Virtus's Reader
Sư Huynh Của Ta Quá Mạnh

Chương 854: Mục 855

STT 854: CHƯƠNG 854: TỰ TÌM CHỖ Ở TỐN LINH THẠCH

“Chúng ta tới nhà cô ở. Bảo tiêu mà, đương nhiên phải kè kè bên cạnh để sẵn sàng bảo vệ cô bất cứ lúc nào chứ.”

“Mơ đi!” Đàm Linh từ chối dứt khoát: “Hai người thích ở đâu thì ở.”

Phải đó. Ta đâu phải cha mẹ hai người, dựa vào đâu mà phải lo chỗ ở cho hai người chứ.

“Đừng mà.” Lữ Thiếu Khanh miễn cưỡng nói: “Chúng ta không có yêu cầu cao đâu, chỉ cần có chỗ đặt chân là được rồi.”

Đàm Linh tò mò hỏi: “Vì sao phải đến chỗ của ta? Không phải anh có ý đồ gì chứ?”

Đàm Linh không khỏi nghi ngờ. Mặc dù nàng ta không phải cô gái xinh đẹp nhất Thánh địa nhưng dung mạo cũng không tệ.

Còn có không ít người theo đuổi nữa chứ.

Lữ Thiếu Khanh bĩu môi chê bai: “Nghĩ linh tinh gì vậy. Người như cô bọn ta không thèm. Chủ yếu là tìm chỗ khác ở phải tốn linh thạch thôi.”

Tìm chỗ ở sẽ tốn linh thạch, ở một hai ngày Lữ Thiếu Khanh còn không muốn, huống chi bọn họ còn phải ở lại đây một thời gian rất dài.

Một ngày mất mấy chục, thậm chí hơn trăm viên linh thạch, mấy tháng trôi qua, nghĩ đến con số kia Lữ Thiếu Khanh cũng thấy khó thở.

Mặc dù hắn có chút linh thạch nhưng cũng không chịu nổi kiểu tiêu xài này. Vẫn nên tiết kiệm một chút.

Thời gian khốn khó còn chưa qua, không thể lãng phí, tuyệt đối không thể coi tiền như rác.

Đàm Linh hoàn hồn lại thì tức đến gần chết.

Cái tên khốn kiếp này đang tiếc linh thạch đấy à?

Chưa từng thấy ai coi linh thạch như mạng sống như tên này.

Tốn chút linh thạch tìm chỗ ở, anh có chết được không hả?

Đàm Linh đang muốn từ chối Lữ Thiếu Khanh thì bỗng nhiên có tiếng cười ha hả vang lên.

“Đàm Linh, ngươi tìm được hai tên mặt trắng này đâu ra vậy?”

Lữ Thiếu Khanh nhìn lại, chỉ thấy một cô gái mặc váy xanh buộc tóc đuôi ngựa cùng một nam nhân đi tới.

Người chưa tới, mùi phấn son nồng nặc đã xộc thẳng vào mũi.

Khuôn mặt cô ta hơi bè ra, ánh mắt tràn đầy vẻ khinh miệt, mặt đánh phấn trắng bệch dày cộp, môi tô son tím ngắt, trông chẳng đẹp chút nào.

Lữ Thiếu Khanh và Kế Ngôn không nhịn được mà nhíu mày.

Có rất ít nữ tu sĩ trang điểm đậm như người trước mắt này.

Đàm Linh nhìn trang phục của cô ta, thái độ chán ghét hiện rõ mồn một, thậm chí còn lùi lại hai bước nói với nữ nhân trước mặt: “Kiếm Lan, cô không sợ mùi của mình hun chết người khác sao?”

Họ Kiếm, đương nhiên là người của Kiếm gia thuộc Thánh địa.

Kiếm gia là một trong những gia tộc cường đại nhất trong Thánh địa, thậm chí, có thể nói, nếu không tính Thánh Chủ, Loan gia so ra cũng kém xa Kiếm gia.

Kiếm gia cường đại cũng khiến cho các đệ tử trong tộc cũng tràn đầy tự tin và kiêu ngạo.

Ngoại trừ một vài nhân vật đặc biệt, người của Kiếm gia không thèm để bất cứ ai vào mắt.

Lão tổ Kiếm gia là Nhất trưởng lão của Thánh địa, mà sư phụ của Đàm Linh là Nhị trưởng lão.

Mâu thuẫn đã tồn tại từ đời trước rồi.

Nữ nhân được gọi là Kiếm Lan kia cao ngạo đánh giá Kế Ngôn và Lữ Thiếu Khanh một lượt, ánh mắt có vẻ dò xét.

Trực giác mách bảo nàng ta rằng hai người có khí chất không tầm thường như người Kiếm gia này không dễ chọc vào.

Đặc biệt là thanh niên áo trắng. Đối mặt với hắn ta, Kiếm Lan cảm giác như đang đối mặt với một thanh trường kiếm có thể vọt ra khỏi vỏ bất cứ lúc nào, khiến cho trong lòng nàng ta cũng hơi rụt rè.

Nàng ta bình tĩnh lại, liếm môi một cái, hỏi Kế Ngôn và Lữ Thiếu Khanh: “Hai vị rất lạ, trước kia chưa từng gặp.”

“Không biết hai vị xưng hô thế nào?” Lữ Thiếu Khanh nghe vậy thì nhướng mày. Ngay cả Kế Ngôn cũng không nhịn được mà liếc nhìn sang.

Trực giác mách bảo Kiếm Lan rằng Kế Ngôn và Lữ Thiếu Khanh không hề đơn giản.

Cho nên, nàng ta bèn nở nụ cười lấy lòng, muốn tìm hiểu rõ thân phận của Kế Ngôn và Lữ Thiếu Khanh.

Nếu có giá trị, có thể nghĩ cách cướp lấy từ tay Đàm Linh.

Nàng ta còn chủ động giới thiệu thân phận của mình: “Kiếm Lan của Kiếm gia, xin chào hai vị.”

Kế Ngôn vẫn lạnh nhạt nhìn xa xa, không quan tâm đến Kiếm Lan.

Hắn ta lười trả lời Kiếm Lan.

Kiếm Lan trang điểm quá đậm, người đã xấu, ăn mặc lại còn tệ khiến cho hắn ta không thể có chút ấn tượng tốt nào.

Huống chi, căn cứ theo khí tức dao động trên người Kiếm Lan, hắn ta nhận ra nàng ta chỉ là tu sĩ Kết Đan kỳ.

Loại yếu ớt này, hắn ta không thèm để ý.

Còn Lữ Thiếu Khanh, hắn nhìn Kiếm Lan từ trên xuống dưới khiến nàng ta giật mình.

Sao lại nhìn mình như nhìn con mồi vậy?

Sau đó, nàng ta nổi giận. Tên này thật vô lễ.

Đúng lúc nàng ta định nổi giận, hai mắt Lữ Thiếu Khanh liền tỏa sáng, hắn ta kích động hỏi: “Là… là Kiếm gia sao?”

Trong lòng Kiếm Lan dễ chịu hơn hẳn, thái độ như vậy vẫn dễ nhìn hơn.

Mặc dù trước đó nàng ta đã thấy không ít thái độ như vậy, nhưng bây giờ nhìn thấy vẫn thư thái, vừa mắt và vui vẻ như thế.

Tên áo trắng kia quá đáng ghét.

Không ngờ hắn ta lại chẳng thèm nhìn mình. Đáng chết!

Mị lực của mình kém đến vậy sao?

Thật muốn giết chết con khỉ trên vai hắn ta.

Kiếm Lan tiếp tục vênh mặt lên trời kiêu ngạo nói: “Không sai. Chính là Kiếm gia lừng lẫy của Thánh địa.”

“Thánh địa của kiếm tu!”

“Đệ đệ ta Kiếm Nhất là thiên tài kiếm tu lợi hại nhất của Hàn Tinh.”

Nàng ta cố ý nhấn mạnh năm chữ “Thánh địa của kiếm tu”, thậm chí còn khoe luôn mối quan hệ với Kiếm Nhất.

Sau đó, nàng ta lén lút liếc nhìn sang Kế Ngôn bên cạnh.

Kế Ngôn đeo trường kiếm, Kiếm Lan đoán chắc hẳn hắn ta cũng là kiếm tu.

Nếu là kiếm tu, vậy Kiếm gia chắc chắn là nơi hắn ta muốn đến.

Thế nào hắn ta cũng sẽ biết được sự lợi hại của đệ đệ mình.

Nàng ta còn tưởng Kế Ngôn sẽ đáp lại mình, tốt nhất là nên nịnh bợ mình.

Nhưng kết quả lại khiến nàng ta thất vọng, Kế Ngôn vẫn không nhìn, đến một cái liếc mắt cũng không có.

Điều này khiến cho trong lòng nàng ta nổi điên.

Lữ Thiếu Khanh bên cạnh xoa xoa tay, hỏi: “Nếu là Thánh địa của kiếm tu thì nhất định có rất nhiều linh thạch đúng không?”

Kiếm Nhất là ai? Thiên tài kiếm tu. Thiên tài kiếm tu thật sự ta cũng từng đánh bại rồi.

Lữ Thiếu Khanh chỉ quan tâm đến linh thạch thôi.

Đàm Linh im lặng. Anh định làm gì đây?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!