Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 846: Chương 846: Khẩu hiệu của chúng ta là không gây chuyện (tt)

STT 846: CHƯƠNG 846: KHẨU HIỆU CỦA CHÚNG TA LÀ KHÔNG GÂY CH...

Nàng ta đã bị thương, khí tức suy yếu, thấy phi thuyền của Lữ Thiếu Khanh, đôi mắt nàng ta chợt sáng rực, nhưng chưa kịp thốt lời nào.

Lữ Thiếu Khanh đã lớn tiếng nói: “Này các vị, chúng ta chỉ đi ngang qua thôi. Chúng ta đều mù cả, chẳng thấy gì sất. Chúng ta là kẻ điếc, chẳng nghe được gì đâu.”

Hắn vừa dứt lời, nàng ta liền cảm thấy cổ họng nghẹn ứ, lồng ngực đau nhói, một ngụm máu tươi trào lên cổ họng.

Cái loại người gì thế này? Lại có thể nhát gan sợ chết đến mức này?

Đáng chết. Để xem ta xử lý ngươi thế nào.

Nàng ta hít sâu một hơi, vừa lao thẳng về phía phi thuyền vừa lớn tiếng gọi: “Hai vị, ta là đồ đệ của trưởng lão Nhuế của Thánh địa, Đàm Linh, phía sau là các sát thủ do những trưởng lão khác của Thánh địa phái tới, mong hai vị công tử có thể ra tay tương trợ.”

Lữ Thiếu Khanh nổi giận. Bà tám đáng chết!

Không phải nàng ta muốn công khai lôi kéo hai người mình vào chuyện này sao?

Lữ Thiếu Khanh thấy Đàm Linh vọt tới trước phi thuyền, nhịn không được mà phóng thích thần thức cường đại của mình.

Đàm Linh thầm đắc ý. Hừ, hai người các ngươi muốn khoanh tay đứng nhìn ư? Đừng hòng!

Dù các ngươi không phải đối thủ của họ, nhưng có hai người các ngươi kéo dài thêm chút thời gian cũng được.

Nàng ta hoàn toàn không thương hại hai người vừa xuất hiện chút nào.

Không giúp cũng được, ấy thế mà còn vội vàng phủi sạch quan hệ, muốn xem như không có chuyện gì xảy ra ư?

Ngây thơ!

Đàm Linh thầm cười lạnh, đang định vòng qua phi thuyền, đột nhiên một luồng thần thức cường đại ập tới.

Đàm Linh kinh hãi, không kịp phản ứng. Đầu nàng ta như bị giáng một đòn thật mạnh.

“A!”

Đàm Linh kêu thảm thiết. Lữ Thiếu Khanh thoáng cái đã chớp mắt xuất hiện trước mặt nàng ta, hai ngón tay khép lại, một đạo cấm chế trong nháy mắt đã tiến vào trong cơ thể nàng ta.

Kế Ngôn vung một kiếm, một đường kiếm quang xẹt qua, cứng rắn chặn đứng ba tên áo đen đang đuổi theo.

Đàm Linh khó mà tin nổi, linh lực trong cơ thể nàng ta đang bị giam cầm, không thể động đậy.

Dù sao mình cũng là Nguyên Anh kỳ hai, thực lực cường hãn, trong thế hệ trẻ tuổi ở Thánh địa cũng coi như không tầm thường.

Ngoại trừ Thánh tử ra thì chẳng có mấy người, trong lứa cùng thế hệ không ai có thể là đối thủ của nàng ta.

Nhưng hiện giờ, không ngờ nàng ta lại bị người khác tóm gọn một cách dễ dàng.

Cho dù nàng ta bị thương, dù bị đuổi giết đến bây giờ đã kiệt sức, nhưng cũng không nên bị bắt dễ dàng đến thế.

Nàng ta tê dại cả da đầu. Hai người này có lai lịch thế nào?

Thần thức cường đại, cho dù là sư phụ cũng chưa chắc đã sánh bằng.

Thật đáng sợ.

Lữ Thiếu Khanh ném Đàm Linh lên boong phi thuyền, hùng hổ hỏi: “Này cô nương kia, ngươi đang tự đi tìm chết à?”

Đáng ghét thật!

Ta đã không muốn gây chuyện, vì sao cứ có người nhất định phải chọc tức ta chứ?

Làm một mỹ nam tử an tĩnh khó đến vậy sao?

“Ngươi… ngươi…” Đàm Linh sợ hãi, cơn đau nhức nhối trong đầu khiến cho nàng ta không biết nên mở miệng ra sao.

“Ngươi cái gì mà ngươi. Câm miệng cho ta.” Lữ Thiếu Khanh vô cùng khó chịu, vừa quát vừa mắng: “Đừng có ép ta đánh ngươi.”

Sau đó hắn nói với ba tên áo đen kia: “Đến đây, mang cô nàng này đi đi, ta mặc kệ các ngươi. Các ngươi đừng có tới trêu chọc ta.”

Ba tên áo đen trầm mặc, ánh mắt giấu dưới áo bào đen vô cùng hung ác, cực kỳ giống ba con rắn độc ẩn nấp trong bóng đêm, sẵn sàng bất cứ lúc nào cũng có thể tung ra một đòn trí mạng.

Sáu con mắt đảo qua đảo lại trên người Lữ Thiếu Khanh. Qua một kiếm vừa rồi, bọn họ đã nhận ra sự đáng sợ của Kế Ngôn.

Cuối cùng, một trong ba người áo đen mới lên tiếng, giọng nói khàn khàn, khô khốc, khó nghe: “Được!”

Đàm Linh vô cùng sợ hãi. Nàng ta đang bị khống chế, nếu rơi vào tay ba tên áo đen kia chắc chắn sẽ chết không nghi ngờ gì.

Nàng ta vội hô lên: “Chậm, chậm đã, công tử hãy giúp ta, ta nguyện ý dùng trọng kim báo đáp!”

Kim?

Hai tai Lữ Thiếu Khanh dựng đứng lên, hắn nói với ba tên áo đen: “Chậm đã. Các ngươi chờ một chút đã.”

“Trọng kim báo đáp, có linh thạch không?” Lữ Thiếu Khanh hỏi đầy vẻ chờ mong.

“Linh, linh thạch?” Đàm Linh hơi sửng sốt, rồi lập tức nói: “Có, có, nếu công tử giúp ta, về đến Thánh địa, ta sẽ lập tức dâng lên năm mươi vạn linh thạch.”

Lữ Thiếu Khanh không nhịn được mà coi trọng nàng ta thêm mấy phần. Tiểu phú bà đây rồi.

Lữ Thiếu Khanh không cần suy nghĩ, lập tức buột miệng thốt ra: “Một trăm. Chát!”

Sau một khắc, Lữ Thiếu Khanh kịp tự tát một cái vào miệng mình.

Mở miệng ra, hắn sửa lời: “Năm trăm vạn linh thạch!”

Đến từ Thánh địa, chắc hẳn rất có tiền. Không đòi nhiều một chút là có lỗi với chính mình.

Đàm Linh sôi máu. Thậm chí nàng ta có ảo giác mình có thể xông phá được giam cầm.

Theo bản năng, nàng ta mắng: “Sao ngươi không đi cướp luôn đi?”

Lữ Thiếu Khanh rất thẳng thắn, hơi nâng Đàm Linh lên, vung tay ném nàng ta về phía ba người áo đen kia.

“Tạm biệt!”

Đàm Linh giật mình kinh hãi, không ngờ Lữ Thiếu Khanh lại kiên quyết dứt khoát như thế.

Nàng ta liều mạng giãy dụa, lại phát hiện mình không thể động đậy được, thì hoảng hồn vội vàng hô lớn: “Đồng ý! Ta đồng ý là được!”

Nói xong, nàng ta lại bị kéo về phi thuyền.

Lữ Thiếu Khanh cười tủm tỉm nói với ba tên áo đen: “Tốt rồi, các ngươi có thể đi.”

“Về đi, trời sắp tối rồi.”

“Muốn chết!” Ba tên áo đen giận dữ. Cả ba không nhịn được nữa mà bộc phát khí tức mạnh mẽ nhất của mình.

Ba luồng khí tức khủng bố như gió lốc cuốn ra bốn phía.

Cả ba đều có thực lực Nguyên Anh kỳ, người áo đen ở giữa còn là Nguyên Anh tầng hai, hai người bên cạnh là Nguyên Anh tầng một.

Bộc phát uy thế cường đại.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!