Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 785: Chương 785: Một tên tấn công từ xa, một tên đuổi giết ở gần

STT 785: CHƯƠNG 785: MỘT TÊN TẤN CÔNG TỪ XA, MỘT TÊN ĐUỔI G...

Trước mặt bao nhiêu người như thế, gã lại bị Lữ Thiếu Khanh dọa sợ.

Thậm chí giờ đây, gã có thể cảm nhận được ánh mắt của những người phía dưới đang nhìn mình.

Giống như đang chế giễu gã.

Dù gã dùng linh lực che đi diện mạo, nhưng sắc mặt vẫn đỏ bừng như đít khỉ.

Chết, chết tiệt!

Sát ý của gã bùng nổ, ánh mắt lom lom nhìn Lữ Thiếu Khanh.

Lữ Thiếu Khanh ngã xuống đất, lại nhổ ra một búng máu.

Cũng may thể phách hắn cường hãn, nếu không đã chết từ lâu rồi.

Nhưng cho dù là vậy, hắn cũng không dễ chịu gì.

Lần này bị thương thật rồi.

Vết thương do mũi tên kia gây ra, cộng thêm cú ngã vừa rồi, e là mười ngày nửa tháng cũng không lành kịp.

Bị thương thì chẳng đáng gì, điều khiến Lữ Thiếu Khanh thật sự tức giận là hắn lại bị kẻ khác hãm hại.

Từ trước đến giờ chỉ có hắn hại kẻ khác, chứ không ai hại được hắn.

Có kẻ còn chơi xấu hơn cả hắn à?

Lữ Thiếu Khanh lắc đầu, lại nuốt vội một nắm linh đan.

Lữ Thiếu Khanh gầm lên giận dữ với tên Nguyên Anh đang nhìn mình chằm chằm: "Tiểu nhân hèn hạ, dám sai người của ngươi âm thầm bắn tên."

"Ngươi cứ đợi đấy, chờ vết thương của ta khỏi rồi, ta nhất định sẽ làm thịt ngươi."

"Ngươi đừng tưởng mình che hết mặt mũi thì ta không biết ngươi là ai chắc?"

"Ta đã ngửi được cái mùi khắm trên người ngươi rồi, đến lúc ấy ngươi có chạy tới chân trời góc biển ta cũng phải làm thịt ngươi."

"Còn nữa, kẻ bắn tên kia, ta cũng biết ngươi rồi, ngươi cũng đợi đấy cho ta, đợi ta khỏe lại, ta giết chết các ngươi."

Đây là lời uy hiếp nhắm vào hai tên Nguyên Anh, nhưng không ai dám nghĩ Lữ Thiếu Khanh đang nói đùa.

Thực lực của Lữ Thiếu Khanh quá rõ ràng, lời uy hiếp của hắn, không ai dám coi thường.

Nghe Lữ Thiếu Khanh nói vậy, tên Nguyên Anh ban nãy còn cảm thấy mất mặt giờ lại càng tức giận, sát ý càng sâu đậm.

Lời của Lữ Thiếu Khanh nhắc nhở gã rằng, gã đã bị Lữ Thiếu Khanh ghi hận rồi.

Gã cắn răng, trong lòng đã hạ quyết tâm, ánh mắt hoàn toàn lạnh lẽo. Gã lạnh lùng nói: "Được, được lắm, vốn dĩ ta còn định giúp ngươi, không ngờ ngươi lại không biết điều."

"Nếu đã như vậy, ngươi chết luôn đi."

Gã bỏ qua Kế Ngôn, lao thẳng từ trên trời xuống như một con kền kền, nhắm thẳng Lữ Thiếu Khanh mà giết tới.

Gã ra tay với Kế Ngôn chẳng phải vì thù oán, chỉ là muốn giết chết một thiên tài, không để cho thiên tài quật khởi.

Giờ đây, gã lại bị một thiên tài khác nhắm vào, vậy nhân cơ hội thiên tài ấy đang bị thương, giết luôn hắn.

Si Hoàn đỡ trán, có chút không dám tin tưởng.

Ông ta không hiểu Lữ Thiếu Khanh rốt cuộc định làm gì.

Đoạn đối thoại vừa rồi của Lữ Thiếu Khanh, không nghi ngờ gì nữa, là đang kéo hết thù hận về phía mình, một lần kéo luôn thù hận của cả hai tên Nguyên Anh.

Hắn rất mạnh, nhưng giờ đây hắn đang bị thương nặng, một Nguyên Anh cũng đủ sức giết hắn, đằng này lại còn chọc giận cả hai tên.

Đây là đang giúp Kế Ngôn công tử.

Si Hoàn không hiểu, không rõ Lữ Thiếu Khanh là ngu xuẩn tự đại, hay có dụng ý khác.

Thế cục hiện giờ, ông ta không muốn dính vào.

Ông ta đi tới cạnh Úc Linh, có vài vấn đề muốn hỏi rõ: "Linh thành chủ, ban nãy người ra tay giúp Kế công tử phải không?"

"Tại sao vậy?"

Úc Linh lạnh mặt, sắc mặt tái nhợt, tăng thêm vài phần mỹ nhân lạnh lùng.

Nàng liếc Si Hoàn một cái, ánh mắt sâu xa, không đáp lại.

Si Hoàn nhận ra sự bất thường trong ánh mắt Úc Linh, dự cảm chẳng lành trong lòng ông ta càng tăng thêm, ông ta lại hỏi: "Linh thành chủ, người không lo lắng hay sao?"

"Người của người đã chọc giận hai vị đại nhân, hai vị đại nhân liên thủ, người nghĩ hắn có thể chống đỡ nổi sao?"

"Hắn chết rồi, người cũng chẳng khá hơn là bao đâu."

Úc Linh vẫn không trả lời, lúc này nàng cũng đang lo lắng.

Nàng biết Lữ Thiếu Khanh định làm gì.

Tranh thủ thời gian cho Kế Ngôn, không tiếc đẩy mình vào nguy hiểm.

Cái tên khốn kiếp này thật là.

Úc Linh không biết nên nói gì cho phải.

Trong đầu nàng lại nhớ đến lời Tiêu Y từng nói.

"Nhị sư huynh trông thì không đáng tin, nhưng lại đáng tin hơn bất cứ ai."

Thì ra có ý như vậy sao?

Úc Linh nhìn tên Nguyên Anh đang lao thẳng từ trên trời xuống, nhắm Lữ Thiếu Khanh mà giết tới. Cùng lúc đó, ở một nơi khác trong thành, một luồng khí tức mạnh mẽ cũng đồng thời bùng nổ.

Tên Nguyên Anh núp trong bóng tối cũng đã sẵn sàng, một kích đoạt mạng Lữ Thiếu Khanh bất cứ lúc nào.

Lời của Lữ Thiếu Khanh cũng đã chọc giận hắn ta, hắn ta thay đổi ý định, giết Lữ Thiếu Khanh trước.

"Ầm ầm!"

Tên Nguyên Anh lao xuống từ trên trời, tràn đầy sát ý, linh lực quấn quanh người như khôi giáp. Gã giết tới trước mặt Lữ Thiếu Khanh, mạnh mẽ giáng một quyền về phía hắn.

"Uỳnh!"

Lữ Thiếu Khanh giơ tay đỡ đòn. Dù thể phách cường hãn, nhưng tiếc rằng giờ đây hắn không còn chút sức lực nào.

Hắn bị một quyền đánh bay, cơ thể văng ngược như viên đạn pháo, đập vỡ vô số kiến trúc, để lại trên mặt đất một vệt kéo dài sâu hoắm.

"Ui cha!" Lữ Thiếu Khanh vừa khó nhọc bò dậy từ đống đổ nát, một tia sáng đen đã từ phía xa vút tới.

Tên Nguyên Anh còn lại cũng ra tay.

Mũi tên màu đen bắn tới. Lữ Thiếu Khanh dựa vào thể phách cường hãn, đạp mạnh một cái, thoát khỏi vị trí đó.

Ầm ầm một tiếng, mũi tên đen nổ tung, tạo ra một cái hố sâu hun hút.

Mẹ nó!

Chứng kiến uy lực của mũi tên ấy, Lữ Thiếu Khanh thầm mắng.

Thấy hai tên Nguyên Anh lại liên thủ lần nữa, Lữ Thiếu Khanh vội vàng hét lớn: "Khoan đã, không đánh nữa, không đánh nữa!"

Nhưng hai tên Nguyên Anh kia đã hạ quyết tâm trong lòng, sao có thể vì một câu nói của hắn mà dừng lại?

Ngược lại, bọn chúng càng ra tay ác hơn.

Một tên tấn công từ xa, một tên đuổi giết ở gần.

Áp lực của Lữ Thiếu Khanh cực lớn, hắn chỉ còn thiếu chút thời gian nữa thôi.

Thấy áp lực ngày càng lớn, Lữ Thiếu Khanh hét lớn: "Các ngươi còn như vậy, đừng trách ta tung tuyệt chiêu!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!