STT 74: CHƯƠNG 74: LINH PHÙ CỦA TA MÀ NGƯƠI CŨNG DÁM DÙNG?
Trong lòng Tân An đã nảy sinh sự đố kỵ, sát ý càng trở nên kiên định.
Luyện Khí kỳ lĩnh ngộ kiếm ý, thiên phú kinh khủng như vậy nhất định phải bóp chết từ trong trứng nước.
“Nhưng, đệ đệ Trương Tòng Long có thực lực Kim Đan kỳ.”
Cung Định nhớ đến thực lực khủng bố của Lữ Thiếu Khanh, trong lòng vô cùng sợ hãi.
Tân An cười lạnh: “Kim Đan kỳ thì đã sao? Ta cũng có thể giết chết được.”
Cung Định yên tâm, hắn ta biết sau lưng Tân An là ai.
"Quá tốt rồi, Tân An sư huynh ra tay, bọn hắn chết chắc.”
Tân An không bận tâm, ánh mắt hắn chuyển sang chiến trường đang diễn ra giữa sân.
“Bây giờ, thu thập con súc sinh này trước rồi tính sau.”
Cung Định biết Tân An muốn ra tay thì trong lòng yên tâm, dần dần tỉnh táo lại.
Hắn ta cười nói: “Có nhiều người vây công thế này, nó chết chắc rồi.”
Nhưng mà Cung Định vừa mới nói xong, giữa sân đột nhiên biến cố.
Xích Viêm Lân Báo đang bị vây công đột nhiên gào lên một tiếng.
Cơ thể nó chấn động dữ dội, dễ dàng thoát khỏi mọi trói buộc. Thậm chí, nó còn không thèm né tránh những luồng phong nhận hay mũi băng đang công kích tới.
Nó chỉ cần nhắm mắt lại, những công kích này rơi lên người nó chỉ đủ gãi ngứa, không tạo ra bất kỳ tổn thương nào cho nó.
"Đáng chết, mới vừa rồi nó chỉ đang làm hao tổn sức lực của chúng ta, mau lui lại. . . . ."
“Gầm!”
Xích Viêm Lân Báo lại một lần nữa phát động tấn công, thân thể như thiểm điện xuyên qua trùng điệp công kích, lao thẳng tới trước mặt một đệ tử Điểm Tinh Phái.
Đôi mắt đỏ lộ tia tàn nhẫn, giơ lợi trảo lên vồ mạnh xuống.
Chưởng lực kinh người này giáng xuống, trong ánh mắt của tên đệ tử Điểm Tinh Phái này đầy sự hoảng sợ, lớp phòng ngự hắn ta bố trí 'choang' một tiếng, vỡ tan tành như pha lê.
“A!”
Lại một đệ tử Điểm Tinh Phái ngã xuống.
"Ầm ầm!"
"Nghiệt súc!"
Tân An hét lớn một tiếng, vung vài tờ Linh phù ra.
Mấy đạo lôi điện giáng xuống đầu Xích Viêm Lân Báo, tuy không gây chút tổn thương nào nhưng cũng khiến nó đau đớn.
Tiếp theo, ánh mắt Xích Viêm Lân Báo rơi lên người Tân An.
Lôi điện vừa rồi khiến nó cảm nhận được Tân An là người có thực lực mạnh nhất trong đám người, cũng là uy hiếp lớn nhất đối với nó.
Nó có linh trí dĩ nhiên sẽ coi Tân An là mục tiêu hàng đầu.
Tân An thấy Xích Viêm Lân Báo chĩa mục tiêu vào mình, liền sợ đến mức hồn phi phách tán.
Trong thời điểm này, hắn ta cũng không dám che giấu nữa.
Bạch quang lóe lên, trong tay hắn ta xuất hiện một tờ Linh phù.
Đây là một Linh phù màu tím.
Bên trên tràn ngập khói tím trôi lơ lửng, nếu nhìn kỹ còn có thể thấy bên trên những tia sét tím nhấp nháy.
Tờ Linh phù này vừa xuất hiện, trong không khí lập tức tràn ra một cỗ uy áp cường đại.
Lữ Thiếu Khanh và Tiêu Y ở cách xa vài dặm cũng cảm nhận được một cỗ áp lực nặng trĩu.
Loại áp lực này giống như trên trời muốn ép xuống.
Tiêu Y cảm nhận được sự khó chịu, buồn bực trong lòng, nàng ta nói: “Nhị, Nhị sư huynh, đây, đây là cái gì?”
Lữ Thiếu Khanh cắn răng nói: “Linh phù, ít nhất là Linh phù tứ phẩm, Linh phù do đại năng Nguyên Anh tự tay chế tác.”
“Uy lực tương đương với một kích của Nguyên Anh kỳ.”
Lữ Thiếu Khanh thấy vậy, suýt nữa thì chảy nước bọt.
Linh phù tứ phẩm, cầm đi bán, chí ít cũng được mấy vạn linh thạch.
“Mọe nó, ngươi lấy ra, có phải định dùng không vậy?”
“Đừng mà, thằng nhóc này, đừng làm càn.”
“Ngươi chỉ là con gà công nghiệp Trúc Cơ kỳ, dùng cũng không thể phát huy toàn bộ uy lực được. Đừng lãng phí.”
“Ngươi chết thì đi chết đi, nhưng ngươi đừng dùng đồ của ta.”
Tiêu Y đứng bên cạnh cạn lời.
Nàng ta biết Nhị sư huynh muốn làm gì rồi.
Hắn muốn cướp bóc đám người Điểm Tinh Phái.
Rõ ràng Tân An không nghe thấy lời Lữ Thiếu Khanh nói.
Xích Viêm Lân Báo đã chĩa mục tiêu vào hắn ta, nổi giận gầm lên một tiếng, đánh về phía hắn ta.
Cái mạng nhỏ đang bị uy hiếp.
Tân An không còn tâm trạng để tiếc Linh phù của mình nữa.
Tân An gầm thét: “Muốn chết à!”
"Đi chết đi cho ta."
Hắn ta rót linh lực vào Linh phù trên tay.
Trên Linh phù lóe lên tử quang, sau đó như có sinh mệnh, bay lên giữa không trung.
Thiên địa biến sắc, không trung nhanh chóng hội tụ mây tím, sấm sét cuồn cuộn.
Một cỗ uy thế kinh khủng tràn ngập.
Xích Viêm Lân Báo cảm nhận được uy hiếp mãnh liệt, nó dừng công kích, ngẩng đầu nhìn Linh phù trên trời.
Linh phù đã biến mất trong mây mù.
Trong mây mù, quang mang mơ hồ lóe lên khiến Xích Viêm Lân Báo cảm nhận được uy hiếp nghiêm trọng hơn.
Nó không chần chờ, hé miệng hướng về phía đám mây tím trên trời.
Một quả hỏa cầu từ trong miệng phun ra, khí thế kinh người.
Hỏa cầu bay thẳng lên đám mây tím trên trời.
Xích Viêm Lân Báo phun xong hỏa cầu thì tinh thần uể oải, như đã tiêu hao cực kỳ nhiều năng lượng.
Vào lúc này, trên bầu trời bỗng nhiên vang lên một tiếng nổ lớn.
"Ầm ầm!"
Trong đám mây tím đánh xuống một đạo thiểm điện, phóng ra luồng sáng chói mắt, chiếu sáng cả bầu trời.
Thiểm điện tựa thần long gào thét, mang theo sức mạnh lôi đình vô tận, giáng thẳng xuống Xích Viêm Lân Báo.
Xích Viêm Lân Báo dù đã tiêu hao năng lượng cực lớn để phun ra hỏa cầu, nhưng trước mặt lôi long lại hoàn toàn vô dụng, nó lập tức tan biến không tiếng động trong lôi điện.
Thiểm điện to lớn rơi xuống, khi giáng xuống, một cỗ uy áp cường đại hơn khuếch tán ra.
Tất cả các sinh vật sống trong khu vực này đều run lẩy bẩy.
Giống như thiên thần giáng lâm.
Vạn vật thế gian quỳ lạy.
Mấy đệ tử Điểm Tinh Phái đều nằm rạp trên mặt đất, trên mặt đều lộ ra vẻ cuồng nhiệt.
“Tử Điện trưởng lão!”
Đây là trưởng lão Điểm Tinh Phái.
Tân An hưng phấn: “Haha...”
Trên mặt hắn ta lộ vẻ kích động, cơ thể run rẩy vì kích động, cả người cực kỳ hưng phấn.
Tân An nhìn Xích Viêm Lân Báo đã bị đè bẹp, nằm im bất động trên mặt đất, ánh mắt lóe lên tia sắc bén.
"Súc sinh, ngươi nhất định phải chết."