Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 812: Mục 813

STT 812: CHƯƠNG 812: ĐÂY CHÍNH LÀ THỰC LỰC CỦA NGƯƠI?

Miêu Á không có ý kiến gì, Lữ Thiếu Khanh không phải kẻ dễ trêu chọc. Nếu Câu Tô dám đi, không chết cũng phải chịu khổ một trận.

Trong lòng Câu Tô chần chờ, hắn ta đương nhiên biết Lữ Thiếu Khanh không dễ chọc.

Nhưng trước mặt Miêu Á, hắn ta lại không muốn thể hiện nỗi sợ của mình.

Ngay vào lúc hắn ta đang chần chờ, Cung Tử Sương đến.

“Tô ca ca!” Cung Tử Sương cười ngọt ngào, chân thành gọi Câu Tô: “Thương thế của huynh sao rồi? Hôm nay ta mới biết có kẻ đả thương Tô ca ca, đúng là tên đáng chết!”

Miêu Á nhìn thấy Cung Tử Sương, lông mày khẽ nhíu lại, trong mắt lộ rõ vẻ chán ghét.

Cung Tử Sương nhìn thấy Miêu Á cũng cười tủm tỉm gọi một tiếng: “Á muội muội.”

Tuy nhiên ánh mắt nàng ta cũng giống như ánh mắt Miêu Á vậy.

Hai bên đều nhìn đối phương không vừa mắt.

Miêu Á hừ một tiếng: “Phụ thân ngươi đang chiến đấu với người khác, ngươi không lo lắng chút nào sao?”

Cung Tử Sương tự tin ngạo nghễ đáp, thân hình nàng ta cao hơn Miêu Á khá nhiều, ánh mắt như từ trên cao nhìn xuống Miêu Á, hơi hếch đầu lên: “Thực lực cha ta cường đại, không cần lo lắng cho ông ấy. Hắn ta tuổi còn chẳng bằng ta, làm sao có thể đánh bại cha ta?”

Nhưng vừa dứt lời, nơi xa truyền đến một tiếng hét thảm thiết.

Đám người bên cạnh kinh ngạc kêu lên: “Chuyện này, không thể nào.”

Cung Tử Sương nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của cha mình, nàng ta vội vàng ngẩng đầu nhìn lại.

Nơi xa, thân hình Cung Trừ từ giữa không trung rơi xuống.

Toàn thân Cung Trừ vết thương chồng chất, như bị vạn kiếm xuyên qua, vết thương lớn nhỏ che kín toàn thân, trong tay chỉ còn cầm một nửa trường cung.

Nàng ta nhìn thấy thảm trạng của cha mình thì ngây ra.

Cha mình cảnh giới Nguyên Anh kỳ tầng sáu, sao lại không đánh lại Kế Ngôn?

Hơn nữa!

Nàng ta ngẩng đầu nhìn lại, Kế Ngôn trên bầu trời vẻ mặt lạnh nhạt, tay cầm kiếm đứng đó, tiêu sái phiêu dật.

Khí tức hắn ta bình ổn, không thể nhận ra sự chật vật hay mệt mỏi sau khi trải qua trận đại chiến.

Giống như người ban nãy chiến đấu với Cung Trừ không phải hắn ta vậy.

Cơ thể Cung Tử Sương run rẩy, cha nàng ta cảnh giới Nguyên Anh kỳ tầng sáu, sao lại bị đánh bại nhanh như vậy?

Cung Tử Sương không thể tin được: “Không, không thể nào.”

Kế Ngôn nhìn Cung Trừ thua trận, lắc đầu, vẻ mặt vô cùng thất vọng: “Quá yếu.”

“Đây chính là thực lực của ngươi sao?”

Tất cả mọi người trầm mặc.

Lời này giống như đang trào phúng, nhưng mọi người lại không cảm nhận được sự trào phúng trong đó.

Bọn hắn nhận ra đây là lời thật lòng của Kế Ngôn.

Đây là thật lòng thất vọng.

Cho dù là Cung Trừ thì ngoài vẻ mặt muốn chết ra, ông ta cũng không có lời nào để nói.

“Còn ai muốn lên nữa không?”

Ánh mắt Kế Ngôn quét ngang đám người, không ít người theo bản năng quay đầu đi chỗ khác, tránh ánh mắt Kế Ngôn.

Kế Ngôn còn đáng sợ hơn nhiều so với tưởng tượng, khiến nhiều người trong lòng không khỏi kiêng kị.

Còn Miêu Hoành Tuấn thì giật nảy mình vì cảnh tượng này, trong lòng âm thầm hối hận. Nếu như ba ngày trước đã lên tiếng mời chào, nếu thành công chẳng phải Miêu gia đã có thêm một tồn tại có thể sánh ngang Nguyên Anh kỳ tầng sáu sao?

“Tiểu tử thú vị!”

Một âm thanh thâm trầm quanh quẩn trên bầu trời, từ xa đến gần. Khi âm thanh tới nơi, một bóng người cũng xuất hiện trước mặt Kế Ngôn.

Mà sau khi nhìn thấy người tới, Miêu Hoành Tuấn và Câu Khiên đồng thanh hô lên: “Cung gia lão tổ, Cung Sùng!”

Nguyên Anh hậu kỳ duy nhất của Tam Võ thành...

Thân hình lão giả rất cao, ít nhất cao hơn hai mét, nhưng lại thon gầy. Mái tóc và râu ria hoa râm, nhưng sắc mặt lại cực kỳ hồng nhuận, trông cứ như phản lão hoàn đồng.

Khí tức của lão ta rất bình thường, bình thường đến mức giống một phàm nhân, không đáng chú ý.

Nếu lão ta đi trên đường cái sẽ không có mấy ai chú ý đến lão ta.

Cũng không ai ngờ một người gầy gò đến mức rõ ràng được coi là dị loại trong Thánh tộc lại là Nguyên Anh hậu kỳ duy nhất của Tam Võ thành.

Cung Sùng hai tay chắp sau lưng, ánh mắt nhìn Kế Ngôn lộ tia tán thưởng.

“Tên nhóc không tệ, ngươi có quan hệ gì với Kiếm gia?”

Khí chất Kế Ngôn thật sự quá tốt, cho dù là Cung Sùng sống ba bốn trăm năm cũng không khỏi sợ hãi thán phục.

Thanh niên giống như Kế Ngôn là lần đầu tiên lão ta gặp được.

Khí tức trong cơ thể mạnh mẽ như một vầng thái dương đang mọc, làm cho người ta không dám nhìn thẳng.

Kế Ngôn cũng phát giác được sự cường đại của Cung Sùng, sắc mặt hắn ta càng thêm vài phần ngưng trọng, một lần nữa nói: “Ta không có quan hệ gì với Kiếm gia.”

Không có quan hệ với Kiếm gia lại có kiếm ý như vậy, đúng là yêu nghiệt.

Cung Sùng một lần nữa tán thưởng: “Cho dù là tên Kiếm Ngũ của Kiếm gia kia lúc bằng tuổi ngươi cũng không lợi hại được như ngươi. Ngươi hẳn là đến từ đại gia tộc ẩn thế nào đó?”

Kế Ngôn một lần nữa phủ nhận: “Bớt nói nhiều lời, đánh với ta một trận đi.”

Sự cường đại của Cung Sùng khiến chiến ý trong cơ thể Kế Ngôn bốc cháy.

“Người trẻ tuổi, hà tất phải chém giết lẫn nhau.”

Cung Sùng nở nụ cười như một vị lão nhân hiền lành: “Nếu ngươi không phải tới từ Thánh địa gia tộc, cũng không phải đại gia tộc ẩn thế, vậy chi bằng gia nhập Cung gia ta đi. Trở thành đồ đệ của Cung gia, Cung gia chúng ta có vài tiểu bối không tồi, ngươi có thể lựa chọn một trong số các nàng làm đạo lữ của mình. Chỉ cần ngươi có đủ thực lực, tương lai Cung gia sẽ do ngươi định đoạt.”

Lời này vừa nói ra, những người nghe thấy đều nhao nhao xôn xao.

Không ngờ Cung Sùng cũng muốn mời chào Kế Ngôn, hơn nữa điều kiện đưa ra lại cao đến như vậy.

Phía xa, Lữ Thiếu Khanh bĩu môi: “Tự mình rước khổ.”

Sư phụ Thiều Thừa của bọn họ thiên phú bình thường, thực lực không tính là quá mạnh. Nhưng đối với hai người bọn họ mà nói, ông đối đãi họ như con ruột.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!