Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 848: Mục 849

STT 848: CHƯƠNG 848: ĐỒ ĐỆ CỦA NHỊ TRƯỞNG LÃO THÁNH ĐỊA

Lữ Thiếu Khanh càng tức giận hơn. Coi ta là đứa trẻ ba tuổi à?

Nhưng ngẫm lại, bỗng nhiên hắn lại ngồi xổm xuống trước mặt Đàm Linh, đung đưa Mặc Quân Kiếm ngay trước mặt nàng.

Mặc Quân Kiếm tỏa ra luồng khí tức quỷ dị khiến Đàm Linh tê dại cả da đầu, cảm giác như mình đang đứng bên bờ vực thẳm. Đồng thời, trong thâm tâm nàng điên cuồng mắng chửi Lữ Thiếu Khanh: "Tên ghê tởm! Ngươi chờ đó cho ta!"

Lữ Thiếu Khanh khôi phục nụ cười ban nãy, vẫn là dáng vẻ hòa ái dễ gần, như một chàng trai tỏa sáng, hỏi Đàm Linh: “Vừa rồi ta có nghe ngươi nói ngươi là đồ đệ của Nhuế trưởng lão của Thánh địa?”

Đàm Linh gật đầu, không che giấu: “Không sai. Sư phụ ta chính là Nhuế trưởng lão, Nhị trưởng lão của Thánh địa. Ta là đồ đệ duy nhất của người.”

Ái chà. Lai lịch lớn đây.

Lữ Thiếu Khanh xoa xoa cằm, thầm cảm thán, sau đó thăm dò hỏi: “Sư phụ ngươi là Hóa Thần sao?”

“Hóa Thần hậu kỳ.”

Nhắc đến tu vi của sư phụ, Đàm Linh cực kỳ kiêu ngạo.

Phiền rồi.

Ánh mắt Lữ Thiếu Khanh nhìn Đàm Linh chằm chằm lập tức thay đổi.

Đàm Linh chợt cảm thấy lạnh buốt. Đón lấy ánh mắt Lữ Thiếu Khanh, một luồng khí lạnh xộc thẳng lên trán nàng.

Ánh mắt Lữ Thiếu Khanh vừa bình tĩnh vừa thâm sâu, đôi mắt đỏ đen như từ vực sâu tăm tối nhìn lên khiến người ta sợ hãi tột độ.

Hắn muốn giết mình?

Đàm Linh chợt run lên. Rốt cuộc tên gia hỏa này là ai?

Hắn có thù với sư phụ sao?

Sao vừa nghe đến tu vi của sư phụ liền muốn giết nàng diệt khẩu?

Nhưng chẳng mấy chốc sau, cảm giác lạnh lẽo kia biến mất. Thấy Lữ Thiếu Khanh vẫn bình tĩnh, nàng nhẹ nhàng thở phào.

Nàng vội vàng nói với hắn: “Đại nhân, đến Thánh địa rồi ta sẽ nghĩ cách gom đủ năm trăm vạn viên linh thạch cho ngài.”

Đàm Linh không quên ánh mắt vừa rồi của Lữ Thiếu Khanh.

Ánh mắt như thế quá đáng sợ, như thể chỉ một khắc nữa sẽ giết chết nàng luôn.

Vì năm trăm vạn viên linh thạch mà bị giết chết ở đây thì quá oan uổng.

Dù nàng không có năm trăm vạn viên linh thạch, chắc hẳn sư phụ sẽ có, nàng sẽ tìm sư phụ mượn.

Lữ Thiếu Khanh nghe xong, cười càng vui hơn: “Được. Nhưng ngươi không thể vì việc này để sư phụ đến gây phiền phức cho chúng ta.”

“Sẽ không. Đại nhân yên tâm.” Đàm Linh sảng khoái đáp lời. Hiện giờ nàng chẳng khác nào cá nằm trên thớt, không có tư cách gì để cò kè mặc cả.

Hừ. Chờ đấy, đến Thánh địa ngươi sẽ hối hận.

Đàm Linh âm thầm hạ quyết tâm, dù không giết các ngươi cũng sẽ để sư phụ xử lý các ngươi một phen ra trò.

Nhưng câu nói tiếp theo của Lữ Thiếu Khanh khiến Đàm Linh cảm thấy mình đã nghĩ quá đẹp rồi.

“Lấy đạo tâm ra thề đi!”

Tên gia hỏa này!

Đàm Linh nhận ra, Lữ Thiếu Khanh trước mắt không dễ nói chuyện chút nào.

“Đại nhân, cần phải làm thế sao?” Đàm Linh còn muốn cố gắng giãy giụa một chút.

Lữ Thiếu Khanh lập tức trở mặt: “Vậy để ta chặt ngươi ra vẫn tốt hơn.”

Không còn cách nào khác, Đàm Linh chỉ có thể làm theo ý hắn.

Lữ Thiếu Khanh thấy Đàm Linh đã thề, liền cười lên, rất khách khí giải cấm chế cho nàng, sau đó đá bay Tiểu Viên Hầu đang ngủ say: “Tránh sang một bên!”

Sau đó, hắn hết sức ân cần nói với Đàm Linh: “Tới đây, tới đây, chỗ này là vị trí tốt nhất trên phi thuyền. Ngươi ngồi đi, cũng dễ dưỡng thương.”

“Dọc đường này ta chính là hộ vệ trung thành nhất của ngươi. Có ta ở đây, một con muỗi cũng đừng mong đến gần ngươi.”

Nhìn Tiểu Viên Hầu xoa xoa cái mông nhỏ, trốn sang một bên, ai oán nhìn mình, Đàm Linh đột nhiên cảm thấy mình thật tội lỗi.

Tên gia hỏa này thật là…

Đàm Linh đã hiểu Lữ Thiếu Khanh phần nào.

Đồng thời, nàng có thể khẳng định một điều, tên gia hỏa này là con chó, tốc độ trở mặt nhanh không ai bì kịp.

Được rồi, nhắm mắt làm ngơ thôi, đến Thánh địa là địa bàn của ta rồi, tới lúc đó phải tránh xa tên gia hỏa này.

Nhưng vừa nhắm mắt, nàng chợt cảm thấy toàn thân mất tự nhiên.

Nàng mở mắt, liền phát hiện Lữ Thiếu Khanh đang tò mò nhìn mình chằm chằm không chút che giấu, khiến nàng cực kỳ mất tự nhiên. Nàng xụ mặt nói: “Ngươi muốn làm gì?”

“Có thể kể một chút chuyện về Thánh địa cho ta nghe không?” Lữ Thiếu Khanh nói: “Chúng ta là nông dân, lần đầu tiên ra cửa, chưa từng đi tới Thánh địa.”

Đây là đồ đệ của Nhị trưởng lão Thánh địa đấy, nắm giữ rất nhiều những tin tức mật về nơi này, không gì tốt hơn là nghe nàng giải thích về Thánh địa.

Nông dân?

Đàm Linh không tin. Nàng rất muốn hỏi một câu, rốt cuộc là cái nông thôn nào có thể dưỡng dục ra hai người như các ngươi.

Với yêu cầu này của Lữ Thiếu Khanh, Đàm Linh lập tức từ chối: “Không thể!”

Nói đùa. Ngươi bảo ta nói ta sẽ nói cho ngươi à?

Ta không phải hướng dẫn viên du lịch.

Nàng là đồ đệ của Nhị trưởng lão Thánh địa, thân phận ở đây cũng cao cao tại thượng.

Lúc này bị Lữ Thiếu Khanh đối xử như thế, đã phải nhẫn nhịn lửa giận trong lòng lắm rồi.

Nàng chỉ muốn giết chết luôn Lữ Thiếu Khanh đi, làm sao có thể ngoan ngoãn trả lời mấy câu hỏi này của hắn chứ.

Lữ Thiếu Khanh hết sức khinh bỉ, chê bai: “Hẹp hòi!”

“Ta chưa từng thấy nữ nhân nào hẹp hòi như ngươi. Quỷ hẹp hòi!”

Đàm Linh tức đến chết. Rốt cuộc là ai hẹp hòi?

Ta mà hẹp hòi, ta sẽ đồng ý cho ngươi năm trăm vạn viên linh thạch sao?

Đàm Linh trừng đôi mắt phượng nhìn chằm chằm Lữ Thiếu Khanh, như một con gà mái đang nổi giận, khuôn mặt tức giận sắp giống hệt màu linh giáp của nàng: “Ngươi nói ai là quỷ hẹp hòi?”

“Ngươi đó!” Lữ Thiếu Khanh thẳng thắn đáp: “Bảo ngươi giới thiệu một chút cũng không chịu. Đây không phải quỷ hẹp hòi thì là cái gì?”

“Cứ tưởng đồ đệ do Nhị trưởng lão dạy ra sẽ khác một chút, hiện giờ xem ra… ôi chao.”

Nói xong, Lữ Thiếu Khanh cực kỳ tiếc hận lắc đầu, có vẻ như đang tiếc hận gia môn Nhuế trưởng lão bất hạnh.

“Ngươi…” Đàm Linh nghiến răng, muốn đánh người. Chuyện này liên quan quái gì đến sư phụ ta?

Không đợi Đàm Linh nói gì, Lữ Thiếu Khanh liền đổi sang đề tài khác, hỏi: “Vừa rồi nghe nói ba người truy sát ngươi là do các trưởng lão khác của Thánh địa phái tới?”

“Không phải nói Thánh địa rất đoàn kết sao? Ngươi không nói láo chứ?”

Dừng một chút, hắn chỉ tay vào Đàm Linh cảnh cáo: “Không được nói bậy nói bạ, không cho phép phá hỏng hình tượng của Thánh địa trong lòng ta.”

Đàm Linh im lặng một chút, sau đó cười lạnh nói:

“Ngươi nghe lầm rồi. Ta cũng không biết thân phận của bọn họ.”

Đúng là nàng không biết thân phận lai lịch của bọn họ.

Câu nói kia là suy đoán của nàng.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!