STT 770: CHƯƠNG 770: AI NẤY ĐỀU Ỷ THẾ HIẾP NGƯỜI, CÒN CÓ TH...
Sau khi nói xong, Lữ Thiếu Khanh lại ném một chiếc nhẫn trữ vật cho Úc Linh, bên trong chứa đầy khẩu quyết công pháp.
Tất cả số này đều là những thứ lấy được từ Thiên Cung Môn, số lượng rất nhiều, phần lớn là công pháp cấp Hoàng, cấp Huyền, một phần nhỏ là công pháp cấp Địa.
Úc Linh nhận lấy, vẻ mặt ngẩn ngơ, khó có thể tin được.
Chỉ cần một hai bộ công pháp cấp Địa đã đủ để sáng lập một gia tộc rồi.
Thứ Lữ Thiếu Khanh cho nàng không chỉ là một hai bộ công pháp cấp Địa.
Nếu truyền ra ngoài, đủ để khiến vô số người thèm nhỏ dãi.
"Ngươi không biết giá trị của chúng sao?"
Lữ Thiếu Khanh bĩu môi: "Biết thì đã sao? Cầm đi bán vừa phiền phức lại vừa nguy hiểm. Chi bằng đưa cho ngươi, đến lúc đó ngươi cứ vơ vét của dân, thu thật nhiều linh thạch rồi giao cho ta là được."
Vừa dứt lời, có người cười phá lên: "Ha ha, thật sự là tiểu tử thú vị..."
Trong lòng Lữ Thiếu Khanh giật thót, lập tức căng thẳng hỏi: “Ai?”
Không phải là cao thủ tuyệt thế gì đây chứ?
Úc Linh cũng vậy, trường thương trong tay lóe lên quang mang, sẵn sàng tung ra một kích lôi đình.
Một lão giả áo bào đen xuất hiện trong sân, mang trên mặt nụ cười khinh miệt, dáng vẻ ung dung nhìn hai người.
Lão ta chậm rãi xưng tên: “Ta tên Khố Lê!”
Úc Linh lập tức căng thẳng, nghẹn lời thốt lên: “Khố, lão tổ Khố gia?”
Úc tộc ở Tây Cực, thành trì gần bộ lạc nhất chính là Đan Âm thành.
So với Khố gia, Úc tộc không thể sánh bằng ở bất cứ phương diện nào.
Lão tổ Khố gia, Khố Lê, từng danh chấn một phương, về sau dần dần chìm vào quên lãng.
Những thiếu nữ như Úc Linh, nếu không phải đến Thánh địa tìm hiểu rõ ràng một phen, nàng đã không biết đến sự tồn tại của Khố Lê.
Bởi vì nàng đã từng tìm hiểu sự tích của lão tổ Khố gia, nên khi Khố Lê sống sờ sờ xuất hiện trước mặt mình, Úc Linh không khỏi nghẹn lời.
Lữ Thiếu Khanh nhíu mày: “Cái gì cơ? Rất lợi hại sao?”
Nhưng, tên này không mang lại cho hắn cảm giác lợi hại.
Khố Lê không ngờ ở nơi này mà cũng có người biết đến sự tồn tại của lão, lão đánh giá Úc Linh một lượt, cười ha hả: “Tiểu nha đầu, ngươi là ai mà lại biết được ta?”
Trong nháy mắt Úc Linh trở nên nghiêm túc, nàng rất muốn hỏi thăm tình hình Úc tộc. Nhưng nàng biết, nếu nàng hỏi ra chắc chắn Khố Lê sẽ đoán được thân phận của nàng. Đến lúc đó nàng sẽ gặp phiền phức.
Bây giờ nàng đã che giấu con mắt màu tím, lộ ra gương mặt thật nên không cần lo lắng người khác sẽ biết nàng chính là người Úc tộc.
Trong lòng nàng nghiêm túc, tâm tư mau chóng xoay chuyển, thi lễ với Khố Lê: “Ta cũng thỉnh thoảng nghe thấy trưởng bối trong tộc nhắc đến, nói tiền bối tiếng tăm lừng lẫy khắp Tây Cực, từng khiến vô số kẻ địch nghe tin đã sợ mất mật.”
Ánh mắt Khố Lê ngạo nghễ, cười ha hả không ngừng, lòng hư vinh được thỏa mãn.
Còn gì nữa chứ, tại Tây Cực, uy danh của lão cũng hiển hách, hung danh vang xa, nếu không đụng phải tên kinh khủng kia, lão vẫn là lão tổ Khố gia Đan Âm thành, uy chấn một phương.
Khố gia vẫn là kẻ thống trị Đan Âm thành.
Đáng tiếc lại gặp phải tên kinh khủng kia.
Khố Lê nhớ tới thanh niên áo trắng kia, trong lòng hận đến mức nghiến răng, bởi vì tên thanh niên áo trắng kia, lão không thể không chật vật chạy trốn, thậm chí không dám ở lại Tây Cực mà phải chạy trốn tới Nam Hoang này.
Khoảng cách từ Nam Hoang cho tới Tây Cực xa xôi vạn dặm, Vĩnh Ninh thành lại là thành trì cách xa Thánh địa nhất tại Nam Hoang.
Lão trốn tới đây ngoài để tránh tên kinh khủng kia, còn có thể tránh bị Kiếm gia Thánh địa hỏi tội.
Kiếm gia Thánh địa hoành hành bá đạo đã quen, Kiếm Thứ chết dưới kiếm của tên kia, nhưng nếu Kiếm gia truy cứu ra thì lão tổ Khố gia là lão cũng không thoát khỏi trách nhiệm.
Cho nên, trốn tới đây vừa khiêm tốn lại vừa an toàn.
Giờ, trước mắt lão chỉ cần nhập chủ Vĩnh Ninh thành, trở thành kẻ thống trị Vĩnh Ninh thành, lợi dụng tài nguyên của Vĩnh Ninh thành để chữa thương, tăng thực lực.
“Ngươi không tệ, biết tên của ta.” Khố Lê cười rất vui vẻ, cảm giác hơn người lại quay trở về, lão nói với Úc Linh: “Tiểu nha đầu, ngươi chỉ là một Kế Đan kỳ, ngươi không giữ được Vĩnh Ninh thành đâu, nghe ta một câu, ngoan ngoãn nhường chức thành chủ cho ta, ta có thể tha cho ngươi một mạng.”
Úc Linh sắc mặt âm trầm, nhìn về phía Lữ Thiếu Khanh.
Chức thành chủ, không đơn thuần là của riêng Úc Linh mà còn có phần của Lữ Thiếu Khanh.
Nàng nghĩ rằng Lữ Thiếu Khanh sẽ không bằng lòng nhường lại chức thành chủ.
Lữ Thiếu Khanh đã hiểu rõ về Khố Lê qua lời Úc Linh, cũng biết Khố Lê không dễ chọc.
Một tồn tại Nguyên Anh kỳ tầng sáu khiến hắn cũng hơi đau đầu.
Không phải hắn sợ mình đánh không lại mà hắn lo đánh với lão sẽ lưỡng bại câu thương, cuối cùng để người khác đứng sau hưởng lợi.
Trong lòng Lữ Thiếu Khanh cảm thấy bực bội, sao mấy lão già này đáng ghét vậy chứ.
Ai nấy đều ỷ thế hiếp người, còn có thiên lý nữa không?
Cho nên, ánh mắt hắn nhìn Khố Lê vô cùng bất thiện, muốn đánh chết Khố Lê ngay tại chỗ.
Khố Lê chú ý thấy ánh mắt Úc Linh nhìn về phía Lữ Thiếu Khanh, lão cũng nhìn về phía Lữ Thiếu Khanh.
Theo lão, ánh mắt của Lữ Thiếu Khanh là ánh mắt cuồng nộ, nụ cười của lão càng thêm khinh miệt: “Ngươi chính là kẻ giật dây, là ngươi đã giết mấy Nguyên Anh kỳ của Thái gia à?”
Úc Linh càng căng thẳng hơn, nàng phát hiện ra trong giọng nói của Khố Lê mang theo sát ý.
Khố Lê ở cảnh giới Nguyên Anh kỳ tầng sáu, mạnh hơn Lữ Thiếu Khanh hai cảnh giới nhỏ.
Úc Linh không dám khẳng định Lữ Thiếu Khanh có đánh thắng được Khố Lê hay không.
Trong mắt nàng, Lữ Thiếu Khanh có thể khiêu chiến vượt một cấp đã rất đáng gờm, vượt qua hai cấp rất khó.
Cho dù Lữ Thiếu Khanh có lợi hại đến mấy, yêu nghiệt đến mấy cũng không thể lợi hại được đến mức đó.