Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 844: Mục 845

STT 844: CHƯƠNG 844: TIN TỨC CỦA SƯ MUỘI

Kế Ngôn gập tập tranh lại, ném cho Lữ Thiếu Khanh: “Từ đâu mà có? Có ý nghĩa gì?”

Giọng y lạnh đi vài phần. Kẻ nào dám bắt nạt sư muội của y, tức là dám đối đầu với y.

Lữ Thiếu Khanh kể lại những thông tin mà hắn đã lấy được từ chỗ Loan Thụy.

Kế Ngôn nghe xong, trầm ngâm một lát rồi nói: “Lên đường thôi.”

Tam Võ thành nằm ở rìa phía tây nam của Đông Tế, cách Thánh địa hai tháng đường.

Không có truyền tống trận, e rằng việc đi lại sẽ tốn rất nhiều thời gian.

Thật không may, không ít thành trì ở Đông Tế đều không có truyền tống trận.

Kế Ngôn không thích dây dưa dài dòng, một khi đã quyết định việc gì, y sẽ lập tức bắt tay vào làm.

Lữ Thiếu Khanh lại không vội: “Vội vàng gì chứ. Còn hơn nửa năm nữa cơ mà, cứ từ từ rồi đi, dù có vội vã thêm mấy ngày cũng chẳng đáng là bao.”

“Ta còn chưa thu được linh thạch, cứ chờ thêm mấy ngày nữa đi.”

Ngày hôm sau, Miêu Á dừng đả tọa, tỉnh lại.

Chuyện đầu tiên nàng làm là tới phòng Lữ Thiếu Khanh xem thử.

Nàng rất tò mò không biết hôm qua Lữ Thiếu Khanh đã đi đâu, rốt cuộc có chuyện gì đáng để hắn phải nghiêm túc đến thế.

Nàng vừa mở mắt đã thấy Lữ Thiếu Khanh đang nằm trên nóc nhà, bắt chéo chân, uể oải phơi nắng.

Mặt trời ở Hàn Tinh cực kỳ gay gắt, nhiệt độ rất cao, tia tử ngoại rất mạnh.

Phơi nắng bên ngoài một hồi, cho dù là tu sĩ, làn da cũng sẽ bị ảnh hưởng.

Nhưng Lữ Thiếu Khanh phơi nắng như thế mà vẫn không hề hấn gì, làn da vẫn trắng nõn khiến Miêu Á không khỏi ghen tị sâu sắc.

Nếu nàng cũng trắng thế, chắc chắn sẽ tự tin hơn với dung nhan của mình.

Miêu Á tiến tới. Nàng rất tò mò về chuyện hôm qua, muốn hỏi xem Lữ Thiếu Khanh đã đi đâu làm gì.

Dù có hỏi không ra được, thì trò chuyện để rút ngắn khoảng cách cũng tốt.

Nhưng nàng vừa đi tới, Lữ Thiếu Khanh đã quay đầu sang nói với nàng: “Ra ngoài đón khách vào đi.”

Ra ngoài?

Đón khách?

Miêu Á há hốc mồm, vô thức hỏi: “Ai cơ?”

“Ngươi ra ngoài chẳng phải sẽ biết sao?”

Chẳng có cách nào khác, Miêu Á đành đi ra ngoài cửa lớn, và phát hiện ra đó là người quen cũ.

Câu Tô.

Câu Tô từ phía xa đi tới Miêu gia, còn chưa kịp mở miệng gọi người, Miêu Á đã xuất hiện trước mặt hắn.

“Miêu Á muội muội!” Câu Tô mừng rỡ: “Thật tốt quá! Phiền muội đưa ta tới gặp Trương Chính đại nhân.”

“Ngươi tới đây làm gì?” Miêu Á cực kỳ không tình nguyện, lạnh lùng cứng nhắc hỏi lại, thái độ vô cùng kháng cự.

Giọng nói của Câu Tô vừa nhờ vả vừa khách khí, ánh mắt nhìn Miêu Á cũng nóng như lửa: “Ta tới đây là để tặng đồ cho Trương Chính đại nhân, mong Miêu Á muội muội thông báo giúp ta.”

Hắn chính là vị khách mà tên kia nói sao?

Miêu Á nhìn quanh bốn phía, không phát hiện có người nào khác.

Cuối cùng, nàng đành đưa Câu Tô đến trước mặt Lữ Thiếu Khanh.

“Trương Chính đại nhân!” Câu Tô cực kỳ khách khí, cung kính đến tột độ, chỉ thiếu điều quỳ xuống.

Miêu Á thấy vậy lại càng tò mò hơn, không biết hôm qua đã xảy ra chuyện gì mà khiến cho tên Câu Tô lại trở nên như thế này.

Lữ Thiếu Khanh ngồi xuống, xoa xoa tay hỏi: “Mang đến rồi chứ?”

Câu Tô liên tục gật đầu: “Mang đến rồi ạ, hai trăm vạn viên linh thạch.”

Dứt lời, hắn lấy ra một cái nhẫn trữ vật nhỏ, Tiểu Viên Hầu từ phía xa nhảy tới nhận lấy và giao cho Lữ Thiếu Khanh.

“Hiểu chuyện!” Lữ Thiếu Khanh hài lòng xoa đầu Tiểu Viên Hầu: “Lần sau sẽ đưa mày đi ăn ngon uống ngon.”

Nhớ lại món ăn đêm qua được nếm, nước bọt của Tiểu Viên Hầu ứa ra không ngừng.

Lữ Thiếu Khanh cầm lấy nhẫn trữ vật, quét thần thức qua một cái, tỏ vẻ hết sức hài lòng.

Hắn nói với Câu Tô: “Không tệ, làm rất tốt. Chuyện lần này coi như xong.”

Câu gia dẫn tên Loan Thụy đó tới tìm hắn gây sự, đây chính là cái giá mà họ phải trả.

Không diệt Câu gia, nhưng cũng không thể để cho Câu gia yên ổn được.

Nhất định phải đem hai trăm vạn viên linh thạch đến trấn an tâm linh đang bị tổn thương của hắn.

Hôm qua mới dọa một câu, hôm nay đã ngoan ngoãn mang đồ tới.

Thái độ như thế cũng đã nói lên một điều.

Loan Thụy đã chết rồi.

Đây cũng là một chuyện đáng ăn mừng.

Lữ Thiếu Khanh cười đến là vui vẻ, vui sướng từ tận đáy lòng.

“Tốt, về nói với cha ngươi rằng ban đêm có thể an tâm đi ngủ rồi.”

Câu Tô nhẹ nhàng thở phào. Hắn chỉ trông chờ câu này thôi.

Loan Thụy không phải đối thủ của Lữ Thiếu Khanh, chỗ dựa vững chắc của Thánh địa đã bị Lữ Thiếu Khanh đánh cho gãy xương rồi.

Đến Đại trưởng lão cũng bị đánh thành đầu heo, toàn bộ Câu gia có xông lên cũng không phải đối thủ của Lữ Thiếu Khanh. Nếu Lữ Thiếu Khanh trả thù, Câu gia sẽ không ai cứu nổi.

Mà bọn họ đã giết Loan Thụy, cũng không còn đường quay đầu lại nữa.

Chỉ có thể ngoan ngoãn nghe theo Lữ Thiếu Khanh, dâng lên phí bảo vệ.

Thở phào nhẹ nhõm, Câu Tô nói ra mục đích thứ hai mà mình đến đây.

“Đại nhân, ngài thấy có thể điều đình mâu thuẫn giữa ba nhà chúng ta không?”

Lữ Thiếu Khanh nghe xong, trực tiếp từ chối: “Không rảnh!”

Nói đùa à, lúc trước ta làm bao nhiêu chuyện thế để làm gì?

Chẳng phải là để khiến ba nhà các ngươi đánh nhau loạn xạ, đánh cho tan nát bét, để ta không phải bận tâm sao?

Điều đình?

Làm thế chẳng phải tự tát vào mặt mình sao?

Ta ăn no rỗi việc à? Ta đâu có rảnh hơi đến thế.

Câu Tô cũng không bất ngờ. Hắn biết không thể thuyết phục Lữ Thiếu Khanh dễ dàng như thế. Không nói nhiều lời nữa, hắn đưa ra con át chủ bài.

“Năm mươi vạn viên linh thạch, mong đại nhân ra tay điều đình.”

Lữ Thiếu Khanh nghe vậy, hứng thú giơ một ngón tay: “Một trăm vạn viên linh thạch.”

Vì một trăm vạn viên linh thạch, tự vả mặt mình cũng rất hợp lý nhỉ.

Ai, ta thích làm mấy chuyện rảnh hơi nhất mà.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!