Chúng ta cách xa như vậy, có gì mà phải sợ?”

“Ầm ầm!”

Mẫn Phiên vừa dứt lời, một tiếng nổ thật lớn vang lên. Tảng Tốn Ma thạch bị ném đi đã phát ra một cú nổ kịch liệt.

Quang mang mãnh liệt bao trùm tầm mắt mọi người, tiếng nổ đinh tai nhức óc. Ánh lửa và khói đặc cuồn cuộn xông thẳng lên trời, tạo thành một đóa mây hình nấm khổng lồ.

Đại địa bắt đầu run rẩy dữ dội, như thể vừa hứng chịu một trận động đất cấp mười. Vách núi xung quanh ầm ầm vỡ tung, vô số tảng đá cuồn cuộn đổ xuống.

Sóng xung kích điên cuồng như làn sóng mãnh liệt đánh thẳng ra bốn phía, tựa như một bàn tay vô hình, tàn phá mọi thứ nó chạm tới, điên cuồng lấp đầy bất kỳ khe hở nào.

Sóng xung kích từ cú nổ ập tới, uy lực cường đại trong nháy mắt khiến ngọn núi nơi nhóm Lữ Thiếu Khanh ẩn nấp sụp đổ. Vô số bùn đá rơi xuống, bao phủ lấy mấy người Lữ Thiếu Khanh.

Không biết qua bao lâu, đất rung núi chuyển dần dần dừng lại, mọi thứ khôi phục bình tĩnh.

Một đống bùn đất nào đó đột nhiên nổ tung, Úc Linh mang theo Lữ Thiếu Khanh từ dưới bay vọt lên, Mẫn Phiên theo sát phía sau.

Sắc mặt Úc Linh trắng bệch, bên khóe miệng lưu lại vết máu.

Lữ Thiếu Khanh thì đỡ hơn một chút. Mặc dù hắn không thể phát huy toàn bộ thực lực, nhưng nhục thân của hắn mạnh nhất trong ba người, nên sóng xung kích của vụ nổ không gây ra bao nhiêu thương tích cho hắn.

Mẫn Phiên thì thê thảm hơn nhiều. Hắn ta vốn cảm thấy Lữ Thiếu Khanh và đồng bọn chỉ đang làm quá vấn đề, nên không hề có phòng ngự. Đến khi vụ nổ xảy ra, hắn ta muốn làm gì cũng đã muộn.

Nếu uy lực còn lớn hơn một chút, hắn ta sớm đã hóa thành tro bụi trong cú nổ rồi.

Sau khi Mẫn Phiên bước ra, hắn ta đã không còn đứng vững, quỳ rạp trên mặt đất, hoảng sợ không thôi.

Hẻm núi trước mắt đã biến đổi hoàn toàn.

Trên mặt đất xuất hiện một cái hố lớn sâu mười mấy mét. Thi thể con rết không đầu nằm gọn trong hố, cú nổ vừa rồi đã khiến đầu nó nổ tan thành bụi, chết đến mức không thể chết thêm được nữa.

Vách núi xung quanh chi chít vô số vết nứt, nhiều chỗ sụp đổ hoàn toàn.

May mắn thay, vị trí của bọn họ ở trên hẻm núi, uy lực của cú nổ đã bị đỉnh núi dưới chân ngăn cản trước, nên thứ bọn họ phải hứng chịu chỉ là một phần nhỏ uy lực của vụ nổ.

Tuy nhiên, cho dù như vậy, bọn họ vẫn bị một phen kinh hồn bạt vía.

Ngọn núi này đã hoàn toàn sụp đổ. Nếu như thực lực bọn họ yếu hơn một chút, giờ đây e rằng cũng đã chết đến mức không thể chết thêm được nữa.

Các tộc nhân khác của Mẫn Phiên cũng từ những nơi khác chui ra.

Sắc mặt những người Tang Lạc còn sót lại đều trắng bệch, vẫn chưa hoàn hồn.

Bọn họ thấy tình thế không ổn đã nhanh chân trốn đi thật xa trước một bước, tránh được uy lực kinh khủng của vụ nổ nên mới còn sống sót.

Tuy nhiên, cho dù như vậy, bọn họ vẫn bị thương ở các mức độ khác nhau.

Lữ Thiếu Khanh hỏi Mẫn Phiên: “Thế nào, đây chính là bảo bối ta muốn cho ngươi xem đó, lợi hại không?”

Sắc mặt Mẫn Phiên tái nhợt, không biết là do bị thương hay vì hoảng sợ, dù sao thì ánh mắt hắn ta nhìn Lữ Thiếu Khanh cũng đã mang theo sự kiêng kị rõ ràng.

Thật sự quá đáng sợ.

Có thể khiến Tốn Ma thạch phát nổ.

Đây chính là chuyện mà ngay cả đám vương tộc trong vương đình kia cũng không thể làm được.

Đây là công năng mà người Tang Lạc chưa hề phát hiện. Nếu người Tang Lạc có thể dùng Tốn Ma thạch làm vũ khí để đối phó người Thánh tộc, hiệu quả sẽ rất đáng kể.

Tên này, quả nhiên khác biệt với người Thánh tộc.

Trong lòng Mẫn Phiên thầm nghĩ, có lẽ mình lên con thuyền của Lữ Thiếu Khanh này cũng không tệ.

Đồng thời, hắn ta cũng hiểu ra vì sao ban nãy Lữ Thiếu Khanh không hề sợ hãi hắn ta.

Không chỉ đơn thuần vì có Úc Linh làm bảo tiêu bên cạnh, mà chủ yếu là vì Tốn Ma thạch.

Chỉ cần ném một viên Tốn Ma thạch ra, ai có thể chống đỡ nổi?

Nếu viên Tốn Ma thạch ban nãy được ném vào bộ lạc của hắn ta, e rằng có thể giết sạch tất cả tộc nhân.

Không thể trêu chọc, tên này tuyệt đối không thể trêu chọc.

Trong lòng Mẫn Phiên đã hoàn toàn phục Lữ Thiếu Khanh, không dám có bất kỳ suy nghĩ khác nào.

Sau đó, đã đến lúc quay trở về.

Vì tất cả mọi người đều bị thương, thời gian quay trở về tốn gần gấp đôi so với lúc đi.

Nhưng bọn họ vẫn bình an trở về bộ lạc.

Sau khi trở về, Lữ Thiếu Khanh cũng nói được làm được. Nơi này thiếu vật tư, hắn liền lấy lương thực và vật tư đưa cho Mẫn Phiên.

Thu hoạch từ Thiên Cung môn khiến hắn có thể dư dả nuôi dưỡng mấy môn phái nhỏ.

Số vật tư cho Mẫn Phiên chẳng qua chỉ là giọt nước trong biển cả, nhưng cũng đủ để khiến Mẫn Phiên hoàn toàn quy thuận hắn.

Đi theo lão đại có tiền ai mà không vui vẻ chứ?

Hơn nữa, Lữ Thiếu Khanh còn không có ý định đoạt quyền, bộ lạc của Mẫn Phiên trước kia ra sao thì bây giờ vẫn y nguyên như vậy.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!