STT 82: CHƯƠNG 82: CƯỠI ĐẦU CƯỠI CỔ
“Thật sao?”
Tuyên Vân Tâm liếc nhìn những người bên cạnh Hạ Ngữ.
Ngoài Lữ Thiếu Khanh là nam giới duy nhất, ba người còn lại đều là nữ hài tử. Hơn nữa, họ đều là những nữ hài tử còn khá trẻ.
Mặc dù tạm thời không thể biết thực lực của những người khác, nhưng Tuyên Vân Tâm không nghĩ rằng Biện Nhu Nhu, Phương Hiểu, Tiêu Y có thể đạt đến Kết Đan kỳ. Còn đối với Lữ Thiếu Khanh, nàng ta không tin một kẻ tiểu nhân như vậy lại có thể mạnh đến mức đáng sợ.
Về phía nàng ta, ngoài thực lực tương đương Hạ Ngữ, còn có Tân Chí với thực lực Kết Đan trung kỳ tầng bốn. Cộng thêm hơn mười vị sư đệ đồng môn, Tuyên Vân Tâm thực sự không thể nghĩ ra làm sao phe mình lại có thể thua được.
Thật sự là đang cưỡi đầu cưỡi cổ mà.
Lúc này, Tân Chí mở lời: “Sư tỷ, chi bằng tiên hạ thủ vi cường.”
Tân Chí làm động tác tay chém xuống, đề nghị ra tay trước.
Tuyên Vân Tâm lại lắc đầu nói: “Không vội.”
“Nơi này là Tề Châu, không phải Yến Châu chúng ta.”
“Hạ Ngữ là Đại đệ tử Song Nguyệt Cốc, những người bên cạnh nàng có lẽ cũng là đệ tử Song Nguyệt Cốc.”
“Giết họ không có bất kỳ lợi ích gì cho chúng ta, nếu quá nóng vội, chúng ta cũng sẽ phải chịu tổn thất nặng nề.”
“Đợi khi bí cảnh chi tâm xuất hiện, sau khi có được nó, chúng ta sẽ lập tức rút lui.”
Tuyên Vân Tâm không muốn đại khai sát giới. Nơi này là địa bàn của đối phương, nếu giết đệ tử Song Nguyệt Cốc, một trong ba đại môn phái, thì với số lượng hiện tại, bọn họ sẽ không thể chống lại sự trả thù của môn phái này.
Trong lòng Tân Chí có chút không cam lòng, hắn ta nhìn chằm chằm Lữ Thiếu Khanh đang tản bộ đằng xa, trong mắt mang theo sát ý nồng đậm. Chẳng hiểu vì sao, hắn ta rất ghét Lữ Thiếu Khanh, có một sự thôi thúc muốn diệt trừ mầm họa.
Cộng thêm việc đến giờ đệ đệ mình vẫn chưa có bất kỳ hồi âm gì, kết hợp với những chuyện trước đó, Tân Chí liền nói tiếp:
“Sư tỷ, ta nghi ngờ nhóm người đệ đệ của ta đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn.”
Tuyên Vân Tâm khẳng định nói: “Không cần hoài nghi, bọn họ chắc chắn đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn.”
Sắc mặt Tân Chí đột nhiên thay đổi: “Chuyện, chuyện này, sao có thể như vậy?”
Nhưng Tân Chí biết vị sư tỷ này của mình lợi hại đến mức nào, chuyện nàng ta nói gần như đúng tám chín phần mười. Việc liên quan đến đệ đệ của mình, Tân Chí rất khó tiếp nhận kết quả như vậy.
Hắn ta nói: “Tân An mang theo mười hai sư huynh đệ, mặc dù tất cả đều là Trúc Cơ kỳ nhưng thực lực cũng không phải dạng vừa, sao có thể xảy ra chuyện ngoài ý muốn được?”
“Lẽ nào, liên quan đến hắn sao?”
“Là hắn giở trò?”
Ánh mắt Tân Chí nhìn chằm chằm vào Lữ Thiếu Khanh. Hắn ta chỉ cần nhìn Lữ Thiếu Khanh đã thấy khó chịu. Vừa xuất hiện đã chiếm được nhiều danh tiếng như vậy, hơn nữa còn có thể đi cùng mỹ nữ như Hạ Ngữ, mà Hạ Ngữ còn ra tay bảo vệ hắn. Nhìn thế nào cũng thấy chướng mắt.
Quan trọng hơn là, ban nãy tên này còn bất kính với nữ thần Tuyên Vân Tâm của mình. Đủ loại tội trạng cộng lại, Tân Chí hận không thể lập tức ra tay giết chết Lữ Thiếu Khanh.
Tuyên Vân Tâm nói: “Nếu như ta đoán không sai, có lẽ là hắn đã đánh lén. Lợi dụng lúc Tân An sư đệ đang chiến đấu với Hỏa lĩnh chủ mà ra tay đánh lén quấy nhiễu. Kim lĩnh chủ và Thổ lĩnh chủ mà chúng ta từng gặp đều có thực lực Kết Đan kỳ. Có lẽ Hỏa lĩnh chủ cũng không chênh lệch là bao, hơn nữa thuộc tính Hỏa còn cuồng bạo hơn, có lẽ thực lực sẽ còn mạnh hơn một chút. Thực lực của Tân An sư đệ mạnh nhất trong bọn họ chẳng qua cũng chỉ ở Trúc Cơ hậu kỳ, chỉ cần gặp chút quấy nhiễu, thua trong tay Hỏa lĩnh chủ cũng là điều bình thường.”
Tuyên Vân Tâm nói với ngữ khí rất bình tĩnh, với việc những đệ tử Điểm Tinh Phái gặp chuyện ngoài ý muốn, trong lòng nàng ta cũng không hề có chút gợn sóng nào.
Sau khi Tân Chí nghe xong, hai mắt đỏ ngầu, sát ý mãnh liệt xộc thẳng lên não. Hắn ta nhìn chằm chằm Lữ Thiếu Khanh: “Ta nhất định phải giết hắn.”
Tuyên Vân Tâm nhìn Lữ Thiếu Khanh tản bộ ở phía xa, trông giống như một tên nhà quê tỉnh lẻ, nhàn rỗi đi dạo, ánh mắt nàng ta càng thêm khinh thường. Kẻ chuyên thừa cơ đánh lén, một tên tiểu nhân, chẳng đáng bận tâm.
Cũng không thể trách nàng ta nghĩ như vậy, thoạt nhìn Lữ Thiếu Khanh không hề có chút khí chất cao thủ nào.
Nàng ta nói: “Giờ tạm thời nhịn một chút, đợi rời khỏi nơi này, hắn ta và Hạ Ngữ mỗi người một ngả rồi ra tay cũng chưa muộn. Chúng ta không nên trêu chọc Hạ Ngữ, nhưng với hắn thì chẳng có gì đáng lo. Đợi lát nữa đánh nhau, cử một người theo dõi hắn là được rồi.”
Mặc dù cảm thấy Lữ Thiếu Khanh không phải là cao thủ, nhưng phái người theo dõi hắn sát sao vì Tuyên Vân Tâm không muốn để bất kỳ chuyện bất ngờ nào xảy ra.
Tân Chí cắn răng gật đầu: “Mọi chuyện nghe theo sắp xếp của sư tỷ.”
“Hừ.” Tân Chí nhìn chằm chằm Lữ Thiếu Khanh, trong lòng nảy sinh ý nghĩ độc địa nói: “Tạm thời cho ngươi được sống thêm một chút thời gian nữa.”
Tuyên Vân Tâm nói với Tân Chí: “Sau khi bí cảnh chi tâm xuất hiện, ta đối phó Hạ Ngữ, đệ đối phó với những người khác.”
“Không cần giết bọn họ, chỉ cần gây nguy hiểm để Hạ Ngữ phân tâm là đủ.”
Tân Chí gật đầu, sau đó có chút khinh thường nói: “Cho dù Hạ Ngữ không phân tâm thì sư tỷ cũng có thể hoàn toàn thắng nàng.”
Tuyên Vân Tâm nói: “Không thể bỏ lỡ bất kỳ cơ hội nào, cảnh giới của nàng ta tương đương với ta, không thể khinh thường.”