Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 820: Mục 821

STT 820: CHƯƠNG 820: AI ĐI TA GIẾT KẺ ĐÓ

Uống trà?

Ai muốn uống trà với ngươi?

Cho dù là Cung Tử Sương hay Miêu Á đều không muốn ở lại đây nữa.

Đặc biệt là Cung Tử Sương, nàng ta thuyết phục Cung Xiêm tới đây vốn dĩ cho rằng ba người bọn họ có thể đối phó được Lữ Thiếu Khanh.

Nàng ta không thể ngờ rằng thực lực Lữ Thiếu Khanh mạnh như vậy, có thể lặng lẽ khống chế được Cung Xiêm.

Cung Xiêm trước mặt hắn giống như một phạm nhân không hề có sức đánh trả. Điều này cũng khiến nàng ta dập tắt ngay ý định đi gây chuyện với Lữ Thiếu Khanh.

Tới đây là để ra mặt cho Câu Tô nhưng giờ xem ra không đáng. Chẳng bằng mau chóng rời khỏi nơi này.

Đối mặt với kẻ như vậy, nàng ta sợ mình sẽ mất bình tĩnh.

Nàng ta hừ một tiếng. Cung Xiêm đã được thả trở về, nàng ta cũng không còn gì phải kiêng dè nữa.

“Chuyện hôm nay, ta sẽ nhớ kỹ.”

Sau khi nói xong nàng ta định đưa theo Cung Xiêm rời đi.

Lữ Thiếu Khanh không đồng ý: “Ta đâu nói sẽ để các ngươi rời đi.”

Sắc mặt Cung Tử Sương thay đổi, đỡ Cung Xiêm: “Rốt cuộc ngươi muốn làm gì?”

“Ta đã nói rồi, muốn các ngươi ở lại uống chén trà, xem kịch. Đại sư huynh của ta đang giao chiến, không có người xem huynh ấy sẽ buồn lắm.”

“Còn nữa, ta cũng không đành lòng nhìn ba nhà các ngươi có mâu thuẫn, ta muốn giúp các ngươi hóa giải một chút.”

Miêu Á hừ một tiếng: “Không cần, cáo từ!”

Miêu Á vừa cảm thấy có điều chẳng lành liền muốn rời đi.

Nàng ta tới đây là muốn xem Câu Tô và Cung Tử Sương xấu mặt, giờ đã xem xong rồi, không còn chuyện gì nữa, cũng nên trở về rồi.

Lữ Thiếu Khanh nhàn nhạt nói một câu: “Ngươi dám đi, ta sẽ giết ngươi.”

Tim Miêu Á giật thót. Nhìn ánh mắt bình tĩnh của Lữ Thiếu Khanh, nàng ta muốn thốt lên một câu không tin.

Nhưng câu nói này nàng ta không nói nên lời, trực giác mách bảo nàng ta rằng Lữ Thiếu Khanh không phải đang nói đùa.

Lữ Thiếu Khanh cũng nói với Câu Tô: “Ngươi cũng thế, dám rời đi, ta sẽ giết ngươi. Ai rời đi ta giết kẻ đó.”

Một câu nói khiến sắc mặt mấy người ở đây khó coi.

Cung Tử Sương không phục, lạnh lùng nói: “Mấy người chúng ta cùng đi, ngươi giết hết được sao?”

Lữ Thiếu Khanh nhảy lên ngồi trên một thân cây, từ trên cao nhìn xuống, giọng nói nhẹ nhàng: “Đúng vậy, ta không giết được toàn bộ các ngươi, nhưng ta có thể giết được một hai người. Các ngươi cứ thử xem, liệu mình có thể thoát khỏi nơi này hay không.”

Câu nói này vô cùng có sức uy hiếp, vẻ mặt Cung Tử Sương âm trầm, tiến thối lưỡng nan.

Miêu Á và Câu Tô cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.

Bọn họ không đoán ra được tâm tư của Lữ Thiếu Khanh.

Lữ Thiếu Khanh nhìn thấy bọn họ không dám hành động lung tung thì rất hài lòng, nói với họ: “Ngồi yên ở đây xem đi, ta có thể cam đoan, tuyệt đối sẽ rất đặc sắc.”

Không còn cách nào khác, Miêu Á, Câu Tô, Cung Tử Sương đều là Nguyên Anh kỳ, có thực lực.

Nếu bọn họ liên thủ thì có thể giao chiến với Lữ Thiếu Khanh một trận.

Đáng tiếc, ba người bọn hắn không thể liên thủ.

Cũng không thể hi sinh bản thân để những người khác thoát thân.

Trong tình huống như vậy, bọn họ chỉ có thể làm theo lời Lữ Thiếu Khanh, tạm thời ở lại, yên lặng theo dõi diễn biến.

Lữ Thiếu Khanh cũng chuyển sự chú ý lên chiến trường trên bầu trời.

Kế Ngôn và Cung Sùng vẫn đang tiếp tục chiến đấu.

Hai bên đã giao thủ hai ba trăm hiệp, chiến đấu kịch liệt, như sắp xuyên thủng cả bầu trời.

Kiếm quang ngàn trượng, cự tiễn xé toang bầu trời.

Mỗi một lần va chạm đều tạo ra những vụ nổ mãnh liệt, khiến thiên địa chấn động.

Đất đai dưới chân bọn họ tan nát, từng ngọn núi lần lượt sụp đổ, san thành bình địa.

Phạm vi bị trận chiến của hai người ảnh hưởng rất lớn, mọi người vây xem thậm chí còn dần lùi xa hơn.

Sắc mặt những người của ba gia tộc vô cùng ngưng trọng.

Kế Ngôn lợi hại như vậy vượt quá dự liệu của tất cả mọi người ở đó.

Miêu Hoành Tuấn nhìn lên trận chiến trên bầu trời, chần chờ: “Có vẻ như, tiểu tử kia chiếm thượng phong?”

Giọng Miêu Hoành Tuấn khàn khàn, có vẻ ông ta bị chính suy nghĩ này của mình dọa sợ.

Dùng cảnh giới Nguyên Anh kỳ tầng năm chống lại cảnh giới Nguyên Anh kỳ tầng bảy vốn đã đi ngược lẽ thường rồi.

Vốn cho rằng Kế Ngôn lợi hại, có thể đánh ngang tay với Cung Sùng nhưng cuối cùng chắc chắn Kế Ngôn sẽ thua.

Nhưng, đánh tới giờ, Kế Ngôn chẳng những không lộ ra dấu hiệu thất bại, ngược lại càng đánh càng hăng, như đang đè đánh Cung Sùng.

Điều này thật sự quá phi lý.

Câu Khiên cũng chau mày, ngữ khí của ông ta cũng mang theo sự không chắc chắn.

“Lẽ, lẽ nào lại vậy?”

Thậm chí ông ta còn dụi mắt mình theo bản năng.

Đến Nguyên Anh kỳ thì đã không còn khái niệm cận thị nữa.

Nhưng giờ khắc này Câu Khiên không kìm được nghi ngờ, phải chăng mắt mình đã nhìn nhầm.

Đây là Cung Sùng, Nguyên Anh hậu kỳ duy nhất của Tam Võ thành. Nhờ sự tồn tại của lão ta, Cung gia mới chèn ép Câu gia và Miêu gia đến mức không ngẩng đầu lên được.

Chẳng lẽ tu vi Nguyên Anh kỳ tầng bảy của Cung Sùng chỉ là hư danh?

Còn chẳng bằng cảnh giới Nguyên Anh kỳ tầng năm?

Mọi người vây xem thậm chí không kìm được suy đoán như vậy.

Về phần bên Cung gia, họ càng lo lắng hơn.

Cung Trừ nhìn lão tổ của mình như đang bị đè đánh, lòng bàn tay ông ta ướt đẫm mồ hôi.

Ông ta không dám nghĩ đến hậu quả nếu Cung Sùng thua.

Lão tổ, cố lên.

Cung Trừ chỉ có thể âm thầm cổ vũ lão tổ của mình trong lòng.

Đám người quan chiến kinh ngạc hoài nghi, trong lòng Cung Sùng cũng tràn đầy chấn động.

Lúc mới đầu, lão ta còn có thể đè đánh Kế Ngôn, dù sao cảnh giới thực lực cũng đã rõ ràng.

Thậm chí lúc bắt đầu, lão ta còn tự tin cho rằng sẽ nhanh chóng đánh bại được Kế Ngôn.

Nhưng thời gian dần trôi qua, không biết từ khi nào, lão ta đã bị Kế Ngôn đè đánh.

Giờ!

Lão ta chỉ cảm thấy toàn thân Kế Ngôn trước mặt tỏa ra quang mang khiến người ta không thể nhìn thẳng, như một vầng diệu nhật, không hề cố kỵ phóng thích hào quang của bản thân.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!