Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 804: Mục 805

STT 804: CHƯƠNG 804: CON MỜI BỌN HỌ VỀ

Miêu Á hừ một tiếng, giọng nói lạnh lùng: "Nhị thúc, chuyện con nói cũng liên quan đến tương lai Miêu gia."

"Ồ?" Miêu Kinh Tuyên tiếp tục âm dương quái khí: "Con quan tâm đến tương lai của Miêu gia từ khi nào vậy?"

Vẫn âm thầm châm chọc Miêu Á không muốn gả đi, liên hôn với Câu gia.

Thấy nữ nhi còn muốn tiếp tục đôi co với đệ đệ, Miêu Hồng Tuấn vội vàng nói: "Nói đi, có chuyện gì."

"Con mang về hai vị khách..."

Miêu Kinh Tuyên cười phá lên, xen vào: "Hai vị khách? Cái này mà cũng gọi là liên quan đến tương lai Miêu gia sao?"

Miêu Á không để ý đến vị nhị thúc này, hiện tại quan hệ giữa nàng và Miêu Kinh Tuyên đã rất kém cỏi, nàng nói: "Con đã mời Kế Ngôn công tử và sư đệ Trương Chính về."

"Ha ha, khụ khụ..."

Miêu Kinh Tuyên bên này còn đang cười, nhưng mà mới cười hai tiếng liền bị nước miếng của mình khiến hắn sặc nước bọt.

Những người khác cũng sửng sốt, sau đó mới phản ứng lại.

Chuyện bọn họ thảo luận vừa rồi không phải chính là nói đến người trẻ tuổi tên Kế Ngôn kia sao?

Miêu Hồng Tuấn há hốc mồm, không thể tin được: "Tiểu Á, con nói thật sao?"

Thấy nữ nhi gật đầu, cho dù là Miêu Hồng Tuấn thì nhất thời cũng không biết nói cái gì cho phải.

Ông ta triệu tập người trong gia tộc họp bàn, để xem chuyện lần này có ảnh hưởng gì đối với Miêu gia bọn họ.

Còn chưa kịp đi vào chủ đề, nữ nhi đã nói người trẻ tuổi bọn họ muốn thảo luận kia đã là khách nhân Miêu gia.

Không ít tộc nhân sắc mặt khó coi, thậm chí có người chỉ trích Miêu Á tự tiện chủ trương.

Có tộc lão bất mãn: "Tiểu Á, ngươi biết ngươi đang làm gì không?"

Cung gia mấy năm nay làm việc càng ngày càng kiêu ngạo, quan hệ với Miêu gia, Câu gia cũng không tốt.

Kế Ngôn khiêu khích Cung gia, còn khiến Cung gia chịu thiệt thòi, Cung gia đã sớm hận Kế Ngôn thấu xương.

Hiện tại Kế Ngôn lại trở thành khách nhân của Miêu gia, Cung gia nhất định sẽ có suy nghĩ khác.

Thậm chí còn cho rằng Miêu gia muốn đối phó với Cung gia, thay thế vị thế, đến lúc đó đôi bên sẽ hiểu lầm lớn.

Miêu gia tất sẽ bị Cung gia đối phó.

Miêu gia chẳng khác nào là tìm cho mình một phiền toái lớn trở về, rước lấy lửa thiêu thân.

Miêu Hồng Tuấn cũng đau đầu, ông ta hỏi Miêu Á: "Tiểu Á, con muốn làm gì?"

Miêu Á mỉm cười, vẻ mặt động lòng người: "Phụ thân, thúc thúc, các vị trưởng lão, không phải mọi người đều nói Miêu gia ở thế yếu sao? Nếu Kế Ngôn công tử trở thành khách khanh của Miêu gia, gia nhập Miêu gia, nhất định sẽ tăng cường thực lực cho Miêu gia."

"Hồ đồ!" Các tộc lão khác không đồng ý với cách nói như vậy: "Đây là đang đối nghịch với Cung gia."

Có thể trở thành khách khanh hay không đều là một chuyện chưa xác định, nhưng nhất định sẽ chọc giận Cung gia.

Ngay cả Miêu Hồng Tuấn cũng không nhịn được lộ ra ánh mắt trách cứ, ông ta thở dài: "Tiểu Á, chúng ta không biết Kế Ngôn đó là ai, làm sao có thể tự tiện mời tới Miêu gia chúng ta?"

Ông ta lắc đầu, nữ nhi làm việc quá xúc động.

Nhưng mà Miêu Kinh Tuyên lại cười phá lên, ông ta lại đồng ý cách làm của Miêu Á.

"Tiểu Á làm không sai, Miêu gia chúng ta làm việc, đã bao giờ phải nhìn sắc mặt Cung gia đâu? Lần này xem như hoàn toàn đắc tội Cung gia, cho nên chúng ta nhất định phải tiến thêm một bước giao hảo thân thiết với Câu gia."

Ánh mắt dừng lại trên người Miêu Á, trong mắt tràn ngập hài lòng, việc giao hảo thân thiết bằng cách nào thì không cần nói cũng biết.

Còn có phương thức nào thỏa đáng hơn kết thông gia sao? Chất nữ của mình đã nghĩ thông suốt rồi sao? Biết dùng chiến lược vòng vo này ư?

Miêu Hồng Tuấn hết chỗ nói.

Ý tứ của đệ đệ ông ta hiểu được, bởi vì chuyện Kế Ngôn này nhất định sẽ chọc giận Cung gia, một mình Miêu gia thì khó có thể chống lại sự chèn ép của Cung gia.

Chỉ có liên kết với Câu gia cùng nhau chống lại Cung gia, thậm chí đối phó Cung gia.

Miêu Hồng Tuấn thở dài trong lòng, nhìn nữ nhi, đây chính là do con tự chuốc lấy.

Nhị thúc con còn đang lo không có cách thúc đẩy chuyện này thì con làm như vậy, là tự bê đá đập chân mình rồi, con gái ạ.

Nếu như đến lúc đó bởi vì chuyện mang theo Kế Ngôn trở lại Miêu gia mà Cung gia đối phó Miêu gia.

Miêu gia không thể chống lại Cung gia, nhất định sẽ liên thủ với Câu gia.

Mặc dù ông ta là phụ thân của Miêu Á, ông ta cũng không cách nào giữ được Miêu Á.

Miêu Á lại mỉm cười, lại tiết lộ: "Hôm nay sư đệ Kế Ngôn công tử đã đánh gãy chân Câu Tô."

Ong!

Mọi người ở đây há to miệng, đầu ong ong.

Miêu Hồng Tuấn lúc này mới hiểu được ý của nữ nhi.

Mời người đã đánh Câu Tô về, dùng phương thức này để biểu lộ thái độ của nàng, tuyệt đối không gả cho Câu Tô.

"Tiểu Á, con..."

Miêu Hồng Tuấn đã không biết nói cái gì cho phải.

Sắc mặt Miêu Kinh Tuyên đã khó nhìn tới cực điểm, sắc mặt âm trầm, ẩn giấu lửa giận.

Ông ta thậm chí cảm thấy mặt mình nóng ran.

Cách làm của chất nữ giống như một cái tát thẳng vào mặt ông ta.

Ông ta đè nén lửa giận, cắn răng, gằn từng chữ: "Miêu Á, ngươi có biết ngươi đang làm gì không? Ngươi đang đẩy Miêu gia vào vực sâu vách núi đấy."

Mặt Miêu Á không chút thay đổi: "Nhị thúc, thúc đang nói cái gì vậy? Con không hiểu lắm, con chỉ biết là con mời bọn họ về, chính là chuyện có lợi đối với Miêu gia."

"Có lợi cái quái gì!" Miêu Kinh Tuyên nhịn không được, nhảy phắt dậy: "Bọn họ ở đâu? Hiện tại ta lập tức đi giết bọn họ..."

Nhìn Miêu Kinh Tuyên tức giận ngút trời, trong lòng Miêu Á rất thoải mái.

Hừ, vì dã tâm của ngươi mà muốn ta đi làm vật hy sinh sao? Ta sẽ không làm đâu.

Miêu Kinh Tuyên căm tức nhìn Miêu Á, ánh mắt như muốn ăn thịt người: "Bọn họ đâu?"

Nàng không hề sợ ánh mắt của Miêu Kinh Tuyên, thản nhiên đáp: "Bọn họ là khách nhân của Miêu gia, nhị thúc muốn ra tay với bọn họ sao?"

Miêu Kinh Tuyên càng tức giận, sát ý càng sâu, khách nhân ngươi mang về, ta giết bọn họ thì mọi chuyện sẽ không đến mức khó xoay chuyển.

Ông ta lại hét lớn: "Người đâu?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!