STT 852: CHƯƠNG 852: SƯ HUYNH CỦA TA KHÔNG CÓ NÃO (TT)
Lữ Thiếu Khanh nhớ lại truyền tống trận ở Yến Châu. Nếu không có tạo nghệ trận pháp siêu phàm, chắc chắn không thể đạt đến trình độ đó.
Khi ấy, hắn chưa thể thực hiện truyền tống vượt giới, nhưng giờ đây đã tự tin hơn vài phần, dù so với Thánh Chủ thì chắc chắn vẫn còn kém một bậc.
Giờ đây, khi đã biết Tuyệt Phách Liệt Uyên được bảo vệ bởi trận pháp, niềm tin của hắn càng thêm vững chắc.
“Đương nhiên, không ai dám vi phạm lời Thánh Chủ.” Đàm Linh tràn đầy tự hào, dường như nàng ta cực kỳ tin tưởng vào Thánh Chủ: “Trận pháp do Thánh Chủ bày ra không thể phá giải, dù có muốn cũng không thể vào được.”
“Sư phụ ta từng nói, Thánh Chủ đã để lại rất nhiều trận pháp cảnh báo bên trong, không ai có thể tiến vào mà không kinh động đến ngài.”
Lữ Thiếu Khanh âm thầm ghi nhớ.
Đến lúc tìm được Tuyệt Phách Liệt Uyên, hắn nhất định phải xem xét thật kỹ.
Nếu hiện tại không có biện pháp, hắn chỉ có thể chờ ở Thánh địa để cứu sư muội ra.
Nếu sư muội không còn, hắn chỉ có thể nghĩ cách nổ tung cả Thánh địa để báo thù cho nàng.
Nghĩ vậy, Lữ Thiếu Khanh âm thầm mỉm cười, tiếp tục tìm hiểu thông tin về Thánh địa.
Cứ như thế, dọc đường đi, nhờ những cuộc trò chuyện, Lữ Thiếu Khanh đã biết được rất nhiều chuyện về Thánh địa từ Đàm Linh, nhờ vậy mà trong lòng hắn càng thêm tự tin.
Không còn bất an vô cớ như trước nữa.
Hắn từng lo sợ khi đến Thánh địa sẽ bị Thánh Chủ một chưởng chụp chết gọn, bỏ mạng nơi đất khách quê người, linh hồn không thể trở về thế giới Thập Tam Châu.
Cứ như vậy, nửa tháng trôi qua, cuối cùng mấy người Lữ Thiếu Khanh cũng đã đến nơi, có thể thấy bóng dáng Thánh địa mờ ảo nơi chân trời xa xăm.
Cách đó vạn dặm, hình dáng Thánh địa ẩn hiện, sừng sững như một cây định hải thần châm nối liền trời đất.
Theo lời Đàm Linh, đó chính là Thánh Sơn, trung tâm của Thánh địa.
Thánh Chủ ngự trên đỉnh Thánh Sơn, không ai biết trên đó ra sao, cũng không ai có thể đặt chân lên đó.
Dưới chân núi Thánh Sơn là nơi các trưởng lão của Thánh địa và các gia tộc lớn sinh sống.
Họ là những vệ sĩ trung thành bảo vệ Thánh Sơn, bảo vệ Thánh Chủ.
Khi đến đây, mấy người Lữ Thiếu Khanh nhất định phải hạ độ cao phi thuyền.
Ở đây, bất kỳ ai ngự không phi hành cũng không thể cao quá một trăm mét. Một khi bay quá độ cao quy định sẽ bị coi là xem thường, là khiêu khích Thánh địa.
Kết cục chỉ có một: Chết!
Đến đây rồi, Lữ Thiếu Khanh không khỏi cảm thán.
Thánh địa quả không hổ là trung tâm thống trị của Hàn tinh, số lượng Ma tộc tập trung ở đây lên đến hàng tỷ vạn.
Thánh địa không có tường thành. Theo lời Đàm Linh, Thánh địa mở rộng mỗi ngày, ngày nào cũng có vô số người đổ về đây.
Từ trên trời nhìn xuống, vô số kiến trúc san sát nối liền nhau, không thể thấy rõ biên giới.
Người Ma tộc bên dưới bận rộn như đàn kiến.
Hắn thử quét thần thức, vô số âm thanh đều dồn lại.
Hắn chỉ thử một chút thôi, mà vô số thông tin bên dưới đã ập tới mãnh liệt như thủy triều.
May mắn thay, thần trí của hắn cực mạnh mới có thể tiếp nhận và xử lý nhiều thông tin như thế, nếu không chắc chắn sẽ phụt máu.
Lữ Thiếu Khanh hơi biến sắc, vội vàng thu hồi thần thức.
Đàm Linh ở bên cạnh vẫn luôn dõi theo hắn.
Từ nhỏ nàng ta đã lớn lên ở Thánh địa, nàng biết những tu sĩ lần đầu tới đây, đặc biệt là Nguyên Anh, đều thích dùng thần thức quét thử, muốn xem nơi này rộng lớn đến mức nào.
Mà vì Thánh địa quá lớn, quá nhiều người, thông tin khổng lồ hỗn tạp.
Tu sĩ bình thường không chịu nổi, ít nhất cũng sẽ chịu thiệt một chút, hoặc trở thành trò cười.
Nàng ta cố ý không nói cho Lữ Thiếu Khanh, muốn xem hắn xấu mặt.
Nhưng không ngờ Lữ Thiếu Khanh chỉ hơi biến sắc, không hề hấn gì.
Điều này khiến nội tâm nàng rung động, lại lần nữa khắc sâu ấn tượng về thần thức khủng bố của Lữ Thiếu Khanh.
Gia hỏa này thật sự đáng sợ.
Lữ Thiếu Khanh đứng ở đầu thuyền, nghiêm túc nhìn xuống dưới.
Đàm Linh thầm đoán: Ngươi đã biết Thánh địa lợi hại đến mức nào chưa?
Đã bao giờ thấy đông người như vậy chưa?
Nhưng nàng ta vẫn không nhịn được mà hỏi: “Ngươi đang nghĩ gì vậy?”
Lữ Thiếu Khanh không thèm quay đầu lại, giọng nói đầy ước ao: “Ta đang nghĩ, nếu tất cả mọi người trong Thánh địa này, mỗi người cho ta một viên linh thạch, vậy ta sẽ có bao nhiêu?”
Chắc hẳn nơi này phải có đến mấy chục tỷ người chứ?
Ngoại trừ phàm nhân, tu sĩ cũng lên tới hàng trăm vạn, thậm chí cả ngàn vạn chứ?
Mỗi người cho hắn một viên linh thạch, con số ấy hấp dẫn đến mức Lữ Thiếu Khanh chảy cả nước miếng.
Đàm Linh tức muốn chết. Nàng còn tưởng hắn chưa từng thấy sự đời, bị sự phồn vinh của Thánh địa dọa cho sợ ngây người chứ.
Không ngờ ngươi lại ôm cái suy nghĩ phi thực tế này.
Đàm Linh cũng từng gặp người thích linh thạch, nhưng chưa từng thấy ai mê linh thạch đến mức như Lữ Thiếu Khanh.
Vừa nhớ lại mình phải cho gia hỏa này năm trăm vạn viên linh thạch, Đàm Linh lập tức mất hứng nói chuyện.
Nàng lùi vào bên trong phi thuyền, không thể nói thêm lời nào với cái đồ mê tiền này.
Chẳng mấy chốc, mấy người Lữ Thiếu Khanh đã đi tới dưới chân Thánh Sơn.
Chỉ khi đến gần mới biết Thánh Sơn hùng vĩ cao ngất đến nhường nào.
Đỉnh núi cao hơn vạn mét vút tận mây xanh, từ giữa sườn núi đã có mây mù quấn quanh, che khuất tầm nhìn lên phía trên.
Ngẩng đầu nhìn lên, cả tòa núi đang tỏa ra hào quang mờ nhạt, tràn ngập khí tức thanh khiết.
Chỉ riêng điểm này đã rất hợp với cái tên Thánh Sơn.
Linh lực nồng đậm lấy Thánh Sơn làm trung tâm khuếch tán ra bốn phía, hít sâu một hơi là toàn thân thư sướng.
Lữ Thiếu Khanh chỉ nhìn thoáng qua đã thấy trên đường có bố trí trận pháp che lấp phía trên.
Thánh địa là trung tâm của Hàn tinh, mà Thánh Sơn lại là trung tâm của Thánh địa.
Lữ Thiếu Khanh và Kế Ngôn đều cảm thán trước sự hùng vĩ của Thánh Sơn. Cả hai đều xúc động muốn đi lên xem thử.
Kế Ngôn hỏi Đàm Linh: “Có thể lên trên đó không?”
Đàm Linh lắc đầu: “Không được. Không có lệnh triệu hoán của Thánh Chủ hoặc trưởng lão, không ai có thể đặt chân lên Thánh Sơn.”
“Kẻ nào vi phạm, chết!”
Đàm Linh đã tin Lữ Thiếu Khanh và Kế Ngôn đều là những "nông dân" lần đầu tiên tới Thánh địa.
Nàng ta giải thích với hai người: “Thánh Chủ và các trưởng lão có thể bế quan trên Thánh Sơn. Những người khác, dù là tộc nhân của Thánh Chủ mà không được triệu hoán cũng không thể lên núi.”