Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 834: Mục 835

STT 834: CHƯƠNG 834: MUỐN ĐI DẠO PHỐ VỚI TA KHÔNG?

Lữ Thiếu Khanh chậm rãi bước ra, nói với Miêu Á: "Cô nàng, đi dạo phố không?"

Miêu Á bước ra, sắc mặt vẫn bình tĩnh nhưng trong lòng lại mừng thầm.

Tên này cuối cùng cũng nghĩ thông suốt rồi sao? Đi dạo phố ư? Hắn muốn làm gì đây?

Dù gì ta cũng được mệnh danh là đệ nhất mỹ nhân thành Tam Vũ, có cả thực lực lẫn mỹ mạo, ta không tin ngươi không có chút ý đồ nào với ta.

Trong lòng Miêu Á thầm vui sướng, sự tự tin từng bị đả kích vì bị từ chối hôm qua xem như đã trở lại.

Miêu Á làm bộ rụt rè: "Đi dạo phố ư? Ngươi muốn làm gì? Ta còn phải tu luyện, không rảnh."

Sư huynh của ngươi đang nghiêm túc tu luyện, ngươi lại tùy tiện muốn ra ngoài chơi bời, còn muốn tán tỉnh con gái, ngươi không biết xấu hổ sao?

Lữ Thiếu Khanh vung tay lên: "Chuyện tu luyện tu hành gì đó, làm lúc nào mà chẳng được. Phải biết kết hợp lao động và nghỉ ngơi chứ. Cả ngày cứ tu luyện tu luyện, làm bản thân tu luyện đến mức đầu óc choáng váng thì phải làm sao bây giờ? Ngươi đừng giống sư huynh của ta, hắn đã tu luyện đến không có đầu óc rồi."

Miêu Á không nhịn được nhìn về phía phòng Kế Ngôn, trong lòng vô cùng khó hiểu.

Sao hắn không ra trừng trị tên này một trận nhỉ?

Nói xấu sư huynh thì đã đành, thậm chí không phải nói sau lưng, mà lại công khai nói thẳng mặt. Uy nghiêm của sư huynh đâu rồi?

Quả nhiên là một đôi sư huynh đệ khiến người ta phải thấy kỳ lạ.

Thấy Miêu Á do dự, Lữ Thiếu Khanh tiếp tục khuyên nhủ: "Đi thôi, ở chỗ này buồn chết mất. Dù sao ta cũng là khách, ngươi đã nói phải chiêu đãi chúng ta thật tốt, hiện tại cơ hội đã tới, mau nắm lấy đi."

Lữ Thiếu Khanh càng làm vậy, trong lòng Miêu Á càng cảm thấy hắn có ý đồ với mình.

Nếu không tại sao nhất định phải rủ mình đi dạo phố cùng? Mang theo con gái đi dạo phố, chẳng phải đã nói lên rất nhiều điều rồi sao?

Chắc chắn là muốn kéo gần quan hệ với mình.

Sau khi Lữ Thiếu Khanh khuyên nhủ vài ba lần, Miêu Á không hề rụt rè nữa.

Hừ, vậy thì cho ngươi một cơ hội vậy.

Trong lòng Miêu Á thầm nghĩ, xem ngươi lấy lòng ta thế nào.

"Được rồi, ta sẽ đi cùng ngươi một lát."

Lữ Thiếu Khanh rất hài lòng, như vậy mới đúng chứ, ra phố mà không có ai mời thì sao mà được?

Nhưng mà sau khi đi ra, đi chưa được vài bước Lữ Thiếu Khanh đã nói: "Quên đi, đi dạo phố xong rồi thì tìm chỗ ăn đi."

Mặc dù là thành trì, nhưng nơi này là thành trì của Ma tộc, kém xa so với thành trì của mười ba châu.

Nơi Ma tộc này thiếu thốn tài nguyên, đồ vật bán ra lại đắt đỏ.

Trên đường phố, người Ma tộc cao lớn khôi ngô, ngay cả nữ giới cũng phần lớn có làn da ngăm đen, thô ráp, mỹ nữ quá ít, nhìn không thuận mắt chút nào.

Cho nên Lữ Thiếu Khanh cảm thấy thà rằng đi nếm thử mỹ thực của Ma tộc còn hơn.

Miêu Á ngạc nhiên, ngươi gọi đây là đi dạo phố ư? Ngươi đã đi được nổi một trăm mét chưa?

Miêu Á bất đắc dĩ đành phải dẫn Lữ Thiếu Khanh tới tửu lâu tốt nhất thành Tam Vũ.

"Ồ." Sau khi Lữ Thiếu Khanh đi tới, hắn thốt lên một tiếng "Ồ": "Đây không phải là nơi ta và ngươi gặp nhau lần đầu tiên sao?"

"Đúng vậy." Đi tới nơi này, nhớ tới lần đầu tiên gặp Lữ Thiếu Khanh, tâm trạng Miêu Á vô cùng khó chịu.

Đến bây giờ, thức hải của nàng ta vẫn còn mơ hồ đau nhức, trong thời gian ngắn sẽ không thể khỏi hẳn nhanh như vậy được.

Tất cả đều do tên này ban cho.

Gian tửu lâu này mặc dù là tửu lâu tốt nhất thành Tam Vũ, nhưng nếu so sánh với mười ba châu, vẫn còn kém một bậc.

Ít nhất về phương diện trang hoàng, tửu lâu này không sánh bằng Tụ Tiên Lâu của Phương Hiểu.

Gian tửu lâu này có phong cách hoang dã, màu sắc cổ kính, rất nhiều nơi ngay cả sơn cũng không thèm quét.

Điều này rất phù hợp với phong cách của Ma tộc, được người Ma tộc yêu thích.

Lữ Thiếu Khanh bước tới nói với chủ quán: "Mang những món tốt nhất, đặc sắc và đắt tiền nhất của các ngươi lên đây."

Miêu Á vừa nghe, giật mình, vội vàng thấp giọng nhắc nhở: "Nhiều như vậy, đắt lắm đó."

"Đắt ư?" Lữ Thiếu Khanh tuyệt không lo lắng: "Không sao, ăn được là được thôi, dù sao cũng có người mời khách mà."

Mời khách ư?

Trong lòng Miêu Á cảm thấy kỳ lạ, ngươi còn quen biết ai khác ở thành Tam Vũ sao?

Nhưng mà nhìn thấy Lữ Thiếu Khanh không có ý định nói, nàng ta cũng không hỏi.

Loại tự giác này nàng ta vẫn phải có.

Có một số vấn đề nếu cố chấp muốn hỏi, sẽ chỉ khiến mọi người thêm xấu hổ.

Rất nhanh, các loại món ăn ngon được mang lên, bày đầy một bàn.

"Nào, ăn đi."

Thành thật mà nói, tay nghề của Ma tộc chỉ có thể nói là bình thường.

Trong đó các món dùng thịt tương đối nhiều, phần lớn đều là thịt hung thú.

Lữ Thiếu Khanh ăn qua loa một chút liền không gắp thêm nữa, Miêu Á cũng không khác là bao.

Thân là tu sĩ, ham muốn ăn uống cũng không phải là quá quan trọng.

Miêu Á cũng không muốn ăn uống thả ga, chẳng may để lại cho Lữ Thiếu Khanh hình tượng không thục nữ.

Lữ Thiếu Khanh không ăn, là bởi vì mùi vị chỉ có thể nói là bình thường.

Còn con khỉ nhỏ thì vui sướng như điên, hưng phấn kêu chít chít không ngừng.

Nó cầm lấy một miếng thịt gặm mạnh mẽ, chỉ mấy miếng cắn xuống, thịt đùi của hung thú tam phẩm đã bị nó gặm sạch sẽ, ngay cả xương cốt cứng rắn như sắt cũng bị nó cắn nát, xương vụn bay tứ tung.

Lữ Thiếu Khanh thấy vậy, tát nó một cái: "Ngươi là khỉ, không phải chó, điềm đạm nho nhã một chút cho ta!"

Con khỉ nhỏ bị đánh đến trợn tròn mắt, một miếng thịt suýt chút nữa nghẹn chết nó.

Sau khi khó khăn lắm mới nuốt xuống, nhìn thấy rượu trên mặt bàn, ánh mắt nó lại sáng rực lên, cầm lấy bầu rượu, uống một ngụm lớn.

Sau khi uống xong, ánh mắt nó càng thêm sáng ngời, như thể phát hiện ra một lục địa mới.

Nó lại ùng ục uống thêm hai ngụm lớn, há to miệng, đấm thùm thụp vào ngực hai cái rồi chộp lấy một miếng thịt mà gặm.

Lữ Thiếu Khanh nhìn mà không biết nói gì, con khỉ ngốc này lại thích uống rượu ư?

Không nói thêm lời nào, Lữ Thiếu Khanh lại vỗ cho nó một cái tát, thu lại bầu rượu, mắng: "Đồ hỗn xược, ngươi mấy tuổi rồi? Trưởng thành chưa? Lông trên tiểu đệ còn chưa mọc dài, sao dám uống rượu hả? Nếu còn uống rượu nữa, ta sẽ thiến tiểu đệ ngươi rồi đem đi ngâm rượu..."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!