STT 857: CHƯƠNG 857: RỐT CUỘC LÀ AI SỢ AI
Nhung Lâu không ngốc, thoáng chốc đã hiểu ra.
Đàm Linh trước mắt tuyệt đối không phải người gã có thể đắc tội.
Đồ đệ của Nhị trưởng lão trong Thánh địa, thân phận không ngang hàng, ai dám đắc tội chứ?
Gã không phải Kiếm Lan, Nhung tộc không phải Kiếm gia, không có được thực lực và sức mạnh như vậy.
Mặc dù khó chịu, cũng cảm thấy vô cùng nhục nhã.
Nhưng dù sao như vậy vẫn còn hơn khiêu chiến Đàm Linh, đắc tội với Nhuế trưởng lão, mang tai họa đến cho Nhung tộc.
Kiếm Lan thấy Nhung Lâu sợ hãi như vậy thì tức giận mắng: “Ngu xuẩn. Ngươi đang sợ cái gì?”
“Chỉ là so tài với nàng ta thôi chứ có phải giết chết nàng ta đâu. Nhuế trưởng lão không thèm để ý đến chuyện này.”
Đàm Linh cũng rất tức giận. Vừa rồi còn lớn tiếng như thế, giờ lại sợ co rúm lại rồi, có phải nam nhân hay không?
Thánh tộc có người như ngươi thật mất mặt.
Đàm Linh quát: “Ra tay đi. Ta cam đoan với ngươi, sư phụ ta sẽ không truy cứu.”
Tiểu bối so tài, chỉ cần không mang ác ý giết người rõ ràng, căn bản các tiền bối sẽ không để ý.
Đây là truyền thống của Thánh tộc.
Lữ Thiếu Khanh phụ họa theo, vẻ mặt đồng tình: “Không sai, dù sao thì nàng ta cũng đang bị thương, chưa ổn lắm, ngươi cũng không tính là lợi dụng người ta, làm sao Nhuế trưởng lão có thể làm khó ngươi được chứ?”
“Dù nàng ta thua đi nữa cũng chỉ có thể nói là tài nghệ không bằng người, không tính là bị các ngươi bắt nạt.”
Lữ Thiếu Khanh cười tủm tỉm ở bên cạnh, chỉ sợ thiên hạ không đủ loạn.
Đàm Linh hằm hằm nhìn hắn: “Vết thương của ta đã lành rồi.”
“Lành chưa? Thức hải còn đau không?”
Lữ Thiếu Khanh thong thả hỏi lại, Đàm Linh trầm mặc một lát, cuối cùng nghiến răng, cao giọng nhấn mạnh: “Ta không có vấn đề gì.”
Cho dù thức hải không thể khỏi nhanh như vậy, nàng ta cũng sẽ không thừa nhận mình không ổn.
Một khi đã được khiêu chiến, nhất định phải nghênh khó mà tiến, tuyệt đối không thể kiếm cớ.
Nhung Lâu nghe vậy, theo bản năng rụt cổ lại.
Lợi dụng lúc người ta gặp nạn không tính là anh hùng hảo hán.
Gã mà ra tay với Đàm Linh, không phải bắt nạt người ta thì là gì?
Kiếm Lan giận đến run người. Sao mình lại tìm ra được tên khốn thế này?
Đáng chết. Tên này còn muốn theo đuổi ta nữa? Nằm mơ giữa ban ngày đi!
Cơn giận xông lên não, Kiếm Lan ra lệnh cho Nhung Lâu: “Ra tay đi. Ngươi mau đánh một trận với nàng ta, nếu không thì đừng hòng theo ta!”
Nhung Lâu có vẻ khó xử, gã đang vô cùng khó khăn, tiến thoái lưỡng nan.
Đàm Linh cũng nói: “Ra tay đi, ta sẽ không nói chuyện này cho sư phụ.”
Lữ Thiếu Khanh lại lần nữa đứng ra nói với cả hai: “Dĩ hòa vi quý, tất cả đều là người một nhà, đánh đấm làm gì?”
“Nếu muốn đánh thật, thì còn nhiều cơ hội, đúng không? Không nhất thiết phải đánh vào lúc này.”
Đàm Linh bất mãn mắng: “Vì sao không thể đánh vào lúc này?”
Dám khiêu chiến với nàng ta, cho dù thua, nàng ta cũng phải nghênh chiến.
“Ngươi còn phải đưa chúng ta về nhà thu xếp.” Lữ Thiếu Khanh giả vờ lo lắng: “Ngươi đánh nhau, nhỡ đâu bị đánh chết, hai sư huynh đệ chúng ta biết đi đâu?”
Đàm Linh tức giận nghiến chặt răng, hai tay run rẩy chỉ muốn cào chết cái tên hỗn đản không biết nói chuyện này.
Ai mà bị đánh chết chứ?
Ta mạnh lắm đấy!
Từ lời của Lữ Thiếu Khanh, Nhung Lâu hiểu ý, vội vàng nói: “Ta cũng không muốn giậu đổ bìm leo, chiếm tiện nghi của ngươi. Chờ ngươi khỏe rồi chúng ta lại đánh.”
Dù đã khôi phục dáng vẻ phách lối tự đại nhưng ai cũng biết gã đang thực sự sợ hãi.
Cái gọi là đánh sau, chỉ là lấy cớ mà thôi.
Sau này, dù có cơ hội, gã cũng không dám đánh với Đàm Linh đâu.
Lớp phấn phủ trên mặt Kiếm Lan đã rơi xuống gần hết, lộ ra làn da ngăm đen loang lổ xen lẫn những mảng phấn trắng.
Nhan sắc này khiến cho Tiểu Viên Hầu bịt chặt hai mắt lại, kêu lên chít chít với Kế Ngôn.
Lữ Thiếu Khanh tỏ vẻ tốt bụng nhắc nhở: “Chớ có run nữa, run tiếp phấn trên mặt ngươi sẽ rơi hết đấy, đi trang điểm lại đi.”
“Dù sao thì, bộ dáng này của ngươi sẽ dọa người khác sợ đấy.”
Mặc dù hiện tại Đàm Linh đang rất giận Lữ Thiếu Khanh nhưng nghe hắn nói vậy vẫn không nhịn được mà phì cười.
Lời này quá tổn thương đi.
Kiếm Lan lập tức nhảy dựng lên cao ba trượng như một con mèo bị dẫm phải đuôi, chỉ vào mặt Lữ Thiếu Khanh mà hét lên: “Khốn kiếp! Tên đáng chết, ngươi đang nói cái gì?”
“Ngươi lặp lại lần nữa xem!”
Lữ Thiếu Khanh tỏ ra rất vô tội: “Làm sao thế? Ta có lòng tốt nhắc nhở ngươi, ngươi tức giận thế làm gì?”
“Nói thật còn có lỗi à?”
Đàm Linh vốn không muốn cười, nhưng nhìn Kiếm Lan lúc này nàng ta thực sự không nhịn được.
Quá ác độc.
Vẻ mặt vô tội và kinh ngạc của Lữ Thiếu Khanh khiến cho người ta cảm thấy hắn chỉ đang nói sự thật.
Kiếm Lan không nhịn được nữa, lại dám làm nhục nàng ta như thế.
Toàn thân nàng ta bùng lên kiếm ý, bay thẳng đến Lữ Thiếu Khanh: “Đi chết đi!”
Một lời không hợp đã muốn giết người, nhìn thế đủ hiểu Kiếm gia bá đạo cỡ nào.
Kế Ngôn ngồi im nãy giờ đột nhiên lạnh lùng lên tiếng, một cỗ kiếm ý mạnh hơn gấp bội chợt lóe lên.
“A!”
Kiếm Lan lảo đảo lùi lại liên tiếp mấy bước, sắc mặt trắng bệch, cuối cùng không nhịn được mà nôn ra một ngụm máu tươi.
Nàng ta hoảng sợ nhìn Kế Ngôn: “Ngươi... ngươi...”
Cỗ kiếm ý kia tinh thuần và kinh khủng vô cùng, nàng ta chưa từng cảm nhận được dù là từ đệ đệ mình.
Kế Ngôn nói với Đàm Linh: “Đi thôi!”