Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 802: Mục 803

STT 802: CHƯƠNG 802: SỨC MẠNH BA GIA TỘC (TIẾP THEO)

Đám người Câu Tô thấy vậy cũng không nói gì.

Nhìn xem, ngay cả khỉ cũng sợ. Người này, chắc chắn là tuyệt thế hung nhân.

Ánh mắt Lữ Thiếu Khanh hung ác nhìn chằm chằm mọi người, một lát sau mới cởi bỏ cấm chế của bọn họ, thả bọn họ rời đi: "Được rồi, các ngươi có thể đi.”

Mọi người dìu Câu Tô ngoan ngoãn rời đi, dù trong lòng lửa giận ngút trời, sát ý cuồn cuộn thì cũng chẳng dám để lộ ra lúc này.

Vẫn là trở về tìm phụ mẫu đi, để phụ mẫu báo thù cho ta.

Sau khi mọi người rời đi, Lữ Thiếu Khanh cảm thấy kỳ lạ, nhìn Miêu Á ngồi bất động trên ghế: "Cô nàng, ngươi không nỡ đi sao?"

Ánh mắt Miêu Á dừng trên người Kế Ngôn.

Kế Ngôn và Lữ Thiếu Khanh đứng cạnh nhau, khí chất hai người hoàn toàn tương phản, như hai thái cực đối lập.

Một người lạnh lùng nho nhã, một người dung tục bỉ ổi.

Thật khó để tin rằng hai người này là một nhóm.

Bọn họ rốt cuộc có lai lịch gì?

Một kẻ có can đảm khiêu khích phủ Thành Chủ, trong mắt người khác chính là đang tìm chết.

Những năm này Cung gia như mặt trời ban trưa, sức mạnh tộc nhân không ngừng đột phá, đã phá vỡ thế cân bằng ba gia tộc, trở thành gia tộc mạnh nhất trong ba gia tộc.

Hiện tại Cung gia lại tạm thời không có cách nào bắt được Kế Ngôn, đủ để nói rõ Kế Ngôn đáng sợ.

Mà về phần tên mặt dày mày dạn đếm nhẫn trữ vật, khiến người ta căm hận đến nghiến răng trước mắt này, thực lực cũng đáng sợ không kém.

Bọn họ rốt cuộc là ai? Đến đây là có mục đích gì?

"Các ngươi là ai?" Miêu Á nhìn Kế Ngôn, hỏi.

Sắc mặt nàng ta ửng đỏ, Kế Ngôn như vậy tỏa ra một sức hút khó tả đối với nàng.

Lữ Thiếu Khanh không trả lời, nàng ta cố gắng lấy được đáp án từ chỗ Kế Ngôn.

Lữ Thiếu Khanh thấy nàng ta như vậy, đưa tay quơ quơ trước mặt nàng ta: "Sao? Muốn 'chơi' hắn ta không? Ta có thể giúp một tay đấy. Ngươi đưa lễ hỏi đây, ta sẽ đánh ngất hắn rồi đưa thẳng lên giường ngươi."

Thô bỉ.

Miêu Á vừa tức vừa xấu hổ, sắc mặt đỏ bừng, vội vàng dời mắt đi.

Nàng ta cắn răng, nói với hai người: "Nếu như hai vị không có chỗ ở, có thể đến Miêu gia tá túc..."

Miêu Á đề nghị để hai người đến Miêu gia ở lại tạm thời, thực ra nàng ta cũng thấy mình hơi vội vàng.

Nhưng không ngờ tới Lữ Thiếu Khanh lại đồng ý.

"Thật sao? Vậy thì tốt quá." Ánh mắt Lữ Thiếu Khanh sáng ngời, như vớ được vàng.

Nhìn thấy bộ dáng này của Lữ Thiếu Khanh, trong lòng Miêu Á giật thót, thầm hối hận, chẳng lẽ mình dẫn sói vào nhà sao?

Nhưng mà nghĩ đến chuyện gần đây Miêu gia mình gặp phải, nàng ta vẫn chần chờ hỏi: "Công tử, thật sao?"

Lữ Thiếu Khanh cười phá lên: "Là thật, chúng ta sẽ không khách sáo với cô đâu."

Ánh mắt Miêu Á không kìm được dừng lại trên người Kế Ngôn, giống như trên người Kế Ngôn có ma lực thu hút nàng.

"Vị công tử này, ý của ngươi như thế nào?"

Kế Ngôn thấy không vấn đề gì với chuyện này: "Tùy ý, làm phiền cô."

Nụ cười nhàn nhạt của hắn khiến tim Miêu Á đập loạn, đỏ mặt, vội vàng cúi đầu.

Lữ Thiếu Khanh khinh bỉ: "Hết xuân rồi, bớt phát xuân ở đây đi."

Trong lòng Miêu Á càng thêm ngượng ngùng, vội vàng đi xuống lầu: "Hai vị, mời đi theo ta."

Hai người đi theo Miêu Á đến Miêu gia, Miêu gia nằm ở phía Tây Nam thành Tam Vũ.

Dãy núi và rừng rậm trải dài hàng chục dặm chính là sân sau của Miêu gia.

Kế Ngôn và Lữ Thiếu Khanh bước vào nơi này liền cảm nhận được sự khác biệt rõ rệt so với những nơi khác trong thành Tam Vũ.

Nơi này linh khí nồng đậm hơn hẳn so với những nơi khác, nếu so sánh Thái gia ở thành Vĩnh Ninh với Miêu gia thì giống như so sánh danh gia vọng tộc với một hộ nhỏ bình thường vậy.

Lữ Thiếu Khanh đi theo sau Miêu Á, không kìm được cảm thán.

"Thật đáng nể, có thể ở được một nơi có linh khí nồng đậm như vậy, đúng là đại gia tộc có thủ bút lớn."

Miêu Á đi ở phía trước, trong lòng âm thầm vui.

Hừ, chưa thấy qua việc đời đúng chứ?

Nhưng mà trong lòng còn chưa kịp vui mừng lại nghe Lữ Thiếu Khanh lẩm bẩm: "Nhất định có rất nhiều linh thạch nhỉ? Nếu tất cả đều thuộc về ta thì hay biết mấy."

Niềm vui thầm kín của Miêu Á lập tức biến mất, lại dấy lên nỗi lo lắng, chẳng lẽ mình thực sự dẫn sói vào nhà rồi sao?

Miêu Á mang theo hai người đi tới một ngọn núi nhỏ ẩn mình trong rừng, nơi này có mấy tòa kiến trúc tĩnh lặng.

Hoàn cảnh xung quanh tuyệt đẹp đến nao lòng, non xanh nước biếc, chim hót hoa thơm, là một nơi nghỉ ngơi lý tưởng.

Nàng ta nói với hai người: "Tạm thời làm phiền hai vị công tử ở lại đây, ta đi nói chuyện với phụ thân, lát nữa sẽ cùng phụ thân đến gặp hai vị công tử."

Miêu Á từ biệt rời đi, ánh mắt Kế Ngôn dừng trên người Lữ Thiếu Khanh: "Đệ muốn làm gì?"

"Huynh mới là người ta nên hỏi muốn làm gì đấy chứ." Lữ Thiếu Khanh đang kiểm tra xung quanh, xem có cạm bẫy nào không.

Vừa đi vòng quanh kiểm tra, hắn vừa bất mãn nói với Kế Ngôn: "Đầu óc huynh có vấn đề thật đấy, cái này mà cũng gọi là cách hay sao?"

Kế Ngôn nhảy thẳng lên một cành cây, ngồi khoanh chân: "Chính đệ không chịu nghĩ cách, ta đành phải nghĩ ra cách này thôi."

Kế Ngôn nghĩ ra cách rất đơn giản thô bạo.

Nếu không rõ tung tích của sư muội, vậy cứ để sư muội biết tin tức của bọn họ.

Tìm người đánh nhau, lộ ra thân phận của mình, sớm muộn gì cũng sẽ rơi vào tai Tiêu Y.

Lữ Thiếu Khanh tức đến trợn trắng mắt, hắn dứt khoát nhảy lên nóc nhà, nằm ở phía trên, thẳng thừng mắng chửi: "Huynh nghĩ như thế nào vậy? Ba ngày sau, chẳng phải là công khai bảo bọn họ tập trung lực lượng đến giết huynh sao?"

Kế Ngôn có vẻ chẳng hề gì, hắn ta ngược lại còn vui mừng khôn xiết: "Không còn gì tốt hơn."

Hắn ta hoàn toàn tự tin vào thực lực của bản thân, Kế Ngôn không sợ hãi.

Hắn ta rất tò mò Lữ Thiếu Khanh muốn làm gì: "Đệ cố ý nương tay với cô gái vừa rồi, còn đồng ý đến nhà nàng ta làm khách, đệ rốt cuộc muốn làm gì?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!